Chương 2: Lấy chồng

Chiếc xe BMW lao băng băng

qua những ngôi nhà rồi dừng lại ở trước một căn biệt thự ( to đùng ) màu xanh. Nó lao xuống mở

cửa xe vào nhà với tốc độ nhanh như thần thánh. Chưa kịp thở nó lao đầu vào ôm

chầm lấy ông bà Nguyễn* baba và mama nó*. Hắn xách vali nó vào nhà một cách

thoải mái, nó thấy vậy liền liếc xéo hắn rồi quay qua làm nũng với baba và mama

nó _" Baba, mama hắn ta là ai zậy? Sao biết

con thế? Con nhớ con đâu có anh trai đâu chứ!" Nó lại chớp chớp đôi mắt

thiên thần. Baba và mama nó nhìn nhau cười rồi baba nó nói _" Cục cưng chồng tương lai con đó. Hạnh

phúc không con gái. Haha"

_" Baba à! Đùa zậy không vui đâu baba.

Hihihi" Nó nở nụ cười rất chi là đau khổ. Nhưng đáp lại lời nó chỉ có

tiếng cười của baba, mama nó mà thôi. Đợi khoảng 1phút mama nó lên tiếng _" Baba và mama không đùa với con đâu

con gái cưng à! Con sắp tới tuổi lấy chồng rồi"

_" Mẹ à! Con gái nhỏ của mẹ đã lớn đâu,

còn bé tí thế cơ mà. Con mới 17tuổi thôi, đừng gã con sớm mà, để con làm việc

quản lí công ty phụ baba nha nha nha. Con không muốn gã cho hắn đâu mà. Ai đời

lại lấy người không quen không biết chứ hức... hức... hức..." Nước mắt nó

giàn giụa. Còn hắn thì đứng dựa vào tường khóa môi nhếch lên nụ cười bí ẩn. Ông

Nguyễn nói:_" Con gái ngoan, con biết không hồi đó baba lấy mama con là

lúc baba 20tuổi còn mama con 19tuổi đó hahaha :D" Bà Nguyễn đỏ mặt rồi

tiếp lời cho chồng mình:" Ba con nói đúng rồi đó. Vậy nên con cưới sớm

cũng là chuyện thường thôi mà con. Với lại Trọng Quân không xa lạ với con, chỉ

là thời gian con đi Du Học quá lâu nên không nhớ ra thôi hihihi". Nó suy

nghĩ một hồi lâu nhưng không nhớ ra, nó đành giương cặp mắt 'đáng yêu' nhờ baba

nó giúp vì nó biết baba thương nó nhất nên không bỏ mặt nó đâu :3. Nhưng mà nó

nghĩ sai rồi baba còn nhìn nó cười tủm tỉm _" Tiểu Linh à! Con nhìn baba zậy cũng

không có ích gì đâu. Trọng Quân là người tốt, còn là con trai nhất của tập

đoàn W nữa. Hai con lấy nhau là quá xứng đôi hahaha!"

(TG: Sao bác biết hắn ta là

người tốt zậy bác Nguyễn, cháu chưa nói tới hắn mà bác =.=!!!)

(Ông Nguyễn: Uầy! Ta là nhìn

là biết, cháu khỏi phải nói hahaha! ^^)

(TG: Bó tay với bác -_-). Bà

Nguyễn nhanh chóng cùng với vú Năm xách đồ của nó ra xe. Ông Nguyễn thì nháy

mắt với hắn, như đã nhận được mệnh lệnh đưa cô vợ mình đi. Hắn đi lại và bế nó

lên, còn nó thì ngơ mặt ra 30s sau mới định thần lại giãy giụa nhưng không

được. Nó hét lên _" Thả tôi ra! Tôi không muốn đi với anh

đâu" Nó vừa hét vừa giãy nhưng vô ích hắn cho nó vào xe rồi một lần nữa...

chiếc xe BMW lại lăn bánh trên đường.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.