Chương 17: Vì tôi là bác sĩ

6 năm sau... tại công viên giải trí

-Susu,con vẫn chưa mệt sao, chơi nhiều trò lắm rồi đó-Thư thở dài nhìn cô bé tầm 3,4 tuổi đáng yêu níu tay cô đòi chơi nhà hơi

-ai kêu chị nhận trông con bé cho chị An làm chi- cô gái đứng cạnh lên tiếng trêu chọc

-nhưng Susu dễ thương mà-cô cười rồi vuốt mái tóc tơ ngang vai của cô bé

-con biết con “ghễ thương gòi”,cô hông phải nói-Susu cười toe toét mặc dù nói nhiều từ không có trong từ điển tiếng Việt

-vâng vâng, cô Susu dễ thương lên nhà hơi chơi đi

-dạ >-

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.