Chương6: Tên não tàn , tôi khinh bỉ anh

Trữ Đan Thuần đột nghiên nghĩ ông Nghiêm rất kinh khủng . Dường như ông có

khả năng nhìn rõ tất cả mọi chuyện. Trái tim trước ngực thấp thỏm bất an đi vào

phòng sách cùng ông.

Ông Nghiêm ngồi xuống , tay v**t v* hoa văn trên mặt bàn , ra vẻ không đếm

xỉa tới nói: “Đan Thuần? … Kỳ thực cháu rất thông minh.”

Trữ Đan Thuần làm bộ hồ đồ : “Nhưng mà , tất cả mọi người đều bảo cháu trí

nhớ không được tốt mà …”

“ Trước đây ta đã từng gặp cháu ….”

Trữ Đan Thuần sửng sốt . Sau đó lè lưỡi , không có ý tứ cười nói : “Ông nội ,

ông sẽ không nói cho Nghiêm Túc biết chứ ?”

“ Nha đầu , mau gỡ kính mắt xuống ta coi chút.” Giọng điệu thoải mái nhưng

khiến cho Đan Thuần phải nghe.

“ Ông nội không phải không có mắt nhìn người , cháu không lừa được ta đâu.”

Câu nói của ông Nghiêm có chút đắc ý.

Trữ Đan Thuần lại đeo kính mắt : “Ông nội , cháu đói bụng . chỉ có điều…

cháu ………” Cô không dám biểu hiện ngu ngốc nữa , ông Nghiêm rất nhanh trí.

“ Đi thôi , bảo bà Lâm làm điểm tâm cho cháu ăn.” Ông Nghiêm gật đầu .

Sau khi được đồng ý , Trữ Đan Thuần giống như được đặc xá ban ân , suýt chút

nữa trốn ra khỏi phòng sách.

Ông Nghiêm lấy từ ngăn kéo ra một ảnh chụp , đó là một đứa bé sơ sinh “Không nghĩ tới , đứa nhỏ này lớn lên lại đẹp như thế …”

Trữ Đan Thuần đi tới phòng khách , Nghiêm Túc còn ngồi ở đằng kia. Cô liếc

mắt anh : “Phòng bếp ở đâu?”

“ Đi thẳng , rẽ phải , quẹo trái , đi lệch 45 độ , sau đó lại đi thẳng , rẽ

trái …” Nghiêm Túc nói đùa.

TMD ! Rõ ràng là nói bậy ! Trữ Đan Thuần mắng trong lòng : “Nghiêm đại thiếu

gia rất nhàn rỗi sao? Phải công nhận là việc bố trí trong nhà rất phức tạp … Thế

nhưng , tôi đề nghị ra Khoa Não đi khám một chút , ngay cả bố cục trong nhà của

mình cũng không nhớ rõ … Có khả năng bị não tàn!” Trữ Đan Thuần chỉ vào một cái

phòng ở hành lang cười nhạo nói. ( não tàn : thiểu năng trí tuệ )

Vẻ mặt Nghiêm Túc tối sầm hẳn đi nhìn thẳng gian phòng phía trước, trên bảng

còn viết ‘kitchen’. Anh không biết treo bảng hiệu treo từ lúc nào … nhưng lại bị

đứa quê mùa kia ‘ vũ nhục’ gọi anh là não tàn ? ! %$#%$#@#@#^

Trữ Đan Thuần kinh ngạc nhìn nét mặt của anh , tâm trạng tốt , tao nhã bước

chân đi đến phòng bếp . Hiện tại cô rất vui vẻ , có khả năng ăn hết cả một cái

đầu trâu , sau đó mượn cơ hội ăn cùng anh ! %$#$%$#@^%&*

Nghiêm Túc nhìn cô thong dong rời khỏi . Hơn nữa đi rất tao nhã , có chút

kinh ngạc. Đứa quê mùa kia bước đi lại thanh nhã như vậy ? Không , nhất định là

anh hoa mắt , nhìn lầm rồi ! &&^%$%^$^$^$&$#@#$%%

Trữ Đan Thuần đi tới phòng bếp , “ Vú Lâm , chào , con là Trữ Đan Thuần , về

sau cứ gọi con là Đan Thuần hay Tiểu Thuần cũng được!”

Vú Lâm cũng không ngẩng đầu lên , chỉ nhàn nhạt đáp : “Tôi là người ở , làm

sao có thể gọi thẳng tên tiểu thư .”

Trữ Đan Thuần cười hì hì , kéo tay vúLâm : “Con nghe ông nội nói , tài nghệ

của bác rất tuyệt mà , sau này cho con học nữa nhé , có được không?”

Vú Lâm nhìn Đan Thuần không kênh kiệu chút nào , hơn nữa tươi cười rất chân

thành . So với đám phụ nữ mà cậu ấm trước đây dắt về là tốt hơn nhiều. Tuy rằng

diện mạo có chút ‘ không được coi là đẹp’ , nhưng tâm hồn đẹp có thể bù đắp tất

cả. Miệng bà có chút mỉm cười , cũng thay đổi xưng hô : “Tiểu Thuần , muốn ăn

cái gì , vú Lâm làm cho con ăn !”

Trữ Đan Thuần vui vẻ hôn lên mặt vú Lâm một cái : “Vú Lâm , bác thật tốt quá

!”

Vú Lâm đột nhiên tới gần Trữ Đan Thuần , tự dưng bị hôn một cái , có chút

chút sững sờ . Nhưng bà phát hiện một chuyện …. Trên mặt đứa nhỏ này trát một

lớp phấn rất dầy . Có thể …. Bản thân nó là một mỹ nhân không chừn . Bà bắt đầu

có hứng thú với Đan Thuần , càng thêm có thiện cảm với Đan Thuần.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.