Chương 7: Chiếc lá

Bảo Anh bé nhỏ là bạn gái của tôi.

Em có đôi mắt sâu và hay nheo lại mỗi khi cười. Môi mỏng hay hờn và làn da

trắng tinh, thanh khiết như làn nước mùa thu. Đôi khi tôi cảm tưởng như có thể

chạm xuyên qua làn da mỏng manh ấy vậy. Tôi quen em hồi đầu năm lớp 12. Khi mới

chuyển về lớp tôi, Bảo Anh không hay nói cười như thế. Em lặng lẽ và khuôn mặt

lúc nào cũng phảng phất một nỗi buồn u uất. Có lúc em cười, cũng chỉ là một nụ

cười gượng gạo. Lần đầu tiên nhìn em, trong đầu tôi bỗng có ý nghĩ: "Tôi

phải che chở cho em". Không phải cậu lớp trưởng đẹp trai, đa tài, hóm hỉnh

là tôi quá kén chọn đến mức 18 tuổi đầu chưa một mảnh tình vắt vai. Mà vì tôi

rất dị ứng với phần đông con gái hiện nay. Họ có cá tính quá mạnh mẽ, đôi khi

trở nên lố bịch. Tôi thích con gái dịu dàng, như con gái Hà Nội xưa ấy. Và khi

gặp em, tôi biết em chính là định mệnh.

Thật may, tôi cũng là mẫu con trai

mà Bảo Anh hằng mong ước. Tôi ra sức biến mình trở nên thật hoàn hảo, cố gắng

giúp đỡ Bảo Anh trong học tập cũng như hòa nhập với bạn bè trong lớp. Em có vẻ

biết ơn tôi lắm. Ánh mắt em nhìn tôi: yêu thương, ngưỡng mộ…Và khi tôi thì

thầm: "Bảo Anh… làm bạn gái Trung nhé?", em đỏ mặt, bẽn lẽn cười, gật

đầu khe khẽ.

Sau hơn 1 tháng yêu nhau, tôi biết

rất nhiều điều thú vị về Bảo Anh. Càng ngày, tôi càng nhận thấy, thực ra Bảo

Anh không hề trầm lặng như vẻ bề ngoài của em. Cũng hồn nhiên và nhí nhảnh lắm.

Em như ngọn nến nhỏ, có thể tắt bất cứ lúc nào, nhưng chỉ cần một bàn tay châm

ngọn lửa yêu thương, em lại vụt tỏa sáng. Là con nhà giàu. Ba mẹ mải lo làm ăn,

em ít được quan tâm, thiếu thốn tình cảm. Em sống từ nhỏ với bà giúp việc và

thuốc men đều đặn. Bảo Anh không biết em bị bệnh gì, nhưng bắt đầu từ sau sinh

nhật 14 tuổi, em đau ốm triền miên, ngày nào cũng phải uống đủ loại thuốc xanh

xanh đỏ đỏ. Em gầy, đôi vai bé xíu hay nép vào ngực tôi êm đềm.

Chúng tôi cùng nhau vượt qua các kì

thi chẳng mấy vất vả. Tôi vốn thông minh, học hành lãng tử nhưng bao giờ kết

quả cũng mĩ mãn. Bảo Anh thì chăm khỏi nói. Lắm lúc tôi lấy làm khâm phục sự

chăm chỉ của em. Tôi thường trách Bảo Anh mải mê học tập mà chẳng chịu giữ gìn

sức khỏe. Em chỉ lè lưỡi trêu tôi

  • Anh lo cái thân anh trước đi. Xem

có giống cành cây trong bão không?

  • Thân anh làm sao? Tong teo một tí

mà vẫn chả quyến rũ chán?

  • Quyến rũ cái con khỉ ý.

  • Con khỉ cũng có nét quyến rũ của

nó mà em.

Tôi cười nghiêng ngả. Bảo Anh đấm

vào lưng tôi thùm thụp.

  • Đánh chết con khỉ già này…!

Yêu em quá đi mất Bảo Anh ạ! Tôi

chỉ buồn… Em đánh tôi không hề đau. Vì em yếu ớt…

Mùa đông. Gió Bắc tràn qua mang theo

cái giá lạnh đến tê dại. Tôi càng thương Bảo Anh. Em nói mỗi khi Đông về, bệnh

em lại một nặng thêm. Tôi giả vờ giận dỗi

  • Đấy. Học cho lắm vào, lại không ăn

uống điều độ. Nói chả chịu nghe gì cả. Ghét thế không biết!

  • Chết có số. Hên xui mà. - Bảo Anh

cười khì khì.

Tôi nhảy dựng lên

  • Nhảm nhí. Ai cho em ăn nói kiểu

đấy? Chết anh ở với ai? Hả? Hả? Hả?

Mỗi từ "hả" tôi lại búng

nhè nhẹ vào cái mũi nhỏ xinh đang đỏ ửng lên vì lạnh của em. Em cũng lắm chuyện

lắm cơ. Đi ngoài trời gió buốt, bỗng dưng áp đôi bàn tay mềm mại vào má tôi

  • Lạnh chưa này…

Tôi biết ý, nắm 2 bàn tay nhỏ bé,

xoa xoa vào nhau và đặt lên một nụ hôn thật là dài. Hỏi lại

  • Ấm chưa này…?

Bảo Anh cười híp mí.

Cũng như bao cô gái khác, Bảo Anh

hay nhõng nhẽo. Nhưng chẳng bao giờ khiến tôi khó chịu, chỉ làm tôi càng thấy

yêu em nhiều hơn mà thôi. Và cái sự nhõng nhẽo của em bao giờ cũng đi kèm tinh

quái. Như một lần, đang vật lộn với cái laptop hỏng đến điên đầu thì tôi nhận

được điện thoại của em. Bảo Anh sụt sịt

  • Anh ơi… Em ngã cầu thang…

Tôi hoảng hốt

  • Có sao không em? Đau lắm không?

Đợi chút anh đến ngay.

Nói rồi phóng xe như bay tới. Bảo

Anh ngồi bệt dưới chân cầu thang, nước mắt ngân ngấn. Tôi lo lắng

  • Ngã làm sao hả em?

  • Trượt 3 bậc cầu thang. Tại dép

bông của anh đấy. Trơn như bôi mỡ. - Em mếu máo.

Tôi ôm em vào lòng, vỗ về

  • Ngoan nào, không khóc nữa. Đau ở

đâu, anh thổi phù một cái hết ngay ý mà.

Em phụng phịu

  • Tay…

  • Phù… phù… Hết chưa?

  • Chân…

  • Phù… hix… Đâu nữa không?

Em lau nước mắt, nhăn nhở

  • Mông…

Rồi bật dậy chạy biến. Tôi kêu lên

thảm thiết

  • Ahhhhhhhh… Đồ đểu… Em lừa anh!!!

Em chun mũi nói vọng ra

  • Bây giờ mới biết em đểu á? Không

kịp nữa rồi…

Đấy. Bảo Anh của tôi là thế đấy. Như

một tia nắng chiều, le lói nhưng vẫn ấm áp đến bất ngờ. Tôi đã nghĩ mình sẽ

chẳng thể sống thiếu em…

Một buổi chiều gió to. Tôi đang nằm

co ro xem phim hình sự với con mèo Kabi. Điện thoại chợt đổ chuông dồn dập. Số

của Bảo Anh. Tôi cười tủm tỉm, thầm nghĩ: "Không biết hôm nay nàng có trò

gì mới đây"…

  • Anh nghe cưng ơi…

  • Cậu Trung à? - giọng một người phụ

nữ run rẩy.

  • Ơ… à… vâng… Ai

thế ạ?

  • Bác Mùi đây… Con

Bảo Anh nó vừa nhập viện. Nó…

Tôi vội vã ngắt

lời bà giúp việc nhà Bảo Anh

  • Khoa nào?

Tầng mấy? Phòng bao nhiêu hả bác?

Tôi lao tới

bệnh viện với vận tốc kinh khoảng. Hai bên đường họ dạt hết ra nhường tôi. Có

tiếng chửi vang lên giữa dòng người tấp nập

  • Tiên sư thằng

ranh! Đường của nhà mày à?

Mặc kệ. Bảo Anh

đang đợi tôi.

Bệnh viện -

Khoa Hồi sức cấp cứu - Tầng 4 - Phòng 2

Bảo Anh của tôi

đang nằm đó. Đôi môi em nhợt nhạt. Em nhìn tôi, cười gắng gượng

  • Anh..!

Tôi xót xa, nắm

chặt tay em

  • Em sao thế

này?

  • Em đau quá -

vẫn cười - Anh thổi "phù" cho em hết đau đi…

Sống mũi tôi

cay xè

  • Em đau ở đâu?

  • Em đau đầu,

đau hết các khớp… Nhức lắm anh à… - Bảo Anh thều thào.

Tôi không cầm

được nước mắt

  • Ừ được rồi… Anh

biết rồi… Anh yêu em… anh yêu em mà…

Tôi cứ lảm nhảm

như một thằng điên vậy, cho tới khi Bảo Anh thiếp đi. Bác sĩ vào, họ đuổi tôi

ra ngoài. Tôi chỉ biết bấu chặt thành cửa phòng bệnh mà nhìn đau đáu vào nơi

người yêu của tôi nằm. Họ đang làm gì em vậy Bảo Anh?

Gục đi rất lâu

nơi băng ghế chờ. Khi tỉnh dậy, đã thấy bà Mùi đứng bên cạnh tôi từ lúc nào.

Tôi định lên tiếng chào thì bà ngắt lời

  • Chắc cũng sắp

rồi cậu Trung ạ…

  • Sắp gì hả

bác? - Tôi băn khoăn.

  • Bảo Anh ấy

mà… - người đàn bà nhìn về xa xăm, khóe mắt chợt trào nước.

Giọng bà nghẹn

ngào

  • Bảo Anh từ

nhỏ đã đau yếu. Chạy chữa khắp thầy này thuốc nọ mà không khỏi. Mãi tới năm 15

tuổi, sau một lần sốt cao, ba mẹ nó cho nhập viện, thì người ta chẩn đoán… nó

bị bệnh bạch cầu… Bác không biết đó là bệnh gì, nhưng chắc là nguy hiểm lắm.

Sau lần đấy, mẹ nó suy sụp, cũng ngã bệnh. Ba nó muốn chuyển cả nhà sang Mỹ

sống để tiện việc chữa trị nhưng con Bảo Anh không nghe. Nó nói ếu ép nó đi, nó

sẽ tự tử. Vậy là nó ở lại với bác. Ba mẹ nó sang Mỹ, sinh một bé trai, và từ đó

Bảo Anh cũng dần bị quên lãng. Chắc ba nó nghĩ chỉ cần nhiều tiền, con Bảo Anh

sẽ khỏi bệnh. Vậy là hằng tháng ông ta gửi tiền đều đặn, hỏi han hời hợt, chưa

bao giờ thực sự lo lắng cho con bé. Tháng trước đi xạ trị, bác sĩ gọi tôi ra

bảo rằng… có lẽ… sự sống của con bé chẳng kéo dài được bao lâu nữa đâu…

Tôi lặng người…

Ngày hôm sau,

tôi đến bệnh viện… Bảo Anh ngồi trên giường bệnh, chân đung đưa nhìn ra ngoài

cửa sổ. Nghe tiếng bước chân, em quay lại. Thấy tôi, em cười rạng rỡ

  • Trung!

Tôi im lặng, vuốt

mái tóc dài thẳng mượt và mỏng manh của em, lòng đầy xót xa. Bảo Anh lên tiếng

  • Anh nhìn kìa.

Cây bàng kia sắp rụng hết lá rồi…

  • Ừ em…

  • Anh còn nhớ

truyện "Chiếc lá cuối cùng" của Ohenri không? Nhân vật chính nói mình

sẽ chết khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống. Nhưng rồi ông họa sĩ

hàng xóm đã bất chấp cả mưa gió, bất chấp cả căn bệnh viêm phổi để cứu lấy tia

hy vọng cuối cùng của cô gái. Như cổ tích ấy Trung nhỉ…

  • Em chẳng tin

có phép màu đâu nhé. Từ bé cơ. Nhưng mà có lẽ, khi cái lá cuối cùng trên cây

bàng kia lìa cành, cũng là lúc em phải xa anh…

Tôi cắn chặt

môi, cố kìm nén cảm xúc.

  • Em đừng suy

nghĩ, mấy hôm nữa làm thủ tục, phẫu thuật xong là em sẽ khỏe lại thôi…

Chợt Bảo Anh

quay lại, nhìn thẳng vào mắt tôi

  • Em nói thật

đấy. Em đã bảo rồi. Giày dép còn có số, con người cũng vậy. Hì. Nếu chẳng may

em… chết… Anh phải hứa là không được quá đau lòng, phải hứa là sống tốt, sống

luôn cả phần của em nữa, nhé..!

  • Bảo Anh..!

  • Đi mà… đi… đi…

đi… nhaaaaaaaaaaaaaaa - em dài giọng năn nỉ.

  • Ừ, anh hứa -

tôi lại khóc.

Em tròn mắt,

đưa tay lên gạt nước mắt tôi

  • Ơ kìa… Em đã

chết đâu mà khóc. Trung xấu trai…

  • Đâu… bụi bay

vào mắt…

Em cười khúc

khích. Bỗng giọng em nhẹ bẫng

  • Anh biết em

luôn thích điều gì không?

  • Điều gì?

  • Một cái ôm từ

phía sau… thật chặt…!

Lại một ngày

nữa trong bệnh viện…

Bảo Anh nằm

trên giường bệnh. Em yếu lắm rồi. Không ngồi được nữa. Em vẫn nhìn ra ngoài cửa

sổ, nơi có cây bàng mảnh khảnh còn lác đác vài chiếc lá… Bỗng

  • Trung ơi…!

  • Sao em?

  • Hát cho em nghe đi…

  • Em muốn nghe bài gì?

Em cười

  • Chiếc lá đầu tiên của Tuấn Khanh

ấy…

  • Ừ…

Và tôi ngêu ngao hát…

Sớm thức giấc chợt nghe mùa đông

Thấy chiếc lá rụng rơi bên thềm

Lá đã úa vàng mới khi nào

Lá xanh đã đi đâu về đâu…

Có thiếu nữ ngồi bên dòng sông

Ngước mắt thấy mùa đông đã về

Đếm chiếc lá rụng cuối chân đồi

Bỗng dưng hát vu vơ mà thôi

Mắt em lim dim. Em đang cảm nhận…

Sớm thức giấc chợt nghe mùa đông

Ứa nước mắt vì tay em gầy

Đếm lá rớt rụng cuối chân đồi

Lá xanh, có phai như đời em

Hỡi thế giới ngày mai về đâu

Cất tiếng hát để vơi nỗi sầu

Tiễn chiếc lá về nơi xa vời

Bỗng dưng hát vu vơ mà thôi…

Sáng hôm sau. Tôi dậy thật sớm. Tôi

mua bánh kem phủ chocolate cho Bảo Anh. Chắc ốm đau thế này, em cũng chẳng nhớ

hôm nay sinh nhật mình đâu. Tôi sẽ tặng em một món quà bất ngờ, tôi sẽ tặng em

một nụ hôn mất ngờ, tôi sẽ tặng em một bài hát bất ngờ, và tôi sẽ bất ngờ nói

với em rằng "Tôi yêu em"… Thiệp tự làm này, chữ thật nắn nót này… tôi

háo hức với những dự định của mình. Không biết em sẽ phản ừng như thế nào. Tôi

tung tăng. Đến trước cửa phòng em, tôi khựng lại. Bà Mùi và một người phụ nữ

đang khóc nấc lên từng hồi. Người đàn ông đứng kế bên ánh nhìn bối rối. Tôi lao

vào.

  • Bác Mùi! Bảo Anh…

Bà Mùi đau đớn

  • Nó đi rồi cháu ạ…

Tôi lảo đảo. Tôi rụng rời. Tôi bàng

hoàng. Tôi chết điếng. Hộp bánh kem rơi xuống nền gạch hoa sáng bóng…

Tôi sững sờ. Mắt hoa đi, tim quặn

thắt. Em còn chưa kịp nhận món quà sinh nhật, chưa kịp nghe tôi nói tôi yêu em,

chưa kịp hôn cảm ơn tôi cơ mà… Bất giác tôi nhìn ra ngoài cửa sổ…

Chiếc lá cuối cùng trên cây bàng già

cỗi… đã không còn nữa…

"Hỡi chiếc lá nào bay về

trời…"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.