Chương 34: Thanh trừ hậu cung

“ Những gì hai người vừa

nói hoàn toàn là sự thật ??? ” Hiên Viên Trạch nhíu mày nghi vấn nhìn Hiên Viên

Vũ cùng Uyển Vân hỏi.

“ Đúng vậy, nếu huynh

không tin, có thể cho truyền Nhã phi để hỏi chuyện” Hiên Viên Vũ tựa tiếu phi

tiếu nhìn hoàng huynh của mình khẳng định đáp.

“ Hảo” Hiên Viên Trạch

gật đầu chấp thuận. Bên cạnh Từ Hàm hiểu ý nhanh chóng rời đi.

Không bao lâu, Nhã phi đã

được thị vệ dẫn vào, nàng ta hiện giờ trên người, quần áo vô cùng dơ bẩn, đầu

tóc rối bời, dung mạo xanh xao, hoàn toàn mất đi vẻ kiều mỹ của một quý phi như

lúc ban đầu.

“ Thần…tội thiếp, tham

kiến hoàng thượng ” Nhã phi vốn định xưng hô thần thiếp, nhưng mà khi nghĩ đến

địa vị của mình hiện giờ, nên ngay lập tức sửa đổi.

“ Đứng lên đi” Hiên Viên

Trạch trầm giọng nói.

“ Tạ ơn hoàng thượng” Nhã

phi cười khổ đứng đó, nếu biết trước có ngày hôm nay, nàng tuyệt không chấp

nhận cùng Tường phi hợp tác.

Nghĩ như vậy nàng không

khỏi nhìn về phía Uyển Vân, hiện giờ trong lòng của nàng đã hoàn toàn hiểu rõ,

‘Tường phi thủ đoạn cao minh, trang bệnh lừa dối mọi người bao nhiêu năm nay,

cứ nghĩ sau khi để các phi tần khác tranh đấu sống chết, thì mình sẽ ‘ngư ông

đắc lợi’. Nhưng mà nàng ta hoàn toàn đã sai lầm, tại vì hậu cung bây giờ còn có

Điệp phi, khi chứng kiến thái độ của hoàng thượng đối với Điệp phi, nàng hoàn

toàn có thể khẳng định, hoàng thượng đã động chân tình, nên ngài nhất định sẽ

bảo vệ cho nàng ta, hơn nữa bên cạnh Điệp phi còn có nữ tử thông minh như Nhan

Uyển Vân, cùng với sự ngầm giúp đỡ của Tứ vương gia, thì cho dù Tường phi có

tài giỏi tới đâu, cũng không thể nào thắng được, xem ra trong tương lai, kết

cục của Tường phi sẽ còn thê thảm hơn nàng’.

“ Nhã phi, Quận chúa cùng

Tứ vương gia nói, chuyện Điệp phi đột nhiên động thai khí, là do ngươi hạ độc,

nhưng độc dược là do Tường phi cung cấp, mọi chuyện đều do Tường phi chủ mưu,

điều này có đúng hay không ??? ” Hiên Viên Trạch nhìn Nhã phi lạnh giọng lên

tiếng.

“ Dạ đúng thưa hoàng

thượng, độc dược đó là do Lăng Mộng Yên tiểu thư cho người mang vào cung, giao

cho Tường phi, Tường phi nói với thần thiếp, chỉ cần trừ đi Điệp phi, thì từ

giờ trở đi thần thiếp và nàng ấy sẽ là chủ nhân của hậu cung, muốn làm gì thì

làm” Nhã phi nhẹ giọng bẩm báo, thái độ vô cùng thành khẩn.

“ Ngươi có gì chứng minh

những gì mà mình vừa nói ???” Hiên Viên Trạch nghi hoặc hỏi.

“ Cung nữ Tiểu Đào bên

cạnh Tường phi có thể chứng minh tất cả những gì mà thần thiếp nói” Nhã phi

không chút nào bối rối đáp.

“ Hoàng huynh, huynh có

thể cho truyền Tiểu Đào vào hỏi” Uyển Vân bên cạnh mỉm cười góp ý.

“ Hảo, Từ Hàm ” Hiên Viên

Trạch trầm tư trong chốc lát, sau đó lên tiếng. Từ Hàm hiểu ý rời đi, chẳng qua

lúc vô tình liếc mắt sang nhìn Uyển Vân, trong mắt tràn ngập ý cười.

Việc này Nhã phi cùng

Hiên Viên Trạch đều không chú ý, bất quá vẫn không thoát khỏi tầm mắt của Hiên

Viên Vũ.

‘ Xem ra Từ Hàm cũng là

người của Huyền cung !!?? Thảo nào Vân nhi lại nắm được mọi tình hình trong

cung rõ đến vậy !!?? ’ , Hiên Viên Vũ nghĩ vậy, không khỏi trong lòng cười

thầm, hoàng huynh trong tương lai nếu làm chuyện gì hoàng tẩu không vui, thì e

rằng huynh ấy sẽ gặp phiền phức lớn a !!??.

Một lúc sau, Tiều Đào đã

được dẫn đến, vừa đến nơi, khi nhìn thấy Nhã phi cũng có mặt tại đây, sắc mặt

Tiểu Đào không khỏi trở nên tái nhợt, thái độ vô cùng hoảng sợ, điều này khiến

cho Hiên Viên Trạch đột nhiên có chút tin tưởng lời nói của Nhã phi.

“ Nô tỳ tham kiến hoàng

thượng, Vương gia, Quận chúa” Tiểu Đào lấy hết can đảm, cố gắng giữ đúng lễ

nghi, hy vọng không ai nhìn ra sự sợ hãi của nàng.

“ Tiểu Đào, trẫm hỏi

ngươi, Nhã phi nói, chuyện Điệp phi trúng độc, hoàn toàn là do Tường phi chủ

mưu, việc này có thật hay không ???” Hiên Viên Trạch lạnh lùng nhìn Tiều Đào

hỏi.

“ Dạ…nô tỳ” Tiểu Đào vừa

nghe vậy, không khỏi sợ hãi, kỳ thật khi nàng làm những chuyện kia thay Tường

phi, nàng đã lo sợ không thôi, dù sao tội mưu hại hoàng phi cũng huyết mạch

hoàng thất là tội chết, thậm chí còn có thể tru di cửu tộc, hỏi sao mà nàng

không lo lắng được cơ chứ ???.

“ Tiểu Đào, ngươi cứ yên

tâm mà nói ra đi, bổn Quận chúa đảm bảo, chỉ cần ngươi khai thật, ngươi sẽ

không sao” Uyển Vân mỉm cười nhìn Tiểu Đào nhẹ giọng khuyên nhủ, bất quá trên

tay nàng lúc này lại đột nhiên xuất hiện thêm một chiếc khăn tay.

Tiểu Đào vừa nhìn thấy

chiếc khăn tay trên tay Uyển Vân, sắc mặt không khỏi thay đổi, nàng ngẩng đầu

nhìn Uyển Vân, thấy vị Quận chúa kia vẫn luôn tươi cười nhìn mình, trong lòng

không khỏi run sợ, ‘ đó chẳng phải khăn tay của mẫu thân sao ??? Nói vậy mẫu

thân đã rơi vào tay họ rồi !! ’. Tiểu Đào dù chỉ là nha hoàn nhưng từ nhỏ đã

vào cung, nên nàng cũng không phải ngu ngốc, có thể hiểu rõ được dụng ý của

Uyển Vân.

“ Dạ bẩm hoàng thượng,

những gì Nhã phi nói hoàn toàn là sự thật” Tiểu Đào lúc này trong lòng không

khỏi xin lỗi Tường phi, nhưng vì mẫu thân của nàng, nàng đành phải làm vậy

thôi.

Nhã phi đứng bên cạnh

nhìn thấy Tiểu Đào vẻ mặt sợ hãi nhìn Uyển Vân, thì không khỏi lắc đầu cười

khổ, xem ra Tiểu Đào đã bị Quận chúa nắm bắt nhược điểm, nên mới nghe lời như

thế, bây giờ nàng mới cảm thấy, nàng lần này thua, quả thật là hoàn toàn xứng

đáng a.

Hiên Viên Trạch nghe xong

lời xác nhận của Tiểu Đào, ngay lập tức hạ lệnh cho thị vệ đến tẩm cung Tường

phi lục xét, quả thật đã tìm ra cùng loại độc dược hại Điệp phi, hơn nữa trải

qua thẩm vấn, cuối cùng đã bắt được tên thái giám giúp Lăng Mộng Yên đưa độc

dược vào cung.

Tường phi ngay lập tức bị

tống giam, cả nhà Lăng gia cũng không tránh khỏi số kiếp. Lăng Mộng Yên bị giam

tại Hình bộ, trong một đêm mất hết tất cả, khiến nàng không chịu nổi cú sốc mà

phát điên, vì nàng cứ nghĩ rằng kế hoạch của mình rất chu toàn, chỉ cần diệt

trừ Điệp phi, để tỷ tỷ mình nắm giữ hậu cung, đến lúc đó nàng có thể nhờ tỷ tỷ

giúp nàng trừ đi Uyển Vân, rồi đoạt Hiên Viên Vũ trở về.

Chỉ là nàng đã không thể

biết, người mà mình muốn đối phó, vốn không cùng một cấp bậc với mình, cho nên

bây giờ nàng thua cũng không hiểu nguyên nhân vì sao.

“ Nàng thật sự để Nhã phi

rời đi ???” Hiên Viên vũ nghi vấn nhìn Uyển Vân hỏi.

“ Nàng ta đã thông suốt,

đã hoàn toàn buông bỏ, đã không còn trở thành chướng ngại với ta, thì ta tại

sao cần phải làm khó nàng ta cơ chứ ???” Uyển Vân mỉm cười hỏi lại.

“Ân” Hiên Viên Vũ điểm

nhẹ đầu tỏ vẻ hiểu.

“ Chàng định xử trí Lăng

Mộng Yên thế nào ???” Uyển Vân hứng thú nhìn y, dù sao Lăng Mộng Yên đó cũng vì

Hiên Viên Vũ làm nhiều chuyện như thế, cho nên nàng cũng rất muốn biết y sẽ đối

với nàng ta ra sao ???.

“ Nếu nàng ta đã không

thức thời như thế, thì không cần giữ lại nữa” Hiên Viên Vũ không một tia tình

cảm nhẹ đáp.

Uyển Vân nhìn y không nói

chỉ nở nụ cười, nam nhân này đủ lãnh huyết, đủ vô tình, lúc cần thiết thì lại

trang một bộ ôn nhu, nho nhã, rất khiến người ta khó đề phòng, bất quá như vậy

nàng càng thích, vì chỉ có nam nhân như thế, mới có đảm lược cùng nàng ‘tranh

phong’.

Trải qua trận sóng gió

lần này, Hiên Viên Trạch quyết định sắc phong Tiểu Điệp làm hậu, hơn nữa tuyên

bố giải tán hậu cung, từ nay về sau không tuyển thêm bất kỳ phi tử nào nữa. Đối

với chuyện này, nếu là trước đây quần thần nhất định sẽ có ý kiến, bất quá trải

qua chuyện của mấy vị nương nương trong cung, giờ đây họ lại không dám nói gì

nữa. Hơn nữa Điệp phi cũng đang mang thai, thái y cũng đã chẩn đoán là nam hài,

như vậy hoàng thất cũng đã có ngươi kế thừa, nên giờ đây các đại thần đều học

khôn, hoàn toàn không dám phản bác, vì làm như vậy chẳng khác nào chọc giận

hoàng đế, chuốc khổ vào thân. Đương nhiên trong chuyện này, Uyển Vân có góp một

ít công lao tác động là điều không thể tránh khỏi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.