Chương 21

Hôm nay tan trường nó và sun đi tới Horizon Plaza mua sắm ít

đồ.

Horizon plaza**

Hành khách hôm nay cũng không đông lắm chỉ lác đác mấy trăm

người.

_đi sun_nó kéo tay sun đi chứ không hồi sun mua hết nguyên cửa

hàng dầu thơm á.

2 chị em đi từng của hàng 1.

_chị ơi cho em hỏi đồ cho chó có bán không chị???_nó hỏi 1

chị nhân viên gần đó

_có em đi qua khu fashion dành cho nữ rồi quẹo trái

_cám ơn

Nó kéo sun đi ngang qua cửa hàng thời trang thấy có 1 bóng

người con gái thấp thoáng chọn đồ,nó đứng sững lại nhìn người đó.

_giống quá! chẵng lẽ là cô ấy sao?_nó lẩm bẩm

_cái gì giống vs chả giống đi nào! người ta mua hết bây giờ

_ờ ờ_nó bị sun lôi đi nhưng vẫn cố nhìn về phía người con

gái ấy thật sự rất giống người trong hình.

***********shop home dog & clothing for dogs

_chị mua cái này_sun dơ khoảng chục bộ đồ cho chó

_ờ lấy hết đi_thật sự trong tâm trí nó đang lo sợ 1 điều gì

đó mà chính nó cũng không thể hình dung nổi lo sợ ấy.

Cuối cùng 2 đứa nó cũng mua 15 bộ đồ cho Sin và 3 căn nhà bằng

nệm.Ra xe đi về,mặc cho sun ngồi trên cứ huyên thuyên về những chuyện ở trường lớp

v,...v nhưng nó không thể nào lắng nghe được.Thật sự nó cảm thấy cô gái ấy từ

mái tóc đến làn da rất giống Hạ Lan.

shop quần áo

_bây giờ mình phải mua làm sao cho cách ăn mặc thật dịu dàng

và hiền hậu như hắn đã nói tối hôm qua._mi(mặc dù mi đã thành hạ lan nhưng mình

vẫn kiu là mi nha)

Đúng hôm nay mi cũng tới khu trung tâm mua sắm để mua đồ

theo như bản tính của hạ lan mà hắn đã nói tối qua.

30p' sau

Sau khi mua xong 1 đống đồ thì ả ta lên xe đi về biệt thự họ

Lục

biệt thự Họ Lục**

Pính Pong Pính Pong

Ông quản gia già đi ra mở cửa

Kéttttt

Cái cửa mở ra,sau tấm cửa màu đen là 1 khuôn mặt đã từ lâu

ông quản gia không được thấy nữa.Ông lắp...bắp _tiểu thư.....người....đã về sao?

_huhu ông ơi con nhớ ông lắm_và đây =) màn nước mắt cá sấu

cô nàng dàn dựng

_vào mau....mau cho ông chủ bà chủ xem

2 người họ dẫn nhau đi vào trong căn nhà gỗ.

_bà chủ ông chủ xem ai này_ông quản gia kêu réo mừng cho họ

_có gì không bác 5! trời đang buổi trưa mà_ông lộc và bà lộc

đi ra ngoài

_ông bà xem....ai này_ông quản gia run run chỉ vào mi

Mi từ từ bước ra,ông lộc bà lộc hoảng hồn nhìn con người trước

mặt mình.1 giọt 2 giọt nước mắt thay nhau rơi trên khuôn mặt người đàn bà chờ

con,

_ôi trời ơi con tôi_bà lộc dang tay vào mi

_huhu mẹ ơi_mi nhảy vào lòng bà

Thế là buổi trưa hôm đó nhà bà lộc đầy niềm vui và nước mắt.Mi

cũng không quên nhiệm vụ chính của mình nên nhắc khéo bà lộc

_mẹ ơi_ả ta nũng nịu

_gì con???

_con nhớ anh Vương mẹ điện thoại chi anh ấy đi

_khổ quá thằng vương nó....nó

_sao mẹ???

_từ ngày con đi nó đau khổ qua sinh ra hư hỏng gái gú,ăn

chơi 1 tuần xài hết cả trăm triệu nên Bác An chọn vợ cho nó rồi_bà lộc nói từ từ

sợ con gái mình buồn

_hihi không sao đâu mẹ con chỉ xem anh vương là bạn thôi_mi

ra vẻ vui tươi nhưng ả ta đang mưu tính 1 việc gì đó

_ờ ờ để mẹ gọi cho nó mừng

_khỏi mẹ

_sao vậy hồi nảy con muốn mẹ gọi mà

_con sẽ qua nhà anh Vương lun ạ_mi nói rồi chạy đi thay đồ

nhà hắn*

_anh bận đồ dô_nó và hắn làm gì trong phòng

Sun đứng ngoài này nghe lén

_anh đang mệt nghỉ tí!_hắn nói

_á đau quá_nó hét

_từ từ sẽ hết_hắn nói

Bản tính nhiều chuyện nổi dậy trong lòng sun.

Rầm

Cái cửa bung ra

_bắt quả tang 2 người làm bậy bạ nhé

Lúc này trong phòng nó thì đang cột cái nhà cho con sin còn

hắn thì nằm ngủ.

_bậy bạ gì sun_nó ngu ngơ hỏi sun

_ơ...sao em nghe chị kêu anh bận đồ vào???

_à bận cho con sin á_nó chỉ vô con sin đang nằm ngủ chung với

hắn

_sao chị là đau gì zạ???

_thì chị bị cây đinh đâm trúng_nó dơ tay cho sun coi

_her her...chết hố nặng

_hố gì_lúc này hắn mới tỉnh hỏi

_à thì em tưởng..tưởng_sun cười gian

_tưởng gì??? a thì ra em tưởng chị và..._nó chỉ tay về phía

hắn

Nó và hắn nhìn nhau chợt hiểu rồi đỏ mặt,sun thấy thế thích

lắm,nó gí sun "bụp" tơi bơi.

Reng Reng Reng

Mọi hoạt động trong phòng dừng lại khi nghe tiếng chuông cửa,1

cảm giác bất an dâng lên cuồn cuộn trong người nó.Không hiểu sao nó không muốn

hắn xuống mở cửa.Nhưng kết quả là nó ,sun và hắn cùng mở cửa.Cửa nhà hắn là 1 lớp

chắn = sắt nên không thể thấy mặt được phải để cửa chạy lên từ từ.Hắn nhìn chăm

chăm người sắp hiện diện trước mặt hắn,1 cảm giác quen thuộc len lỏi qua từng

trí nhớ,1 cơn đau ập đến trong tim hắn.1 cảm giác hụt hẩng,và bồn chồn trong

tim nó.Đến khi cành cửa chạy lên hết,chỉ nghe được tiếng _Hạ Lan

end chap 21

người thừa

_Hạ Lan_1 tiếng thốt lên không phải của sun càng không phải

của hắn mà là của nó.

Hắn và Sun quá đổi ngạc nhiên nên bất động trơ trơ nhìn con

người trước mắt mình.Chưa gì Hạ Lan đã nhảy thẳng vào lòng hắn _anh vương ơi em nhớ anh lắm_hl lại sử dụng nước mắt

_ơ...hl em...em còn sống_thật sự hắn rất bất ngờ và xen tí e

ngại khi trước mặt nó

_đúng! em còn sống_cô ta ôm thật chặt hắn như muốn chứng

minh tình cảm khi xưa

Thật sự bây giờ hắn rất rối,cảm xúc lẫn lộn như 1 tơ vò

trong lòng hắn,cứ như vậy hắn đứng chết trân tại chỗ mặc cho hl ôm mình còn nó

thì nó cảm thấy hắn vẫn còn 1 chút gì đó là thương hl,nghĩ mình ở đây như người

thừa nên nó lên tiếng _ah...ah em lên lầu....anh cứ tiếp Hl nhé_nó nói rồi chạy thật

nhanh lên lầu,hắn biết chứ hắn biết trong lòng nó bây giờ không muốn nhìn hắn

thế này nhưng biết làm sao được.Sun nhìn người con gái đang ôm anh 2 mình,thật

sự sun thấy chẵng giống tính cách hl khi xưa tí nào,hl khi xưa luôn e ngại mỗi

khi hắn nắm tay nhưng bây giờ tùy tiện ôm hắn như thế này!Thở dài sun bỏ lên

phòng ngủ.

_ờ...em vào nhà..._hắn kéo tay hl vào tron

phòng nó*

Mày sao vậy nhi? mày phải tin tưởng anh chứ sao mày nghi ngờ

anh như thế,dù thế nào anh cũng lun bên mày mà.Tâm trí mày không cho phép mày

ghen tuông bậy bạ.Đúng vậy mày phải ráng nhẫn nhịn và đặt lòng tin ở nơi anh.

Nó nằm suy nghỉ,đầu óc nó có 1 mối lo sợ không tên,khi nảy

nó thấy lóe lên trong mắt hl có gì đó là thách thức?tự trấn an bản thân nên

quên đi những gì không cần nhớ.Nó quyết định không trốn tránh mà sẽ xuống dưới

đối mặt với hl.

phòng khách*

_anh! em ấy là vợ anh à_hl đang ngồi đối diện với hắn

_ừ

_bao giờ anh mới kết hôn_giọng hl thoáng buồn

_ừ gần 2 năm nữa

_anh à giá như em đừng mất tích thì giờ anh và em có lẽ đang

ở bên nhau đúng không?_1 giọt rồi 2 giọt nước mắt lăn dài trên mi của cô gái 2

mặt

_hl đừng khóc_hắn bối rối thấy cảnh hl khóc

Từ từ hl ngã thẳng đầu qua vai hắn,hắn cũng chẵng biết làm

gì ngoài vỗ vỗ nhẹ lưng của hl như lời an ủi.

_hai...hai..người_1 tiếng nói như nghẹn ngào vang lên

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.