Chương26: Lừa gạt mẹ già

“Thím à, thím nhận lầm người rồi phải không? Người mẹ đáng yêu lại dịu dàng

kia của tôi sao lại có bộ dáng giống thím được chứ?” Trữ Đan Thuần bày ra một bộ

dáng mê man nhìn bà Trữ .

Chuyện gì xảy ra vậy???

Tư Đồ và Cố An Dương bị lời nói đột ngột đó của Trữ Đan Thuần làm cho mờ mịt

, mẹ mà cũng có người giả mạo sao?

Nghiêm Túc trông thấy bà Trữ nắm chặt nắm đấm, âm thầm lo lắng cho Đan Thuần.

Cô nhóc kia, định làm tức chết mẹ mình sao?

Bà Trữ tức giận sắp phát hỏa đến nơi, con bé kia dám ở trường hợp này phủ

nhận bà là mẹ của nó! Mà lời nói của con bé làm mình không thể bùng nổ được.

Nếu như lập tức chỉnh đốn con bé kia một trận, vậy thì rõ ràng không phù hợp

với “đáng yêu lại dịu dàng” như nó nói, nên cho dù mình là thật, cũng sẽ bị

người khác hoài nghi …. Hơn nữa hình tượng thục nữ mình vừa tạo trước mặt mọi

người có thể bị hủy mất!

Trữ Đan Thuần thấy mẹ già vẫn ẩn nhẫn chưa bùng nổ, lại thêm mắm thêm muối

nói : “Mẹ tôi á, khí chất cao quý, sao có thể dùng gia quy áp bức con gái mình

được, đúng không?” Nói xong còn nháy mắt với bà.

Dù sao bà Trữ cũng không thể phủ định điều này, đành phải theo con gái mà gật

đầu nói phải.

Trở về rồi xem, hừ hừ, bà nhất định phải chỉnh đốn con bé kia một trận ra

trò!

“Như vậy, chúc thím vui vẻ!” Trữ Đan Thuần nói xong, khoát tay áo định chuồn

êm.

Nghiêm Túc tay mắt lanh lẹ, chặn ngang kéo cánh tay cô lại: “Chạy đi

đâu?”

“Ách…. Không có, tôi đi sang bên kia tìm cái gì để ăn.” Trữ Đan Thuần âm thêm

kêu không xong, cô mà không rời khỏi đây nhanh thì một lát nữa mẹ già không

chỉnh đốn cô mới lạ!

Bà Trữ nở nụ cười có chứa đao: “Thanh niên các con phải chơi nhiều chứ, còn

phải chơi vui vẻ nha, không chừng sau đó sẽ không được như vậy nữa đâu, ý, tôi

phải đi rồi.” Nói

xong, cười như không cười liếc mắt nhìn con gái.

Xong rồi, xong rồi, đêm nay trở về nhất định sẽ chết! Trong lòng Trữ Đan

Thuần hối hận đến phát khóc, cô không nên nghĩ ra một chủ ý tồi như vậy!

Cố An Dương và Tư Đồ An chưa từng trải qua việc như thế, chỉ có điều lừa

gạt mẹ mình như vậy, e rằng chỉ có mình Đan Thuần dám làm .

Hai người bọn họ nhìn nhau cười , đêm nay hẳn là sẽ trình diễn tiết mục anh

hùng cứu mỹ nhân rồi, đáng tiếc…. theo bọn họ thấy cũng không hay ho gì cho

lắm.

“Đột nhiên phát hiện cô trở nên ngu.” Nghiêm Túc không để ý tới hai tên bạn

gièm pha, nói với Đan Thuần.

Để hai tên độc thân kia ở một bên bóng gió đi, đừng gây trở ngại anh theo

đuổi giai nhân là tốt rồi.

“Đâu có….” Trữ Đan Thuần có chút chột dạ phản bác, chính cô cũng cảm thấy vừa

rồi nhất định là đầu bị hoen rỉ, sao có thể nghĩ ra chuyện lừa gạt mẹ vậy chứ,

tuy rằng tránh thoát được trước mắt, nhưng, nhưng trở về thì phải làm sao bây

giờ đây…. huhu ….

Nghiêm Túc đưa tay vén vài sợi tóc bị rơi xuống của cô ra sau vành tai, động

tác rất dịu

dàng, nhiệt độ của tay làm nóng đỏ tai Đan Thuần.

Anh nhìn hai má Đan Thuần phiếm hồng bỗng trong lòng vui vẻ, xem ra cô cũng

có một chút cảm giác đối với mình.

Trữ Đan Thuần không dám ngẩng đầu nhìn Nghiêm Túc, cúi đầu, như có như không

mà uống một ngụm nước trái cây. Cô không biết, nhiệt độ của tay anh không chỉ

nóng tai cô, mà còn nóng cả vào trong lòng cô nữa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.