Chương 9: Vợ giận rồi

Khi hắn nói nó sẽ mặc váy đi học thì nó đã

thấy tức lắm rồi. Đây không phải là lần đầu tiên nó nói hắn nghe, zậy mà hắn nỡ

lòng nào chọn 1 cái trường có nội quy là con gái mặc váy cơ chứ. Nó tức đến nổi

nuốt đồ ăn không trôi nữa, nó đập bàn đứng phắt dậy chạy lên phòng... 5phút sau

nó mặc 1 chiếc quần jean rách tưa cùng với một chiếc áo sơmi trắng bỏ thùng

đằng trước, nó cầm một chiếc túi xách màu đen, mang đôi giày bata ống cao màu

trắng, tóc xõa ra để 2 bên vai trong rất quyến rũ, nó nhìn Thuần Nhi

nói:_" Tao đi hóng gió 1 tí về. Trong khi đó không có gì bận đừng gọi cho

tao nhé!" Nói rồi nó bước nhanh ra cổng không thèm nhìn mặt hắn lấy 1 lần.

Hắn ôm cục tức bỏ lên lầu nằm, dưới nhà chỉ còn lại Thuần Nhi ngây người dẹp

dọn chén đĩa.

Nó bắt một chiếc taxi:_" Chú ơi cho

cháu đến đường XxX, số nhà XYZ này đi chú." Ông chú taxi chạy từ từ trên

con đường. 'Rè... Rè... Rè' Con dế Galaxy nó bỗng rung lên( Vì nó muốn yên tĩnh

nên để chế độ rung) nó lấy con dế từ trong túi quần ra. Một dãy số lạ nó áp lên

tai một giọng lạnh lùng truyền đến tai nó:_" Em đang ở đâu?"

_" Tôi có cần phải nói không?" Nó

nhìn ra cửa sổ cất lên một giọng lạnh lùng. Hắn ngạc nhiên khi nó nói với hắn 1

giọng lạnh lùng như zậy, tim hắn đau như dao đâm vào, hắn hỏi lại lần

nữa:_" Em ở đâu? Nói nhanh tôi cho em 1phút để nói". Nó cúp máy rồi quắng

con dế vào chiếc túi xách để không bị làm phiền, nó cảm thấy bụng đói nên kêu

dừng lại quán ăn bên đường cách nhà nó 300m. Nó vào gọi một tô phở đặc biệt(

Món yêu thích của nó ấy mà lị). Khi tô phở được đem ra nó hí hửng cầm đũa lên

và bắt đầu ăn nhưng nó không biết người nào đó ở nhà đang lo lắng cho nó.

Ăn xong nó mua 1 chai nước suối Lavie vừa

đi trên đường vừa uống cho đỡ khát. Nó cầm con dế nhấn 1 dòng số quen thuộc

rồi:_" Alô mama à! Mama về nhà chưa?"

_" Chưa con gái à! Khoảng 1 2 tuần nữa

baba mama sẽ về. Có gì không con?" Bà Nguyễn cười hỏi

_" Không tại con nhớ baba mama thôi à!

Chừng nào về nhớ mua quà cho con nha. Bye mama" Nó cười nói rồi tam biệt

mama nó. Baba và mama nó chưa về nên nó đành đi lòng vòng thành phố tham quan 1

lần cho biết.

đi nơi này đến nơi khác tham quan, nó đang đi đến quán nước gần đó mua nước thì

đụng phải 1 người. Đó là 1 cô gái có mái tóc dài màu đen mượt mà, đôi mắt to

tròn, làn da trắng hồng trong rất rất xinh:_" A! Tôi xin lỗi tô đang đi

gấp quá!" Cô gái đó xin lỗi rối rít làm nó bối rối không biết làm gì:_"

Không sao đâu! Cô tên gì zậy? Có chuyện gì mà gấp zậy?" Nó mỉm cười hỏi

hang

_" Cảm ơn cô. Tôi tên Trần Nhã Nhã. Tôi

đang đi đón em trai tôi. Nhưng mà cô tên gì? Bao nhiêu tuổi thế?" Nhã Nhã

cười tươi rói hỏi nó làm nó phát mê

_" Tôi tên Nguyễn Nhật Linh. 17tuổi.

Hìhì"

_" Oa... Bằng tuổi rồi. Á trễ giờ rồi

tôi đi nhé! Tạm biệt và hẹn gặp lại Nhật Linh" Nói rồi Nhã Nhã vẫy tay

chào tạm biệt

Nó mua nước uống rồi đi vòng vòng thành

phố một lần nữa. Nó chơi chán liền bắt một chiếc taxi về nhà hắn:_" Chú à

về ngôi nhà YYY này nhé chú". Chiếc xe lăng bánh 1 lần nữa, nó dần híp mắt

chìm vào giấc ngủ, trong mơ nó nhìn thấy cậu bé lúc xưa và nó chơi đùa với nhau

rất vui vẻ, bỗng baba nó dắt tay nó về và nói:_" Tiểu Linh à! Con 6 tuổi

rồi baba đưa con sang Anh với chú để học nhé. Bên đó con sẽ gặp một người bạn

bằng tuổi với con. Con bé tên là Thuần Nhi, con nhớ học hành đàng quàng

đó" Lúc nhỏ nó đã rất thông minh nên ông bà Trần đưa nó sang Anh với chú

nó và cũng là lúc nó xa cậu bé đó. Nó đã làm quen được với Thuần Nhi và 2 đứa

làm bạn thân với nhau đến lớn. Nó đang mơ màng thì nó mình bỗng nhẹ như bay, nó

bừng tỉnh thì thấy hắn đang ẵm nó vào nhà. Hắn nhẹ nhàng đặt nó đứng xuống rồi

hôn lên trán nó nói:_" Xin lỗi! Anh không làm zậy nữa. Anh sẽ chuyển

trường khác cho em"

_" Không cần. Thuần Nhi học ở đâu tôi

học ở đó" Nó đẩy hắn ra quay mặt lại nói rồi bước nhanh lên lầu

( Hết chương 9. Ủng hộ mình nhiều nhiều

nha mấy bạn. Đọc truyện vui vẻ ^^)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.