Chương 48: Đại hội võ lâm (Hạ)

Trận chiến càng ngày càng

ác liệt, không chỉ Lục Thanh Tuyền yếu thế rơi vào thế hạ phong mà cả Giang Thiên

Hành cũng rơi vào trường hợp như thế. Điều này khiến cho Uyển Vân có cảm giác

bất khả tư nghị.

Một hồi chiến, cả Lục

Thanh Tuyền và Giang Thiên Hành đã bị đánh bay ra xa. Xem ra là bị thương không

nhẹ.

“ Ha… Ha…. Tiện nhân,

ngươi thấy chưa ??? Rốt cuộc ngươi cũng thua vào tay ta, bất quá ta chưa vội

giết ngươi, ta sẽ cho ngươi xem, ta như thế nào ngồi vào vị trí cốc chủ Độc

Thanh Cốc, thống nhất võ lâm… ha… ha…” Lục Mộng Tuyền cuồng ngạo cười to khi

thấy cái gai trong mắt nàng ta cuối cùng cũng bại trong tay nàng ta.

Nàng ta vui sướng nhìn

Lục Thanh Tuyền cả người đầy máu, và cả người yêu của nàng cũng chịu chung số

phận, đây là điều nàng ta chờ đã lâu. Chờ để phục thù cho mẫu thân, những gì

của mẫu tử nàng ta đều bị mẫu tử Lục Thanh Tuyền cướp mất, từ tình thương của

phụ thân đến vị trí cốc chủ Độc Thanh Cốc, nhưng nay nàng ta đã lấy lại hết.

người chiến thắng chính là nàng ta mà không phải tiện nhân kia… ha…ha… nàng ta

sung sướng cười khoái trá.

Chính vì điều này mà Lục

Mộng Tuyền đã không ngần ngại tu luyện “ Luyến Thiên Nhân”. Một ma công vốn

dành cho nữ tử, đã thất truyền từ lâu và cũng là một ma pháp bị cấm tu luyện.

Bởi vì người luyện ma công này sẽ phải h**n ** với một trăm nam nhân để hấp thu

dương khí của họ, bồi bổ âm khí của bản thân. Người bị hấp thụ dương khí chỉ có

một kết cục, chính là tử. Phải nói môn tà công này cực kì tàn nhẫn và huyết

tinh nên cũng rất ít người muốn luyện nó.

“ Mộng Tuyền, ngươi làm

tốt lắm. ngay lập tức, võ lâm giang hồ chính là vật nằm trong túi của ta, ngươi

có thể ra đi được rồi!” Lôi Ngự Tiêu thấy toàn bộ người ở đây đều đã bị chế

phục liền quay sang trở mặt.

Hắn thân thủ như tia

chớp, xuất ra toàn lực tung chưởng vào người của Lục Mông Tuyền, nhưng hắn lại

thất bại rồi. Lục Mộng Tuyền được tà công bảo vệ, một chưởng kia của hắn đã bị

đánh bật ngược trở về, đả thương chính hắn.

“ Tại sao lại như vậy???”

Lôi Ngự Tiêu vẻ mặt không tin, trừng mắt nhìn Lục Mộng Tuyền.

“ Ha… ha… Lôi Ngự Tiêu,

ngươi nghĩ ta ngu ngốc đến mức không có chuẩn bị sao ??? Thật ra… không ngại

nói cho ngươi biết, từ lúc ban đầu hợp tác với ngươi, chính là lợi dụng thế lực

ma giáo của ngươi đến bắt người cho ta tu luyện tà công mà thôi. Rồi lại lợi

dụng ngươi đánh bại người trong võ lâm nhằm cho ta đỡ phần lực thôi, ngươi

chẳng qua… ta xem như một con chó thôi. Dám cắn ta ??? đã biết lợi hại đi ???

”.

“ Có phải hiện giờ toàn

thân rất đau phải không ??? Đó là vì ta đã bỏ xà cổ vào người của ngươi, chỉ

cần ngươi có tâm phản bội, những con rắn đó sẽ sinh sôi trong cơ thể ngươi, từ

từ mà gậm nhắm tâm can của ngươi, hiện giờ là lúc chúng phát huy tác dụng đó.”

Lục Mộng Tuyền ngạo nghễ mà trào phúng cười, mắt lạnh nhìn Lôi Ngự Tiêu đang

đau khổ vật vã dưới chân nàng ta.

“ Ngươi này… tiện nhân ác

độc, ngươi chết không được tử tế.” Lôi Ngự Tiêu đau khổ vô cùng, vẻ mặt buộc

chặt, không kêu thành tiếng. Hắn không muốn khuất phục dưới tay của nàng ta như

thế.

“ Hừ, ta độc ác chẳng lẽ

ngươi không sao ??? Nếu ngươi ngoan ngoãn không động ta, ta còn có thể niệm

tình hợp tác mà bỏ qua cho ngươi một mạng… Thế nhưng… ngươi này tên không biết

sống chết. Dám đánh ta sao ??? Không biết xem mình có bao nhiêu cân lượng.” Lục

Mộng Tuyền tung một cước, đá Lôi Ngự Tiêu xuống đài.

Đám người ma giáo bất mãn

khi thấy giáo chủ chịu nhục như thế nhưng không đủ can đảm chống đối Lục Mộng

Tuyền, chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ, xem như không biết.

“ Lôi Ngự Tiêu, Lôi đại

giáo chủ, ngươi xem, ngươi có thuộc hạ như thế thật sự ta rất đồng cảm với

ngươi nga.” Lúc này, dưới đài, một giọng nữ mang theo tia trào phúng cũng vang

lên, người vừa lên tiếng không ai khác chính là Uyển Vân.

“ Ngươi… cả ngươi cũng

không trúng độc???” Lục Mộng Tuyền thật sự không thể tin gắt gao nhìn Uyển Vân.

Công phu dụng độc của

nàng ta khó người bì lại, cho dù nàng ta tiện nhân Lục Thanh Tuyền không trúng

độc thì có thể lí giải được, thế nhưng ngay cả nữ tử trước mắt nàng ta cũng

không hề trúng độc ??? Đây…là chuyện gì xảy ra ???.

“ Đừng ngạc nhiên thế,

không thì chuyện kế tiếp càng làm ngươi tức chết đó.” Uyển Vân cười duyên mắt

đối mắt nhìn Lục Mộng Tuyền.

Uyển Vân vừa dứt lời,

phẩy tay ra hiệu, lập tức, chúng võ lâm nhân sĩ, bộ dáng không sức sống, tứ chi

mềm nhũn khi nãy liền trở nên sinh long hoạt hổ, quay ngược lại chế phục đám

người của ma giáo.

“ Điều này… sao có thể

??? ” Lục Mộng Tuyền nhìn cảnh tượng trước mắt mà há hốc mồm, nàng ta không thể

tin đều vừa nhìn thấy. bọn người này lại…

“ Ngạc nhiên lắm phải

không ??? Trong lúc ngươi bận rộn chiến đấu bên trên, dưới này ta giúp bọn họ

giải độc, ngượng ngùng, độc ngươi mang đến hôm nay dùng đối phó bọn họ, trùng

hợp là ta có thuốc giải. Đã phá hỏng hảo sự của ngươi. Ngại quá.” Uyển Vân vẫn

mang giọng điệu trêu tức, ý đồ không làm Lục Mộng Tuyền tức ói máu là không

ngừng mà.

“ Ngươi… rốt cuộc ngươi

là ai ??? ” Lục Mộng Tuyền rốt cuộc cũng tìm về giọng nói của mình, ánh mắt căm

phẫn cùng lửa giận nhìn Uyển Vân hỏi.

“ Ta a ??? Ta tên Nhan

Uyển Vân.” Nàng rất hợp tác khai báo.

“ Nhan Uyển Vân, Thiên

Vân quận chúa, đồng thời cũng là Tứ vương phi của Nguyên Niên quốc ??? ” nàng ta

theo phản xạ nói.

Cái tên Nhan Uyển Vân này

thì người nào trong tứ quốc lại không biết, nàng chính là kỳ nữ tử của tứ quốc,

tài hoa hơn người. Nhưng dù sao quận chúa cũng chính là quận chúa mà thôi, cho

dù có Tứ vương gia chống lưng lại làm sao có bản sự lớn như thế ??? Lục Mộng

Tuyền lúc này khá là nghi hoặc.

“ Ô, ngươi cũng biết à

??? Xem ra Nhan Uyển Vân ta cũng rất nổi tiếng nhỉ ??? Bất quá… ta còn có một

thân phận nữa, thì phải là cung chủ của Huyền cung a. Huyền cung chắc ngươi

cũng biết chứ ???” Uyển Vân thanh âm ‘ từ tốn’ hỏi.

Lời nàng vừa nói ra làm

cho toàn bộ người trong võ lâm một phen xôn xao. Cung chủ của Huyền cung a, là

ngươi nào vậy ??? Thì phải nói chính là người nắm trong tay tổ chức lớn mạnh

nhất giang hồ, được mọi người ngầm nhìn nhận là bá chủ của võ lâm. rất may là

người của Huyền cung tuy lớn mạnh lại không có dã tâm nên càng khiến cho người

trong võ lâm càng thêm kính phục. Nay có thể thấy chân diện mục của cung chủ

Huyền cung quả là càng khiến họ đại khai nhãn giới.

Nàng chỉ là một tiểu cô

nương, tuổi chưa tới hai mươi, nhưng lại nắm trong tay thiên hạ đệ nhất môn

phái, thì thực lực của nàng cường đại đến thế nào a ??? Bọn họ lần này chỉ

biết, ma đầu kia, tử kì đã tới.

Bất quá lời này của Uyển

Vân lại khiến Tam quốc khác đều xuất hiện suy nghĩ riêng, bởi vì nếu Nguyên

Niên nay đã cùng Huyền cung kết thông gia, thì xem ra họ cần đánh lại bàn tính

bấy lâu nay, để tránh mất cả chì lẫn chài mới được.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.