Chương 23

Vào lễ Trung Thu, m Minh cưỡi ngựa mang bánh Trung Thu đến.

Chúng yêu chấn kinh. Không phải bởi vì m Minh, cũng không phải bởi vì bánh

Trung Thu, mà là vì một con ngựa. Tuấn mã màu đỏ, lông và bờm giống như ngọn lửa

cháy rừng rực.

"Kỳ Ký!!!" Chúng yêu tập thể kinh hô.

m Minh ngồi trên lưng ngựa, vẻ mặt mờ mịt, "Kỳ tích?" Hắn nhìn bánh Trung Thu

trong tay, không hiểu nổi thứ này có liên quan gì đến kỳ tích.

"Nói con ngựa của ngươi." Cá Nheo giải thích.

"Hả?" m Minh càng thêm không hiểu. Hắn xoay người xuống ngựa, nói: "Con ngựa

này không biết vì sao lại ở trong biệt viện của nhà ta, ta thấy nó là con ngựa

tốt, cho nên liền..."

"Chúng ta biết..." Chúng yêu đồng thời gật đầu.

Ngay lúc đó, tuấn mã hóa thân thành một thiếu niên tuấn mỹ yêu dã, nhìn về

phía m Minh mỉm cười, "Chủ nhân, ta gọi là Kỳ Ký."

m Minh chớp mắt mấy cái, gật đầu, "Ngươi khỏe."

= =|||

Tôm Sông ôm đầu phát điên, "Trời ạ, thu hút yêu quái đã đành, ngay cả thần

tiên mà hắn cũng có thể thu hút!!!"

"Thực là lợi hại..." Bên cạnh, Thính Thông sùng bái không thôi.

"Cái này có phải liên quan đến Phí La Mông(*) không?" Hồ Ly híp mắt, hỏi.

"Phí La Mông?" Ly không hiểu.

"Ta biết, dựa theo tiếng Hy Lạp có nghĩa là Pherein và Hormon, ý nói "Chất

dẫn dụ" và "kch thch tố", là mùi vị của cơ thể!" Cá Chép vẫy vây đáp.

"Lý Tử, ngươi hiểu biết thật rộng!" Cá Chuối sùng bái.

"Đương nhiên! Ta là ai chứ, ha ha ~~" Cá Chép đắc ý.

"Lý Tử!"

"Hắc tử!"

"Lý Tử!"

...

"..." Tôm Sông nhìn nhìn chúng nó, "Ta cái gì cũng không nghe thấy..."

Hồ Ly bày ra bộ dáng ước mơ, "Phí La Mông là dựa vào giác quan thứ sáu ~~

giống như cảm giác của ta với Quý Du GG ~~ "

"Xí ~" chúng yêu đồng thời khinh thường.

Tôm Sông nhìn m Minh, "Một ngày nào đó ngươi sẽ bị yêu quái ăn thịt, chết

không toàn thây!"

m Minh ngồi xuống đất, "Đây là nguyền rủa đó, Hạ cô nương."

"Hừ!" Tôm Sông quay đầu, không để ý hắn.

"A a, nói đến bị yêu quái ăn thịt, ta đã từng..."

"Lão Niêm! Đừng có nói lạc đề!!!"

= =#

m Minh cười cười, "Ngươi không phải là yêu quái sao, cũng sẽ bị yêu quái ăn

thịt à?"

Cá Nheo hóa ra hình người, xông lên cầm tay m Minh, "Đồng chí đồng chí! Rốt

cục cũng có người chịu nghe ta kể! Đây là một chuyện tình đẹp xa xưa, có một

thiếu niên tên là Ninh Thái Thần, rồi lại có một ngày hắn đi qua nơi tên là Lan

Nhược Tự, sau đó bất ngờ gặp được một nữ quỷ xinh đẹp tên Nhiếp Tiểu

Thiến...."

"Quỷ?!" Cá Chuối và Cá Chép ôm nhau, "Thật đáng sợ —— "

"Thân là yêu tinh mà lại sợ quỷ, có bẽ mặt quá hay không a!" Tôm sông cả giận

nói.

"Bàng Bàng cũng sợ quỷ..." Con Cua lui ở một bên, rì rầm nói.

"Ta cũng sợ..." Hồ Ly nhảy lên đầu gối Thính Thông, cuộn thành một bó.

"Quỷ... Rất đáng sợ sao?" Ly ôm móng vuốt, hỏi.

"Ừ!" Chúng yêu gật đầu.

"Trước nghe ta nói xong đã..." Cá Nheo thanh hắng giọng, "Sau đó, Ninh Thái

Thần và Nhiếp Tiểu Thiến rơi vào bể tình..."

"Hắn không sợ sao?" Ly lại hỏi.

"Không sợ." Cá Nheo đáp.

"Vì cái gì?" Ly không hiểu.

"Bởi vì yêu." Hồ Ly giơ móng vuốt lên, đáp.

"..." Ly vẫn là không hiểu.

Cá Nheo thở dài, "Tiểu bạch si a, ngươi sợ hay không sợ Giao Long?"

"Không sợ." Ly không cần nghĩ ngợi gì nói luôn.

"Đó, chính là như vậy." Cá Nheo gật đầu.

"Là sao?"

"Bởi vì chúng ta đều sợ!" Chúng yêu đáp.

"Ồ, ra vậy..."

Con Cua hiểu ra, "À! Cho nên Hồ Ly không sợ Quý Du đại sư, m Minh không sợ

Tôm Sông..." Nó học một biết mười nói đến một nửa, liền bị Tôm Sông dùng cái kẹp

đá xuống nước.

"Làm gì lại nói động đến ta!!!" Tôm Sông phẫn nộ gào khóc.

m Minh cười nói: "Hạ cô nương, tức giận sẽ hại người." Hắn cười chuyển bánh

Trung thu qua, "Ăn cái bánh Trung Thu đi, hôm nay là Trung Thu mà."

Tôm Sông không nói chuyện, gườm hắn, gườm nguyên một canh giờ.

"Chủ nhân, nó làm gì mà vẫn gườm ngươi?" Kỳ Ký cắn bánh Trung Thu, nhịn không

được đặt câu hỏi.

m Minh nhấp một hớp rượu hoa cúc, lắc đầu.

"Ta nghĩ là rốt cục nó đã cảm nhận được Phí La Mông của m Minh..." Cá Chuối

nghiêm túc nói.

"Nói rất hay, Hắc Tử!" Cá Chuối khen ngợi.

"Hai con cá chết nhà các ngươi!!!" Tôm Sông nháy mắt khôi phục, nhảy xuống

ao, đuổi theo chúng nó.

Hồ Ly cầm bánh Trung Thu nhìn ánh trăng trên bầu trời, "Còn có bảy

ngày..."

Thính Thông kéo kéo lỗ tai nó, "Cái gì bảy ngày?"

Hồ Ly nhìn thấy hắn, "Có nói với ngươi ngươi cũng không hiểu... Ai, vừa rồi

ai nói ta không sợ Quý Du GG, hiện tại càng nghĩ càng sợ..."

Thính Thông trầm mặc một hồi, hỏi, "Ngươi sợ ta không?"

"Nơi này không ai sợ ngươi." Hồ Ly ngẩng đầu liếc hắn một cái, sau đó luồn

lên, cắn một miếng bánh Trung thu trong tay Thính Thông.

"Ngươi làm cái gì đó, Hồ Ly chết!!!" Thính Thông ném miếng bánh Trung Thu

xuống, lại không ném được Hồ Ly ra.

"A uốn ân òng ỏ ứng (ta muốn ăn lòng đỏ trứng)..." Hồ Ly mồm miệng nhồm nhoàm

nói.

"Tránh ra mau!!!" Thính Thông đứng dậy, liều mạng hất.

Ly nhìn cảnh tượng trước mặt, nghĩ nghĩ, hóa ra hình người lên bờ, "Ta mang

bánh Trung Thu cho Giao Long ~" nó vui vẻ cầm bánh Trung thu chạy đi.

Con Cua nhìn thấy bánh Trung thu của Kỳ Ký, "Ta cùng ngươi đổi nửa cái."

Kỳ Ký cười cười, "Được."

"Ta cũng đổi." m Minh cầm lấy một cái bánh Trung thu đi sang.

...

Cá Nheo mất mát nói: "Ai nghe ta kể xong câu chuyện cũ này đi..."

"Lão Niêm! Đừng có nói lạc đề!!!"

"Trời đất chứng giám, ta không có!!!"

"Đừng như vậy, nên hòa thuận chứ ~" m Minh cười nói.

"A a, nói đến hòa thuận, ta đã từng..."

"Lão Niêm! Lần này rõ ràng là ngươi muốn nói lạc đề mà!!! Đừng có nói lạc

đề!!!"

= =#

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.