Chương 4: Tiến cung – Tuyển tú

Một tháng ngồi xe ngựa,

rốt cuộc Uyển Vân cùng Tiểu Điệp đã đến được Thiên Nhật thành, kinh thành

Nguyên Niên quốc.

Đến nơi không bao lâu,

vẫn chưa được nghĩ ngơi, thì hai nàng đã được thông báo phải ngay lập tức vào

cung chuẩn bị cho cuộc thi tuyển tú.

Hoàng cung Nguyên Niên

quốc nằm ở phía Đông Thiên Nhật Thành, Nguyên Niên đế Hiên Viên Trạch, năm nay

hai mươi lăm tuổi, kế vị năm mười tuổi, làm hoàng đế mười lăm năm, Nguyên Niên

quốc dưới sự cai trị của Nguyên Niên đế, quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa.

Hai cánh tay đắc lực của

Nguyên Niên đế là Đại tướng quân Lạc Thiên Kỳ và đệ đệ cùng mẫu với người, tứ

vương gia Hiên Viên Vũ, hai người một văn một võ, một trấn giữa biên quan, một

củng cố triều đình, giúp hoàng đế xây dựng một vương triều hùng mạnh nhất từ

khi Nguyên Niên quốc lập quốc đến nay.

Hậu cung của Nguyên Niên

đế hiện giờ, có Lan quý phi, con gái của Thừa tướng đương triều, do Nguyên Niên

đế chưa lập hậu, nên nàng ta được xem là phi tử có quyền lực nhất hậu cung hiện

giờ. Bên dưới là tứ phi Mai, Ngọc, Nhã, Tường, ngoài ra còn có hơn hai mươi quý

nhân khác.

(TT: bởi vậy mới nói,

hoàng đế chính là heo giống chính tông ~.~”)

Tuyển tú nữ ba năm sẽ

diễn ra một lần, mục đích làm phong phú thêm hậu cung, thay hoàng đế sinh con

nối dõi tông đường, nhưng mấy ai biết rõ, muốn sinh tồn chốn hậu cung, một,

phải biết nắm bắt tình thế, hai, phải có thế lực, cùng mưu trí, ba, nếu không

có cả hai thứ trên, thì cách tốt nhất bảo toàn tính mạng chính là an phận thủ

thường.

“tiểu thư, nhớ lời của nô

tỳ, nếu người lựa chọn không tranh đấu, thì người tốt nhất nên an phận, ai làm

gì cũng mặc kệ, tuân thủ, không nghe, không thấy, không biết, như vậy người mới

có hy vọng sống sót mà gặp lại lão gia, còn nếu người lựa chọn tranh đấu thì nô

tỳ sẽ giúp người, người chọn cái nào ???” Uyển Vân nghiêm túc nhìn Tiểu Điệp

hỏi.

“Vân nhi, ta đã nói rồi,

ta vào cung là bất đắc dĩ, cho nên ta chỉ hy vọng có thể an bình sống qua ngày,

muội yên tâm, ta sẽ ghi nhớ lời của muội, sẽ không xen vào chuyện của người

khác đâu” Tiểu Điệp mỉm cười nhẹ nói.

Uyển Vân nghe xong lời

nàng không nói nữa, chỉ im lặng, nhưng trong lòng lại bổ sung thêm một câu,

‘tiểu thư a, hậu cung không đơn giản như người nghĩ đâu, chỉ sợ tương lai người

sẽ thay đổi quyết định của mình thôi’.

Hôm nay, là ngày tuyển

tú, các tiểu thư xuất thân quyền quý đa phần đều được phong quý nhân chờ thị

tẩm, còn những tú nữ không có quyền thế, thì đều được sắp xếp một cung điện

nhỏ, hằng ngày đều được cung cấp ba bữa cùng một ít vật dụng, và Tiểu Điệp

chính là một trong số những người đó.

“tiểu thư, mọi thứ đã

được sắp xếp xong, người vào đi thôi” Uyển Vân mỉm cười nói.

Tiểu Điệp bước vào phòng

nhìn xung quanh, đây là một căn phòng nhỏ, đơn sơ, nhưng nói chung là sạch sẽ

và đủ vật dụng, không đến nổi nào, ít ra so với các cung của những tú nữ khác

thì khá hơn rất nhiều.

“Vân nhi, đây là ???”Tiểu

Điệp ngạc nhiên hỏi Uyển Vân, tại sao rõ ràng cùng là tú nữ, nhưng chỗ của nàng

lại tốt hơn những người kia.

“tiểu thư, có tiền muốn

gì cũng được mà, chỉ cần bỏ ra chút tiền, đưa cho bọn thái giám, thì họ sẽ tự

động sắp xếp cho chúng ta chỗ ở tốt thôi” Uyển Vân cười nhẹ, tiểu thư nhà nàng

đúng là ngây thơ quá đi mất.

“Ân” Tiểu Điệp gật đầu tỏ

vẻ hiểu.

‘Thảo nào cha lại tin

tưởng giao nàng cho Vân nhi, Vân nhi quả thật thông minh, lại hiểu chuyện, có

Vân nhi ở, nàng tin chắc nàng nhất định sẽ không sao’. Tiểu Điệp trong lòng

thầm nghĩ.

“tiểu thư, đừng nghĩ

nhiều nữa, nô tỳ đã chuẩn bị nước và quần áo, người mau tắm đi, sau đó tranh

thủ nghĩ ngơi một chút, nô tỳ sẽ ở ngoài canh chừng cho người” Uyển Vân nhẹ

giọng nói.

“Ân” Tiểu Điệp gật đầu,

sau đó tiến vào trong.

Uyển Vân cũng lui ra

ngoài đóng cửa lại, nhưng bên ngoài lúc này đã có người đứng chờ sẵn, vừa nhìn

thấy Uyển Vân đi ra, người này lập tức hành lễ, sau đó cả hai nhanh chóng tiến

vào căn phòng ngay bên cạnh.

“thuộc hạ tham kiến cung

chủ” người này vừa vào phòng liền quỳ xuống thi lễ với Uyển Vân.

“đứng lên đi” Uyển Vân

nhẹ nhàng phất tay.

“nghe nói hiện giờ ngươi

là tổng quản thái giám của hoàng cung” Uyển Vân giọng nói tràn ngập uy nghiêm

hỏi.

“dạ vâng, thưa cung chủ,

nhưng thuộc hạ cũng là người của Chu Tước Đường Huyền cung, chỉ cần Nguyên Niên

quốc không gây bất lợi cho Huyền cung, thuộc hạ sẽ không ra tay, còn nếu không,

việc đầu tiên thuộc hạ làm chính là khống chế hoàng đế Nguyên Niên quốc” tổng

quản Từ Hàm giọng nói tràn ngập kiên định, hắn tuyệt không quên, năm đó khi cả

nhà mình chết thảm, là do Huyền cung đã thu lưu hắn, giúp hắn báo thù, Huyền

cung chính là gia đình thứ hai của hắn, người của Huyền cung chính là thân nhân

của hắn, những ân tình này hắn sẽ vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng, cho dù hoàng

thượng đối tốt với hắn, nhưng chỉ cần hoàng thượng gây bất lợi cho Huyền cung,

hắn cũng sẽ ra tay không do dự.

“Ân, ta biết tấm lòng của

ngươi, nhưng tạm thời ngươi không cần làm gì cả, chỉ cần liên lạc với người của

chúng ta trong cung, trong thời gian này, quan sát tình hình khắp nơi, đảm bảo

an toàn cho Trương Tiểu Điệp, nàng ấy là ân nhân của ta, ta tuyệt đối không cho

phép nàng ấy xảy ra chuyện gì, có nghe thấy không ???” Uyển Vân lạnh giọng ra

lệnh.

“thuộc hạ tuân mệnh” Từ

Hàm cung kính nhận lệnh.

Sau đó hai người trao đổi

một số tình hình, Từ Hàm mới rời đi, còn Uyển Vân thì quay về phòng hầu hạ Tiểu

Điệp.

Ngày qua ngày, chớp mắt

Uyển Vân cùng Tiểu Điệp đã vào cung được ba tháng rồi, ba tháng này đối với họ

mà nói hoàn toàn sóng yên biển lặng, nhưng trong hậu cung lại sóng ngầm dữ dội,

hai ngày trước Lý quý nhân, một trong các mỹ nhân được tuyển vào cung cùng lúc

với Tiểu Điệp bị phát hiện dùng Mê Hương Tây Vực mê hoặc hoàng thượng, nên bị

ban ba thước lụa trắng, mọi người đều nói nàng ta chết đáng tội, nhưng chỉ cần

người thông minh là nhìn ra, cái chết của Lý quý nhân là do có người sau lưng

âm thầm sắp đặt, và cũng từ việc này, rồi đây hậu cung sẽ không một ngày được

yên.

“tiểu thư nhìn xem, hoa

bên kia thật đẹp” hôm nay không khí trong lành, thời tiết vô cùng tốt, nên Uyển

Vân đưa Tiểu Điệp ra ngự hoa viên ngắm hoa.

Cũng tội cho Tiểu Điệp,

mấy ngày nay hậu cung sóng gió không ngừng, nên dù nói thế nào Uyển Vân cũng

không cho nàng ra khỏi phòng, phải khó khăn lắm mọi chuyện mới yên ổn lại, nên

Uyển Vân mới mềm lòng mà thả nàng ra.

Tiểu Điệp nhìn lại, thì

thấy bên kia ó đủ các loài hoa, và đặc biệt nhất chính là hoa hải đường mà nàng

yêu thích nhất cũng có, khiến cho Tiểu Điệp nhất thời vui sướng, cứ ríu rít như

con bướm nhỏ vui đùa, mà không hề chú ý đằng xa có một đôi mắt đang chăm chú

nhìn nàng.

Uyển Vân đứng bên cạnh,

với công lực của nàng đương nhiên phát hiện người kia, nhưng nàng đây chính là

cố tình làm như không biết, huống hồ đây là do nàng ra lệnh cho Từ Hàm sắp xếp,

thì tại sao nàng phải vạch trần chứ.

“Từ Hàm, đó là ai ???”

nam tử đứng bên kia, nhìn nữ nhân đang vui đùa trong vườn hoa quay sang hỏi vị

công công bên cạnh.

“đó có lẽ là tú nữ của

đợt tuyển chọn lần này, nhưng chưa được sủng hạnh, cũng không có gia thế hiển

hách, nên vẫn chưa được sắc phong” Từ Hàm cung kính bẩm báo.

“tối nay hãy để nàng ấy

thị tẩm” nam tử nhìn chăm chú váo nữ tử đang vui đùa giữa rừng hoa mà lên

tiếng.

“dạ, hoàng thượng”Từ Hàm

cúi đầu nhận lệnh, nhưng trong mắt lóe lên tia vui mừng, kế hoạch của cung chủ

đã thành công rồi.

Không sai nam tử này

không ai khác, chính là Nguyên Niên đế Hiên Viên Trạch.

Hai người sau đó rời khỏi

Ngự hoa viên, Uyển Vân nhìn thấy vẻ mặt của Từ Hàm tràn đầy tiếu dung, thì biết

ngay kế hoạch của nàng đã thành công, nàng đứng đó nhìn vào Tiểu Điệp, trong

lòng thầm nghĩ, ‘tiểu thư, chẳng phải người nói không muốn cứ như chú chim bị

nhốt trong lòng, không có tự do sao, ở nơi này, cách duy nhất có được tự do

chính là có được quyền lực, có được sự sủng ái của nam nhân kia, người yên tâm,

ta nhất định sẽ giúp người, ba ngàn sủng ái chỉ thuộc về mình người mà thôi’.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.