Chương 6: Gọi tên của người (ngũ)

Trong phòng tối đen, ánh

trăng ngoài cửa sổ cũng chỉ đủ vẽ lên hình dáng hai người.

Người trong lòng nắm tay

áo của hắn, hô hấp dồn dập. Tử Hề ổn định thân mình, vừa đẩy nàng ra thì cơ thể

mềm mại nóng bỏng của nàng lại dán sát vào, hai tay mảnh khảnh vòng qua thắt

lưng hắn.

Cảm giác được nàng không

bình thường, hắn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên.

“... Lam San?”

“Giúp ta...”

Thanh âm mềm mại thấm đến

xương cốt, ngọt ngào, nữ tử híp mắt, đôi mắt như tơ, đôi môi dưới ánh trăng tỏa sắc

hồng kinh diễm.

Trong nháy mắt, hắn hiểu

được đã phát sinh chuyện gì, thanh âm kết thành băng.

“—— ai làm ?”

“Có một người…Khách làng

chơi muốn khinh bạc ta…” Nàng cơ hồ đứng không vững. Tử Hề cắn răng một cái đem

nàng đặt lên giường, “Chờ, ta lấy thuốc đến.”

Nàng đưa tay túm lấy hắn,

gian nan đứng dậy, toàn thân khô nóng khiến nàng phát âm không rõ.

“Thứ này... Làm sao có

thuốc giải a…Ha, bà lão như ta mà cũng có ngày này…Bất tử cũng không có biện

pháp a…”

Cuối cùng cũng hiểu rồi

sao? Xem ra lão yêu ngàn năm chịu khổ mới nghe lời.

Tử Hề thở dài trong lòng,

nhìn dáng vẻ của nàng lại không đành lòng…

“Cũng có biện pháp chứ,

ta đi kêu hạ nhân chuẩn bị bồn tắm nước lạnh…”

“Không cần...”

Nàng ôm lấy cổ hắn, không

để ý hắn kinh ngạc, đôi môi nóng bỏng lướt qua lỗ tai, đến cổ của hắn, ngứa

ngáy tê dại. Tử Hề trong lòng nhảy dựng lên, thân mình thẳng tắp không thể động

đậy. Không khí tràn ngập mùi thơm của nàng.

“Ai... Tử Hề... May mắn

ngươi ở trong này...”

Tay nàng sờ lung tung lên

cúc áo của hắn, hô hấp của hắn dồn dập.

“... Ngươi muốn ta, được

không?”

Khiếp sợ, hắn nhanh chóng

lui ra.

“Việc này không thể vui

đùa. Sư phụ, dù sao người cũng là nữ tử, không thể hồ nháo như vậy.”

Hắn đem hết sức lực khiến

bản thân tỉnh táo lại, ý đồ cứu vãn lý trí.

“... Nhưng ta khó

chịu...” Giường nhỏ như một cái lồng, nàng chỉ mặc bộ xiêm y mỏng manh, bên

trong làm đồ ngủ, lộ ra cần cổ màu ngà sáng bóng, “Được rồi….Cho dù già…Những

vẫn là một mỹ nhân

đi…Thịt tốt như vậy đưa tới bên miệng ngươi còn không ăn…Đại nam nhân sao lề mề

như vậy…”

Dung nhan xinh đẹp của

nàng mị hoặc đến mức tận cùng, rượu trên trời đất này cũng không kịp sánh với

hương thơm của nàng, Tử Hề chăm chú nhìn nàng, không nói gì.

Nàng đặt thân lên thân

hắn, mềm mại không xương dựa vào người hắn, tư thế rất câu dẫn người khác.

“Tử Hề, mặc dù ngươi

không thích ta, cũng không đến mức như vậy...” Thân thể nàng lại nóng lên, bắt

lấy vạt áo hắn, “Giúp ta…Khi ta cầu ngươi…”

Yết hầu của hắn như giếng

đã khô cạn mười năm, mơ ước được nước tiên. Nâng tay, rút trâm cài tóc của nàng

ra, mái tóc đen như thác nước xõa xuống.

Cúi người rút đi tơ lụa trên người nàng, vùi đầu hắn vào giữa mềm mại. Hắn giật

mình phát hiện, cho dù công thành danh toại, quét được ngàn quân giặc, cũng

không bằng một tiếng cười khẽ của nàng. Ánh trăng sáng tỏ nơi biên quan cũng

không thắng nổi da thịt tuyết trắng của nàng.

Nàng như hoa bách hợp nở

rộ dướu thân

hắn. Hai mươi mốt năm qua, lần đầu tiên hắn xác định được, hắn muốn thứ gì.

Dù sao, hắn là người

phàm.

Có lẽ, trong lòng nàng

vẫn có một vị trí cho hắn.

Nàng là một thân trong

sạch, trăm ngàn năm qua, mặc dù bất lão bất tử, võ công tuyệt thế, nhưng nàng

vẫn là nữ tử, nàng đã gian khổ tự bảo vệ bản thân mình như thế nào cho đến hôm

nay?

Tâm hắn bỗng dưng đau

đớn.

Nàng ở dưới thân hắn run

rẩy kịch liệt. Móng tay vì đau đớn mà bấm sâu vào bả vai hắn, có người vì cố

chấp mà không chịu chảy ra một giọt lệ.

15

Sắc trời không rõ.

Giấc ngủ không yên, hơi

nghiêng người lại bị toàn thân mệt mỏi làm tỉnh giấc, mơ hồ mở mắt ra, bắt gặp

một đôi mắt đen thâm thúy, như mực, dài, nhỏ híp. Khuôn mặt đã bị ánh sáng che

khuất, chỉ thấy đôi mày kiếm sáng.

Hắn chỉ chăm chú nhìn

nàng, yên tĩnh, trên mặt không có biểu tình gì, chỉ có đôi mắt sâu thẳm.

Quả nhiên đã không còn là

thiếu niên của năm năm trước,

trong trẻo nhưng lạnh lùng.

“Nhìn cái gì vậy, còn

không có xem đủ a.”

Theo thói quen muốn cười

nhưng cười không ra, nàng không rõ lắm.

“Sớm nay phải đi diện

thánh, mau đi đi.”

Tử Hề do dự một trận, mới

chậm rãi thu hồi cánh tay bên hông nữ tử.

Hắn không biết đối mặt

với nàng thế nào, có lẽ nàng cũng vậy.

Mang áo bào màu xanh,

trong phòng chỉ có tiếng vải vóc ma sát vào nhau. Cuối cùng, hắn xoay người,

không tự chủ nhìn về phía nữ tử mặc áo ngủ trên giường. Nàng cúi đầu, hơi

nghiêng người vào trong, chỉ thấy được cái cổ trắng nõn cùng cái cằm ôn nhuận,

khuyên tai lung linh bị tóc che phủ trở nên mơ hồ.

Hắn đứng một lúc lâu,

bỗng nhiên trong lòng tĩnh lặng lại.

“Tử Hề cáo từ.”

Tiếng mở cửa rất nhỏ vang

lên.

Nàng vẫn ngồi tư thế đó

thật lâu, tưởng chừng đã quên thời gian, khi nghe tiếng động thì nhẹ nhàng thu

hai chân, đặt cằm lên gối, cuộn mình ngồi. Cả người cuộn lại thành một đoàn

nhưng vẫn không nhúc nhích.

Thật lâu, vùi đầu vào

giữa hai đầu gối.

Sau đó, khóc nhỏ.

Không có tiếng động, cửa

bị đẩy ra nàng cũng không chú ý. Khi hoàn hồn lại ngẩng lên khuôn mặt đã ngập

nước mắt.

Nam tử đứng trước mặt

nàng, ánh mắt rất sâu, mặt không biểu tình.

“... Ta đã quên lấy áo

choàng.”

Giây tiếp theo, hắn tiến

lên, đưa hai tay ra kéo nàng vào lòng. Chưa từng có do dự, hắn ôm chặt nàng.

Tránh không được, có lẽ

nàng cũng không muốn tránh, cũng có lẽ là nàng không còn khí lực để tránh.

Tử Hề ôm chặt thân hình

mềm mại trong lòng, khẽ hôn lên trán nàng.

“—— đừng khóc , Lam nhi.”

Hắn chưa bao giờ nghe

quan bản thân mình có thể gọi nàng như vậy, thanh âm ôn nhu đầy thương tiếc.

Hắn nhưng lại gọi nàng là

Lam nhi.

Đó là chuyện đã bao lâu,

trời trong xanh, thiên hạ thái bình, một nam tử mặc long bào ôm lấy nàng đặt

lên cổ. Nàng cố gắng vươn hai bàn tay nhỏ bé quật cường muốn tự mình hái đóa hoa đào

kia. Mọi chuyện phảng phất như hôm qua.

Vì thế nàng đẩy hắn ra,

giấu diếm nở nụ

cười, tẩy đi nước mắt, dáng vẻ như cành trúc sáng mai.

“Không cần nghịch lửa, Tử

Hề.”

Nàng nhìn vạt áo của hắn,

vuốt lên đôi mi thâm trầm đang nhăn lại.

“Ngươi không cần đối với

ta có trách nhiệm gì…Huống hồ, ngươi cũng chịu trách nhiệm không nổi.”

Dừng một chút, ánh mắt trong

trẻo nhưng lạnh lùng hạ xuống: “…Cũng đừng gọi ta như vậy.”

Nàng chịu không nổi.

16

Tướng quân từ trong cung

trở về thần sắc bình thường, Tử Hề lại cảm thấy có gì đó. Mặt ngoài không tiện

nói rõ, tướng quân kéo hắn đi uống rượu, đề nghị đến phố hoa, Tử Hề dịu dàng cự

tuyệt.

“Nghe nói tứ công chúa

quấn quít lấy ngươi, muốn ngươi vì nàng thổi tiêu.”

Tử Hề chăm chú nhìn chén

rượu trong tay, trầm mặc một lúc lâu, trong đầu lướt qua tiếng cười của Tứ công

chúa, nụ cười hồn nhiên như ánh nắng, dung nhan nàng xinh đẹp như một đóa hoa,

mềm mại không tỳ vết.

Nàng có thể là hoa hồng, có thể là hải đường, càng có thể là mẫu đơn. Nàng quấn

quýt lấy hắn, đôi mắt to tràn đầy ý cười, không buông tha cơ hội nào có thể

thân mật cùng hắn, tình yêu của nàng mãnh liệt, không ngại gì Hoàng thượng hay

các phi tử chê cười.

“Tử Hề bất tài, công chúa

có thể tìm được một nhạc sĩ tốt hơn giúp công chúa thổi tiêu…”

“Không thôi!” Nàng dắt

ống tay áo của hắn, “Ta muốn ngươi thổi!”

Nghĩ đến đây, biểu tình

trở nên có chút bất đắc dĩ. Tướng quân thấy cười to, “Công chúa điện hạ mặc dù

được nuông chiều nhưng cũng rất đáng yêu, được mọi người yêu thích. Nhiều năm

không thấy, nàng đã trở thành một cô gái xinh đẹp…” Nói xong tà nghễ liếc Tử Hề

một cái: “Xem ra ngươi trốn không thoát vị trí phò mã đại nhân này.”

“Tướng quân đại nhân lại

cười nhạo Tử Hề.” Hắn cười khổ cùng tướng quân chạm chén rượu, “Tử Hề có đức gì

có thể xứng đôi công chúa, tình cảm của công chúa khiến tại hạ có điểm kinh hỉ,

nhưng Tử Hề…”

Lời khách sáo bình tĩnh

từ trên môi rơi xuống một nửa, tim hắn bỗng đập mạnh có chút loạn nhịp.

Nhưng... Cái gì?

Từ khi theo Lam San đến

nay ước chừng đã mười hai năm, nhìn thấy nàng khóc, cũng chỉ có vài lần. Lần

đầu tiên là khi mười một tuổi, ở một tiểu đình nhỏ thấy nàng ghé vào bàn đá nằm

ngủ, khóe mắt mang lệ, rất đẹp, giống như mưa rơi trong thiên không trong suốt,

rung động lòng người.

Không biết nàng mộng thấy

gì.

Sau đó, là lần này.

Là hắn sai lầm rồi.

Mặc dù là nàng, là Lam

San, nhưng cũng không khác gì các cô gái trẻ tuổi khác, lần đầu tiên trải qua

đau đớn.

Hắn nghĩ nàng đã đi qua

ngàn năm, xem lòng người thay đổi, xem đất trời tang thương, hắn nghĩ nàng đã

có thói quen xem nhẹ mọi chuyện.

Hắn nghĩ nàng có thể

không sao cả, vẫn ngụy trang mà nở nụ cười, cho đến khi chết lặng.

Hắn nghĩ như vậy.

Nàng nhìn bề ngoài thật

kiên cường, không chê vào đâu được. Nhưng bên trong lại đã sớm vỡ nát, cho nên,

khi mặt nạ lộ ra, nàng đã tiết lộ chân tâm thật ý. Có trải qua mới có thành

thục, có lẽ, nàng còn không đuổi kịp hắn, so với hắn còn ngây ngô hơn.

Cho nên nàng khóc, một

mình.

“Tình cảm của công chúa

khiến tại hạ kinh hỉ, nhưng Tử Hề…Có thể là không nhận nổi.”

Cuối cùng, hắn nhấp chén

rượu, thản nhiên cười cười.

“Có một cái tên... Làm

cho ta không bỏ xuống được a.”

Tướng quân ngẩn ra,

“Ngươi đã có người trong lòng…? Nàng có biết chuyện này hay không?”

Tử Hề lắc đầu.

“Ta không biết.” Hắn nhẹ

giọng thì thào, “Chẳng qua, muốn ta không nghĩ đến nàng nữa, ta không làm được.

Cho tới khi nàng chỉ có một mình, cô độc tịch mịch nhưng không để người khác

biết, rõ ràng muốn tìm một người ở cùng nhưng lại sợ hãi người kia bỏ nàng mà

ra đi…Ta nghĩ, có lẽ nàng cũng chỉ là một đứa ngốc ngây ngô mà thôi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.