Chương 9: Gọi tên của người (bát)

Âm thanh khóc nháo là từ

căn phòng cách vách. Lam San đẩy cửa vào, Tử Hề nghĩ nghĩ một lúc

mới tiến vào, đóng cửa, nhưng chỉ đứng ở cửa. Hắn nhìn thấy trên giường là di

nương ôm ấp một hài tử đang làm ầm ĩ, bộ dáng linh động đáng yêu, mặc dù đang

khóc nháo nhưng khiến người khác không thể không yêu thích. Ước chừng nam hài

khoảng ba tuổi, mặc áo hoa màu xanh, dáng vẻ mập mạp mũm mỉm.

Lam San đi lên phía

trước, từ trong lòng di nương ôm lấy hắn.

“Vãn nhi, sư phụ ở trong

này.”

Nàng ôn nhu cười rộ lên,

thì thào nói xong, nhẹ nhàng mà dỗ, nhu tình như nước. Vỗ lưng đứa nhỏ đang

kinh hoảng, dùng ánh mắt bảo những người khác đi ra ngoài.

Tiểu hài tử ôm lấy cổ

nàng, cằm nhỏ đặt trên vai, theo ca khúc an ủi của nàng mà an tĩnh lại. Đôi mắt

đen lóng lánh lướt qua bả vai nàng nhìn Tử Hề, cuối cùng xem như nghiện, nhìn

hắn chăm chú, con ngươi cũng không nhúc nhích, dường như đem hắn ghăm trên

mặt đất vậy.

... Tiểu gia hỏa này.

Tử Hề có chút xấu hổ dời

ánh mắt, khụ một tiếng.

“... Sư phụ.”

Tiểu hài tử kia nhẹ giọng

gọi nàng, trong lòng nàng đẩyđẩy.

“Sư phụ, Vãn nhi không

buồn ngủ! Vãn nhi sợ sét đánh.”

“Kia sư phụ cùng ngươi

ngủ được không?” Lam San dùng chóp mũi cọ nhẹ lên khuôn mặt non mềm của hắn, ôn

nhu nói: “Nếu Vãn nhi muốn ngủ, sư phụ ngủ cùng Vãn nhi…Ân?”

“Vãn nhi muốn chơi với

Tiểu Hoàng!”

“Ngày mai, được chứ?”

Nàng cười.

“Vãn nhi muốn chơi hôm

nay!” Nam hài kéo dài âm thanh làm nũng, vặn vẹo thân hình nhỏ bé, “Muốn Tiểu

Hoàng!”

“Nếu Vãn nhi ngoan ngoãn

nằm ngủ, sư phụ liền đánh đàn cho Vãn nhi nghe.”

Thân mình nhỏ lập tức

không động đậy, hai tay Vãn nhi ngắn ngủn trắng noãn mềm mềm giống

như củ sen, ngọt ngào cười: “Vãn nhi nghe lời, Vãn nhi muốn nghe khúc! Ca khúc

của sư phụ là dễ nghe nhất!”

“Ân.” Nàng ôm hắn ngồi

trên giường, “Vãn nhi, muốn nghe cái gì nha?”

Tử Hề lẳng lặng đứng, có

chút sợ sệt.

Lam San như vậy, đã bao

năm hắn không gặp. Loại mềm mại ôn nhu này, ánh mắt này, nụ cười này, cùng tư

thế ôm đưa nhỏ này.

Hắn không biết bản thân

làm sao, trong lòng có một loại mất mát chan chát.

Hắn thế nhưng lại ăn dấm

chua với một tiểu hài tử.

22

“Vãn nhi tên là Vãn Đông,

là đứa trẻ bị vứt bỏ mà ta nhặt vào mùa đông ba năm trước.”

Nước trà toát ra một mùi

thơm nhạt phân tán trong không khí. Bên ngoài trời sớm ngâm sương mù.

Gió đã ngừng, trời đã

thôi mưa, trong đình viện nghe tí tách những giọt nước còn sót lại rơi từ trên

mái xuống. Nhữngđóa hoa bị dông tố vùi dập

một đêm nay đã tàn phai, tơi tả.

Trong không khí có hơi

lạnh, Lam San nhấp một ngụm trà, cười nhạt.

“Hắn là sư đệ thứ nhất

của ngươi.”

Tử Hề bình tĩnh nhìn nàng

một hồi lâu, sau đó cũng cúi đầu mà thưởng thức trà. Nàng đánh đàn cho Vãn Đông

một đêm, mềm nhẹ v**t v* cái đầu nho nhỏ của hắn. Trước khi đi, lại hạ một nụ

hôn xuống đôi má phấn nộn ấy.

“Đúng.” Hắn cúi đầu trả

lời, nghe không ra cảm xúc, “Nhìn ra được ngươi rất sủng hắn.”

Thế nhưng lại thực sự có

người thay thế hắn.

Loại chuyện này, nhớ tới,

có thể giả bộ phong đạm vân khinh, nhưng khi phát sinh ra trước mắt…

Ngực nặng nề giống như

hít thở không thông, thân thể bất động, bắt đầu cảm thấy đau. Bàn tay nam tử

hơi nắm chặt lại một chút, sau đó từ từ thả ra,

vô lực.

Quả nhiên hắn chỉ là

người ngoài trong sinh mệnh của nàng, nghĩ đến đây, thần sắc đã phai nhạt đi.

“Hoàng thượng hạ chiếu,

xét xử Trà Lăng Vương cùng với tất cả người có liên quan. Nghe nói như vậy,

ngươi là người của Trà Lăng Vương…” Cho nên, hắn vẫn nhớ.

Hiện tại còn có thể nói

cái gì.

“Có tin tức nói, Kính Hoa

các bị thiêu, rất nhiều người bị bắt. Dù sao vài ngày sau ta cũng phải hồi

kinh, chỉ là về trước xem thử sao.”

Hắn vừa nói vừa xuất hiện

tia cười, có chút nhợt nhạt, hắn tận làm bản thân vô tâm vô phế như không có

chuyện gì. Hắn chịu không nổi nếu nàng biết lúc ấy hắn đã sợ hãi cùng lo lắng

thế nào.

Lam San cười, “Ngươi xem,

không phải ta vẫn rất tốt sao? Ta là lão yêu quái ngàn năm, sao có thể dễ dàng

bị người ta tính kế? Hơn nữa…” Nói tới đây, ánh mắt nàng hơi bị kiềm hãm, trong

nháy mắt lại khôi phục: “Ta là bất tử nha.”

Hắn mím môi không nói lời

nào. Hắn làm sao có thể không biết điều này, hắn chỉ là lo lắng mà thôi.

“A, đúng rồi. Làm sư phụ,

ta vẫn phải nhắc nhở ngươi.”

Nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ tay,

đứng lên, đối với hắn yên nhiên cười, cười đến mức tận cùng.

“Ngươi cũng mau cùng Tứ

công chúa thành thân đi. Tránh xảy ra hiểu lầm, ngươi cũng đừng tới đây nữa. Dù

sao ta cũng là ca kỹ, ngươi ra vào thường xuyên như vậy, nếu để tin đồn không

hay, Tử Hề đại tướng quân…”

“Tử Hề hiểu được.”

Hắn nhẹ nhàng đánh gãy

lời nói của nàng, tâm dần dầnlạnh lẽo, yên tĩnh cho

đến khi chết lặng.

Hắn nhìn nàng chăm chú,

hờ hững, giống như muốn nhìn thấu đôi mắt kia.

“Tử Hề sau này cũng sẽ

không đến đây nữa.”

Bọn họ đã bốn năm không

gặp.

Hắn có thể bởi vì lo lắng

cho nàng, thậm chí trực tiếp từ chiến trường xuyên qua hơn nửa giang sơn mà tìm

đến nàng. Áo giáp chưa kịp dỡ xuống đã bị nước mưa thấm ướt lạnh lẽo.

Hắn có thể lần lượt khéo

léo từ chối Thánh Thượng cầu hôn.

Đáy lòng hắn điên cuồng

phát sinh sự nhung nhớ, mê trong ngọt ngào của nàng, say trong hương thơm của

nàng, si trong âm thanh, tiếng cười của nàng, trong nhất cử nhất động của nàng.

Dáng vẻ nàng giương mắt, bộ dáng nhíu mày, dậm chân. Nàng đối xử tốt với hắn,

quan tâm hắn, trêu chọc hắn, hắn nhớ rõ toàn bộ, thuộc như trong lòng bàn tay.

Thậm chí luyến thương đôi

mắt khi nàng triền miên, bối rối, tiếng ngâm nga nhỏ vụn nhưng mất hồn, cùng

khuôn mặt hồng hào yếu ớt.

Không chỉ có như thế,

càng nhớ càng đắm chìm.

Nhưng hiện tại nàng đã

nói ra những lời này.

Nàng đã có người để thay

thế hắn, đứa nhỏ kia, có thể đi vào vết xe của hắn hay không.

Rất nhiều năm về sau,

nàng có thể ôm lấy đứa nhỏ kia hay không, như lúc ôm hắn, ấm áp gọi tên hắn.

Hắn nhắm mắt lại.

Tâm lạnh đến như thế là

đủ rồi.

Tử Hề đứng lên, đem chén

trà uống cạn, thản nhiên cười.

“Tử Hề cáo từ.”

23

Đầu xuân, bình định xong

phản loạn phương bắc.

Hắn giống như dự đoán của

mọi người, lập chiến công hiển hách. Khải hoàn trở về, dân chúng hoan hô hai

bên đường, đội ngũ chậm rãi đi trước, hắn ngạo nghễ trên cao nhìn xuống, trong

trẻo nhưng lạnh lùng, giống như miếng băng mỏng mang hàn ý trong những ngày đầu

xuân.

Khi diện thánh, Hoàn

thượng trọng thưởng hắn, hắn quỳ một gối cúi tạ.

Lại nhắc tới hôn sự với

Tứ công chúa.

“Ta định tại tiệc tối nay

mới hỏi, nhưng Tứ nha đầu không chịu.” Hoàng thượng thở dài, trong khóe mắt

không giấu được ý cười: “Tướng quân nếu có ý, trẫm sẽ cho chuẩn bị hôn sự.”

Một đôi bích nhân, là do

ông trời tác hợp.

Huống hồ, hắn đã không

còn lí do cự tuyệt.

“Tạ chủ long ân.”

Việc này công bố khắp

Trường An, hoàng thượng đãi tiệc long trọng, ca múa mừng cảnh thái bình, ăn

uống linh đình náo nhiệt, tất cả ngợp trong vàng son.

Nhiều đại thần mở miệng

chúc mừng, a dua nịnh bợ. Hắn một ly kính một ly, một ly uống một ly, cười yên

tĩnh mà khiêm tốn.

Bỗng nhiên, vũ nương ca

múa toàn bộ lui ra, không gian dần yên tĩnh.

Một khúc đàn tranh.

Tướng quân nâng rượu

trong tay bỗng dưng bị kiềm hãm, không tự giác giương mắt nhìn hướng sân khấu.

Tiếng đàn tranh réo rắt,

văng vẳng bên tai, giống như châu ngọc.

Phía sau bức rèm che, nữ

tử quần áo trắng ngồi trên chiếu, mười ngón tay linh hoạt trên đàn.

Triều thần bốn phía nghe

đến ngây ngốc, khúc hoàn, tiếng bàn luận nổi lên tứ phía.

“Nghe nói là nhạc sĩ mới

tiến cung, sớm biết tài nghệ tuyệt trác, không giống nhân gian. Đại tướng quân

đến đây, nàng tất nhiên sẽ phải đàn một khúc.” Quan lại bên cạnh cười nịnh nói,

lại bổ sung một câu, thanh âm còn kéo dài: “Nghe nói dung mạo cũng là khuynh

quốc khuynh thành, hơn hẳn thiên tiên á!”

“Nga, có chuyện này sao

——?” Hoàng Thượng hí mắt cười.

Cười đến mức khiến cho

tướng quân trẻ tuổi chợt thấy căng thẳng.

Bức rèm che nhẹ nhàng vén

lên, nữ tử ôm cầm, mỉm cười tiến lên, hành lễ, ngẩng đầu. Chốc lát, không gian

bừng sáng. Đôi mắt đưa tình cùng nhu tình câu dẫn, dung nhan động lòng người,

kinh diễm bốn phương.

Tử Hề bình tĩnh chăm chú

nhìn nàng, nắm tay cầm ly rượu đã tái nhợt, tâm dần dần buột

chặt, ngực lại cảm thấy đau, hít thở không thông, không thể phát ra bất cứ âm

thanh nào.

“Lam San bất tài, làm cho

Hoàng Thượng chê cười.”

Thanh âm kiều nhuyễn mị

hoặc.

Hắn kinh ngạc nhìn, những

người xung quanh, cùng với hoàng thượng, đều có ánh mắt đầy dc vng, mãnh liệt

đến khó có thể bỏ qua.

Bảo kiếm trong vỏ theo

hơi thở của hắn mà rung động.

Hắn muốn rời đi.

Hắn không muốn nhìn thấy

nàng dưới ánh mắt nam nhân lại cười yêu mị trắng trợn đến như vậy, cười đến

phong hoa tuyết nguyệt.

Nhạc công, cũng là người

chịu sự bài bố của người trong cung.

Nàng đến đây là muốn làm

gì, hắn rốt cuộc phải làm gì nàng mới không hiện ra trước mắt hắn, mới bằng

lòng buông tha hắn.

“Tướng quân?” Người bên

cạnh cẩn thận hỏi, “Tướng quân ngài không có việc gì đi? ... Sắc mặt không tốt

lắm...”

“Không sao.” Hắn ngẩng

đầu, lạnh nhạt cười, “Đại để là mệt mỏi, đến nay còn chưa nghỉ ngơi.” Chậm rãi

quay đầu, đứng dậy lẳng lặng hành lễ, “Hoàng Thượng, Tử Hề thân mình không khoẻ,

trước cáo từ, thỉnh Hoàng Thượng tha thứ.”

Thánh Thượng tất nhiên là

vô tâm đáp ứng, ánh mắt vẫn khóa trên người Lam San.

Hắn như nghe thấy máu

trong cơ thể chảy dồn về ngực.

Đêm đó, trong cung có

chuẩn bị cho hắn một căn phòng, dụng ý rõ ràng, muốn hắn ngày mai lưu lại trong

cung, trừ một ít quốc sự còn lại là chuẩn bị cho hôn sự của Tứ công chúa. Thánh

thượng hi vọng chuyện này sớm định đoạt.

Nghe thanh âm của cung

nữ, gần đây cũng có một nhạc công ở, nghe nói là được hưởng thánh ân.

Tại hành lang, ngoài ý

muốn gặp một vị phu nhân, hoa phục lệ sức. Phu nhân kia thấy hắn thì kinh ngạc,

che miệng hô thất thanh.

“... Tâm Trần?!”

Tử Hề ngẩn ra, tiện đà

bình tĩnh nói: “Hoài An phu nhân, tại hạ Tử Hề.”

Phu nhân chậm rãi hồi

phục, dáng vẻ hành lễ: “Tham kiến tướng quân đại nhân.”

Chín năm trước, thiếu

niên lạnh lùng mặc áo xanh, nâng một tờ giấy đưa nàng, sau đó thối lui đến bên

người Lam San, im lặng mà hờ hững, giống như ánh mặt trời trắng xám.

Nay, nàng cung kính hành

lễ với hắn, hắn là tướng quân đương triều, thống soái tứ phương, đã không còn

thấy ánh mặt trời trắng xám khi đó. Mặt mày như vậy, giống như phụ thân của

hắn, cực giống nhau, chỉ thiếu một phần yên tĩnh, hơn một phần anh khí cùng

ngông nghênh.

“Tướng quân đại nhân lập

nhiều chiến công, thiếp thân khâm phục không thôi, nghe nói hôn sự với Tứ công

chúa đã định rồi, chúc mừng tướng quân.”

Tử Hề thản nhiên gật đầu,

đi mấy bước, phu nhân lại từ phía sau gọi hắn.

“Vài năm nay ngươi thật

sự không đi gặp nàng.” Nàng chậm rãi nói tiếp, “Thiếp thân từng nghĩ, nàng vĩnh

viễn là người thắng, vĩnh viễn cũng không thua phàm nhân như chúng ta…Nhưng ta

sai lầm rồi.”

Trong bóng đêm, Tử Hề chỉ

để lại cho nàng bóng thân tiêu điều bị hành lang màu son điểm một ngọn đèn che

khuất.

“Nàng chưa từng thắng,

chưa từng, cũng không có thua…Nàng căn bản là không đùa cùng chúng ta.”

Nói xong, phu nhân xoay

người, trang sức leng keng vang lên, chậm rãi rời đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.