Chương 54: Vết cắn

Zu Cuella cuồng ngạo

ngồi ở trong xe Lamborghini của mình, giữa những cơn gió thổi lất phất

nhè nhẹ tùy ý hưởng thụ ánh hoàng hôn. Một người chưa từng biết chờ đợi

ai như anh ta lại đang dùng một đôi mắt màu xanh dương liếc xéo về mặt

tiền tòa lâu đài sang trọng trước mặt. Nguyên tưởng rằng sau khi mình ra lệnh một tiếng, Lăng Hi Nguyên lập tức sẽ chạy xuống gặp anh ta, nhưng

thời gian dần dần trôi qua, sự chịu đựng của anh ta cơ hồ đều đã được

dùng hết.

Anh ta không nhịn được hất lên một vài lọn tóc màu nâu vương trên trán, mắt màu xanh dương bên trong nổi lên vẻ giận dữ.

Tiểu nha đầu Hi Nguyên kia làm cái gì mà lâu như vậy!

Anh rõ ràng chỉ cho cô năm phút đồng hồ!

Cô có biết anh là ai không?

Lại to gan như vậy để cho anh phải chờ đợi!

Ngón tay cầm tay lái của Zu Cuella dùng sức mà trở nên trắng bệch, tiếng đốt ngón tay va chạm vang lên răng rắc hiển hiện sự phẫn nộ của anh ta.

Cách một tòa trang viên, Hi Nguyên trong đầu buồn bực ngủ vùi cũng không

biết mình đồng thời chọc giận hai người đàn ông này. Cô giống như con

mèo nhỏ co rúc ở trên giường, lười biếng ngáp một cái.

Gian phòng của cô trong lâu đài tựa như mộng ảo, trong phòng có một giường theo

kiểu công chúa lớn, lụa trắng từ nóc phòng rũ xuống thật dài, đột nhiên

một trận gió từ cửa sổ sát đất thổi vào, khi lụa mỏng giống như mây

phiêu đãng bị thổi vương trên mặt cô, cô lầu bầu một tiếng, gạt nó sang

bên.

Đang lúc cô giống như con mè nhỏ lùi về ổ thì một bàn tay to đột nhiên dùng sức nắm lấy lỗ mũi cô.

"Bé mèo lười, lời của tôi em lại dám không nghe!" gương mặt anh tuấn giống

như thần Apollon của Zu Cuella đột nhiên xuất hiện ở trước mặt vẫn còn

đang chưa hoàn toàn tỉnh ngủ của Hi Nguyên.

"A!" Hi Nguyên sợ hết hồn, không khỏi phát ra một tiếng thét chói tai. Nhưng tiếng kêu của cô nhanh chóng biến mất dưới bàn tay bá đạo của Zu Cuella.

Miệng

mũi đồng thời bị lấp kín, Hi Nguyên bị ép đến không thở nổi. Tứ chi của

cô dùng sức đấm đá Zu Cuella giống như u linh xuất hiện, lại bị anh ta

cường hãn giữ chặt.

"Để. . . . . . Ưmh. . . . . . Ưmh. . . . . ." Lời của cô cũng bị Zu Cuella giống như satan ngăn cản, liền một câu đầy đủ đều không nói ra được.

Nhìn cô giống như con thú nhỏ giãy

giụa trong lòng mình, khóe môi Zu Cuella tà tứ nhếch lên, anh cúi đầu

thấp xuống, dùng thân thể đầy hương vị phái nam xạ lạ vây Hi Nguyên lại, mắt màu xanh dương mang theo nghịch ngợm xấu xa nháy mắt mấy cái, đang

lúc Hi Nguyên cho là anh ta muốn buông miệng mình ra thì đôi môi mang

theo nhiệt tình đặt lên cái miệng nhỏ nhắn của Hi Nguyên.

Miệng

mũi Hi Nguyên mới vừa được giải phóng, liền bị anh ta ta cường thế hôn, nhiệt liệt mt vào, lưỡi của anh ta đầy hấp dẫn v**t v môi hồng của Hi Nguyên, ở trước hàm răng ngọc của cô dừng sức: "Bảo bối, cho anh vào

đi. . . . . ."

Giọng nói của Zu Cuella lộ ra kích động không che

giấu được, nhiệt độ của người anh ta cùng với mùi hương bao phủ thân thể Hi Nguyên, để cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô giống như đóa hồng buổi

sớm, kiều diễm mà mê người.

"Cút!" Hi Nguyên dáng một cái tát lên trên mặt của anh ta.

Cô rốt cuộc lại bị tên đầu heo này khi dễ!

Bàn tay Zu Cuella căm tức buộc chặt hông Hi Nguyên, tà nịnh nhìn cô: "Con

mèo nhỏ, lá gan em thật không nhỏ! Dám động thủ đánh tôi, em chính là

người đầu tiên!"

"Heo. . . . . . Ưmh. . . . Sắc . .. .. Lang." Hi Nguyên vừa đánh vào lồng ngực giống như tường đồng vách sắt của Zu

Cuella này, vừa không cam lòng nhìn anh ta chằm chằm, "Khốn kiếp!"

Môi Zu Cuella lần nữa áp lên trên môi Hi Nguyên, lần này không hề dịu dàng

nữa, mỗi một lần anh ta đều như cuồng phong mưa lũ xâm nhập cô, bá đạo

đòi lấy hương thơm trong đôi môi cô. Cho đến khi Hi Nguyên bị anh ta hôn không thở nổi, anh ta mới buông Hi Nguyên đang yêu kiều thở hổn hển ra.

Tiếng cười khàn đục mà từ tính vô cùng phong phú khe khẽ từ trong lồng ngực

nở nang phát ra, Zu Cuella vẫn chưa thỏa mãn cắn đôi môi thủy nộn của Hi Nguyên, ở phía trên lưu lại một dấu răng nhàn nhạt, sau đó nửa mập mờ

nửa uy h**p nói: "Con mèo nhỏ, đây là trừng phạt dành cho em!"

Hi Nguyên giận đến máu xông lên não, há mồm cắn cổ của Zu Cuella, dùng sức ở phía trên giày xéo, sau đó khi đối phương đau đến buông cô ra thì

nhanh chóng né ra khỏi ngực của anh ta, sau đó cười hả hê đầy xấu xa

nói, "Heo sắc lang, đây là trừng phạt tôi dành cho anh!"

"Răng

lợi thật tốt!" Zu Cuella lau vết thương trên cổ, cười tà nói, "Con mèo

nhỏ, đây là dấu ấn em dành cho tôi, tôi sẽ vĩnh viễn cất giữ."

"Stop! bn th!" Hi Nguyên khinh thường ngẩng đầu lên, dùng cái mền che kín

mình, đối với anh ta ta hạ lệnh đuổi khách, "Anh mau rời đi, nếu không

tôi sẽ kêu người bắt cái con heo là anh này lại."

Zu Cuella một

chút cũng không sợ uy h**p của cô, từng bước một tiến tới gần cô, cười

đầy mị hoặc một đường ép cô lui về phía sau, ép cô vào giữa vách tường

cùng lồng ngực của mình. Đầu của anh ta rủ thấp xuống, chống đỡ gần cổ

Hi Nguyên: “Em nói xem, có phải là tôi nên để cho lời em nói biến thành

sự thật không? Một cái hôn nho nhỏ không sao thỏa mãn được một con sói

đói bụng."

"Anh. . . . . . Anh dám. . . . . ." Hi Nguyên cố tự

trấn định, cô cảm thấy nơi cổ bị hô hấp nóng bỏng của anh ta phả vào,

có loại cảm giác tê ngứa, loại cảm giác này khiến cô không sao bình tĩnh được.

"Có muốn tăng thêm chút kch thch hay không?" tay Zu

Cuella mập mờ quét về phía da thịt đang bị phơi bày ra bên ngoài của Hi

Nguyên, mắt màu xanh dương của anh ta sau khi tiếp xúc được với cái dấu

vết mập mờ phía trên kia trong nháy mắt chợt chìm lãnh, chỉ là nhanh

chóng khôi phục. Anh ta đầy trêu đùa mà cúi thấp đầu, mị hoặc nhìn cô,

giống như một con sói bị bỏ đói thật lâu, đang muốn đem con mồi đã đưa

đến miệng một hớp nuốt trọn.

"Có quỷ mới muốn!" Hi Nguyên nâng đầu gối lên, đàn muốn tấn công vào háng của Zu Cuella, lại bị anh ta ta nhanh chóng né tránh.

Cô không hề chuẩn bị, bị anh ta một phát ôm trọn, tứ chi bị anh ta vây ở

lồng ngực nở nang, cái miệng nhỏ nhắn cũng bị anh ta dùng một góc cái

mền nhét chặt.

"Ưmh. . . . . ." Cô muốn anh ta buông cô ra, nhưng ngay cả một câu cũng không thốt ra được, chỉ có thể dùng một đôi mắt to đầy lửa đốt tức giận trợn trừng trừng nhìn anh ta.

Zu Cuella vác cô lên vai, theo đường lúc đến nhảy xuống ban công. Tránh khỏi tất cả

hộ vệ, nhanh chóng rời khỏi lâu đài Tinh Nguyệt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.