Chương 6: Chung hoạn nạn

Khu rừng rậm phía bắc

thành Nam, màn đêm đã bao trùm lên cảnh vật, những tán cây cổ thủ lặng lẽ như

thiu thiu ngủ,thi thoảng chúng lại lắc nhẹ mình đung đưa theo từng cơn gió. Bầu

trời không sao, nàng trăng cũng e thẹn dấu mìnhsau tấm rèm đen. Tiếng róc rách

của nước chảy, rúc rích của lũ côn trùng hoà cùng tiếng ếch nhái ộp ộp tạo lên

một khúc nhạc du dương làm cho con người ta cảm giác thanh thản, dễ chịu. Cảnh

đêm thơ mộng bỗng chốc bị phá vỡ bởi tiếng võ ngựa gõ thành đoàn trên mặt đất,

tiếng người quát tháo... Những ngọn đuốc đỏ rực nhiều đến nỗi khiến cả những

anh dế mèn đang hóng gió trên ngọn cỏ non cũng phải sợ hãi chui sâu vào hang ổ

mà ẩn lấp.

Ở một con đường dài hun hút cách khu rừng kia khoảng ba mươi dặm về phía bắc, có

một chiếc xe ngựa cũng đang phi hết tốc lực. Người phu xe không ai khác chính

là Việt Dũng, bên trong Vũ Lực đang nằm trong lòng của Phi Yến, bà nhẹ nhàng vuốt

ve khuôn mặt đứa con trai yêu quý. Khuôn mặt đượm buồn, ánh mắt bà vừa lo lắng,

vừa tự trách. Vũ Lực nhổm người dậy, nhìn mẹ âu yếm

  • Mẹ à, mọi việc diễn ra nhanh và bất ngờ quá. Con thấy có lỗi mọi người ở Sông

Diêm Quán, dù sao đó cũng là nơi con lớn lên...

  • Con trai ngoan.

Phi Yến không nói gì, bà mở tấm rèm nhỏ bên hông của chiếc kiệu, ánh mắt đắm

chìm vào bầu trời đêm xa xăm. Cuộc sống yên ổn của hai mẹ con bỗng chốc trở lên

bấp bênh, trôi nổi một cách vô định, bà thấy có lỗi với đứa con trai từ nhỏ đã

không có cha, không được hưởng đầy đủ tình thương sự đùm bọc của một gia đình

bình thường. Nhớ đến cha của Vũ Lực, bà lại mường tượng về một người nam nhân với

khuôn mặt khôi ngô, đôi mắt sáng như sao, hai má lúm đồng tiền. Mỗi lần người

đó cười lại là một lần tim của bà xốn xang. Đặc biệt là bờ vai rộng ấm áp của

người đó, cả đời này bà sẽ không bao giờ có thể quên được. Quay lại nhìn con

trai,bàn tay mềm mại của bà ôm trọn một nửa khuôn mặt hắn. Đó là tình thương của

người mẹ, đó cũng là sự nhớ nhung da diết về một hình bóng của quá khứ. Vũ Lực

im lặng ngắm nhìn mẹ, chỉ ngắn ngủi mấy canh giờ thôi mà hắn thấy bà tiều tuỵ

đi hẳn. Hắn cố rặn ra một nụ cười, hai cái lúm đồng tiền khả ái hiện rõ trên

khuôn mặt bé nhỏ. Như nhớ ra điều gì đó, Phi Yến lo lắng hỏi

  • Con nói vị đại ca kết nghĩa với con là ai? Có thật là anh ta có thể giúp đỡ

chúng ta không?

Vũ Lực hơi cúi đầu

  • Con xin lỗi, lúc đó vội quá, nên con đã nói dối mẹ.

Một chút thất vọng thoáng qua trong ánh mắt Phi Yến.

  • Mẹ à chỉ còn chưa đầy 20 dặm nữa là chúng ta đến biên giới rồi, tới thành Bắc

rồi thì Vũ Thành Chủ không còn khả năng truy bắt mẹ con ta nữa. Con nghe đám

khách nhân nói, Bắc Thành chủ công tư phân minh, yêu thương dân chúng, thành bắc

rộng lớn lo gì không có chỗ cho mẹ con ta chứ. Mẹ ở trong nghỉ ngơi đi nhé, con

ra phụ xe thay cho tiểu Dũng, hắn chạy cả đêm cũng mệt rồi.

  • Việt Dũng, ngươi vào trong với dì đi.

Tên béo thấy có người thay ca vui mừng ra mặt. Vội vâng vâng dạ dạ, vừa chui vô

xe hắn đã lăn ra ngủ say sưa. Nói qua về Việt Dũng hắn mặc dù là một tên béo

tham ăn lười biếng nhưng lại cực kỳ thông minh và hiểu ý người khác. Từ nhỏ hắn

đã mồ côi cha mẹ, năm sáu tuổi hắn ăn xin ở trước của tửu đ**m được bà chủ Phi

Yến đưa về nuôi, từ đó hắn trở thành tâm phúc của Vũ Lực, cả hai có một sự

tương thông và ăn ý vô cùng. Người ta thường nói kẻ thông minh luôn thức thời,

liệu trên quãng đường thăng trầm sau này hắn và Vũ Lực có còn duy trì được mối

quan hệ chủ tớ hài hoà như lúc này không. Ít nhất đêm nay họ đã là những người

chung hoạn nạn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.