Chương 13: Thiên cổ đệ nhất kỳ nữ

Uyển Vân nhẹ nhàng rời

khỏi đài, trở về chỗ của mình, mọi người ánh mắt đều gắt gao chăm chú nhìn vào

nàng, đặc biệt là Hiên Viên Vũ.

Giờ phút này trong lòng y

có thể nói là cảm xúc tràn ngập, đủ loại tư vị, không thể nào diễn tả, y thừa

nhận đã từng nghe qua rất nhiều tiếng đàn, chứng kiến rất nhiều cầm nghệ kỳ

tài, nhưng chưa từng có tiếng đàn của một ai có thể đi vào lòng y.

Nhưng hôm nay nữ tử này

đã tạo được kỳ tích đó, tiếng đàn của nàng đã thật sâu tiến vào trong lòng của

y, đánh mạnh vào đó, y có thể khẳng định, cả đời này y sẽ tuyệt không thể quên

tiếng đàn này, cho dù chết cũng không thể quên được vì một thứ một khi đã khắc

cốt ghi tâm rồi, làm sao mà quên được cơ chứ ???.

Cũng không biết là ai bắt

đầu, tiếng vỗ tay bắt đầu thưa thớt, sau đó là lớn dần, cuối cùng là vang động

cả Động Đình Hồ, khiến cho cả một vùng vang dậy, làm cho mọi người chú ý, càng

ngày càng tập trung nhiều người hơn.

“khụ khụ, ta nghĩ không

cần tuyên bố, mọi người cũng đã biết phần thi này, là ai chiến thắng, tiếp theo

sau là phần thi thơ, các vị xin mời” lão giã lấy lại tinh thần, ho nhẹ sau đó

tuyên bố, nhưng khi ánh mắt nhìn về phía Uyển Vân, thì không hề che dấu vẻ mặt

kích động cùng mong chờ.

Nghe thấy lời lão giã,

mọi người đều bắt đầu lấy lại tinh thần. Tiếp theo đó, mọi người bắt đầu thi

triển tài nghệ của mình, có người thì thi triển câu đối, có người thì làm thơ,

không khí vô cùng náo nhiệt.

Nhưng mà bên cạnh đó, vẫn

còn hai người vẫn chưa thoát khỏi không khí vừa rồi, một người ánh mắt ôn nhu,

như nhìn trân bảo giống nhau nhìn vào Uyển Vân, mà ngay cả bản thân y cũng

không hề hay biết.

Một người còn lại chính

là ánh mắt tràn ngập ghen tỵ cùng phẫn nộ, giờ phút này nàng ta hận không thể

lập tức lấy mạng Uyển Vân để giải tỏa cơn tức trong lòng, vì đây là lần đầu

tiên trong đời nàng ta cảm thấy nhục nhã như thế.

Dần dần, không khí ngày

một cao trào, càng ngày càng có nhiều câu đối cùng thơ văn ra đời, nhưng chung

quy chỉ là những tài tử cùng tiểu thư gia đình trung quan, còn những nhân vật

xuất chúng vẫn chưa thi triển thực lực của chính mình, nên phía bên trên, người

chủ trì vẫn chưa nói gì.

“tại hạ trong một lần

tình cờ đi qua một ngôi chùa cổ, nhìn thấy được một câu đối, nghe nói câu đối

này nằm tại nơi đó đã có trăm năm lịch sử, nhưng chưa ai giải được, hôm nay,

làm phiền các vị ở đây thay tạ hạ giải đáp, không biết có được không ???” lúc

này một vị tài tử mỉm cười ôm quyền đứng ra nói chuyện.

“thế xin hỏi câu đối đó

như thế nào ???” người chủ trì cùng lão giã nghe vị tài tử này nhắc đến câu đối

cổ hơn trăm năm không khỏi nghi vấn, ‘có phải hay không chính là câu đối kia

???’.

“Tái thi đài, tái thi

tài, tái thi đài thượng tái thi tài, thi tài tuyệt thế, thi tài tuyệt thế” vị

tài tử kia trầm ngâm đọc ra câu đối, nhất thời toàn trường một mãnh yên lặng.

“đây…đây chẳng phải

là…là” trên chủ tọa, mấy vị chủ trì cùng lão giã nhất thời ngây ra như phổng,

quả nhiên là nó.

Bên dưới không ít tài tử,

thiên kim, danh môn công tử, đều trầm ngâm vì câu đối này, nhưng khi nhìn thấy

câu đối này vừa ra làm cho mấy vị chủ tọa cùng lão giã kia xuất hiện vẻ mặt như

thế, nhất thời làm cho mọi người thêm một trận tò mò, vì có thể làm chủ trì của

cuộc thi ngày hôm nay, nhất định phải là người đức cao vọng trọng trong giới

thi thơ, và trong Thiên Nhật Thành, vậy mà câu đối này, lại làm cho họ thất thố

đến như vậy xem ra lai lịch không đơn giản.

“xin hỏi Lý tiên sinh,

câu đối này có phải hay không có chỗ nào đó đặc biệt ???” một vị thư sinh tò mò

hỏi một vị chủ trì trên đài.

“câu đối này thật ra đã

có lịch sử hơn trăm năm, nhưng cho đến nay chưa từng có ai giải đáp được, được

mệnh xưng là ‘Thiên Cổ Tuyệt Đối’.” vị Lý tiên sinh than nhẹ giải thích.

‘Thiên Cổ Tuyệt Đối’, bốn

chữ này nhất thời oanh động toàn trường, tất cả mọi người có mặt trong nhất

thời đều có gắng vắt óc suy nghĩ có thể giải đáp nó, thì không cần phải lo

không thể nổi danh thiên hạ.

Trong số đó bao gồm cả

Lăng Mộng Yên, trong lòng nàng ta lúc này thầm nhủ, ‘chỉ cần ta có thể giải đáp

câu đối này, còn không sợ Tứ vương gia không chú ý đến ta sao ???’.

Uyển Vân nhìn vẻ mặt đăm

chiêu suy nghĩ của mọi người thì không khỏi buồn cười, câu đối này cũng đâu có

gì là khó a, ít ra là trong cảm nhận của nàng là như vậy.

“Ta có một câu, không

biết có được không ???” sau một lúc, lại đột nhiên vang lên một giọng nói, đánh

vỡ mạch suy nghĩ của mọi người, mọi người nhìn lại thì thấy người vừa lên tiếng

không ai khác chính là Hiên Viên Vũ.

“mời…mời Tứ vương gia”

lão giã trên đài lấy bình tĩnh lên tiếng, đối được ‘Thiên Cổ Tuyệt Đối’, đây là

khái niệm gì a ??? Hỏi sao lão có thể không mất bình tĩnh được cơ chứ.

Bên kia, Lăng Mộng Yên

cũng vẻ mặt mong chờ nhìn Hiên Viên Vũ, gặp ‘người trong mộng của mình’, có thể

đối được ‘Thiên Cổ Tuyệt Đối’, thì hỏi làm sao nàng không cao hứng được a ???.

“Thái vân thiên, thái vân

gian, thái vân thiên thượng thái vân gian, vân thiên vĩnh cửu, vân gian vĩnh

cửu” Hiên Viên Vũ bình tĩnh nhẹ giọng đọc ra vế đối của mình.

Vế đối vừa ra, nhất thời

làm cho mọi người hít một ngụm khí lạnh, thật sự có thể đối được, ‘Thiên Cổ

Tuyệt Đối’, đã có người đối được.

“hảo, đối rất hay” một

lúc sau, mọi người mới phản ứng lại, tiếng hoan hô lập tức vang dội.

“ta cũng có một câu” lúc

này ngồi bên cạnh Uyển Vân cũng lên tiếng, không hiểu sao trong lòng nàng, nàng

không muốn chịu thua Hiên Viên Vũ chút nào.

Lời nàng vừa dứt, lại làm

cho mọi người thêm một trận trợn mắt há hốc mồm, hôm nay là ngày gì thế

này, không chỉ một người, mà

có đến tận hai người có thể giải đáp ‘Thiên Cổ Tuyệt Đối’ trăm năm. Đây thật là

bất khả tư nghị mà.

Hiên Viên Vũ đột nhiên

nhướng mày hứng thú nhìn nàng, tiểu nữ nhân thật là khiến hắn bất ngờ rất

nhiều, không chỉ thần bí, thông minh, cầm nghệ hơn người, mà bây giờ kể cả

‘Thiên Cổ Tuyệt Đối’, nàng cũng có thể đối lại, vế đối kia, từ nãy đến giờ hắn

mới mất rất nhiều công sức mới nghĩ ra, nhưng nhìn nàng vẻ mặt thoải mái thì

dường như nàng chẳng tốn sức gì khi nghĩ ra vế đối lại cả.

“mời quận chúa” trên đài

vị lão giã chủ trì lên tiếng, hôm nay đúng là hội thi thơ trăm năm có một mà,

có người có thể giải đáp ‘Thiên Cổ Tuyệt Đối’, mà hắn lại là người chủ trì hôm

nay, đây chính là cỡ nào vinh hạnh a, bây giờ cho dù hắn có chết, hắn cũng cam

lòng nhắm mắt.

“Thính vũ các, thính vũ

lạc, thính vũ các trung thính vũ lạc, vũ các tam canh, vũ lạc tam canh.” Uyển

Vân nhẹ giọng đọc ra vế đối của mình.

Bên dưới mọi người nhất

thời lâm vào trầm tư, cả hai vế đối đều rất chuẩn, nhưng mà vế đối của Hiên

Viên Vũ thì chỉ dùng những từ chỉ vật hư ảo, còn vế đối của Uyển vân lại dùng

những từ chỉ sự vật chân thật, có thể nói vế đối của Uyển vân so với Hiên Viên

Vũ còn muốn cao hơn một bậc.

“thế nào, không được sao

??? Đã thế thì thử câu này thử xem, ‘Độc thư đình, độc thư thanh, độc thư đình

trung độc thư thanh, thư đình thiên cổ, thư thanh thiên cổ’, còn nếu không thì,

‘Thưởng tuyết lĩnh, thưởng tuyết cảnh, thưởng tuyết lĩnh đầu thưởng tuyết cảnh,

tuyết lĩnh vạn niên, tuyết cảnh vạn niên’.” Uyển Vân nhìn thấy mọi người im

lặng, cho nên nàng mỉm cười đọc thêm hai câu nữa, ai bảo cái tên Hiên Viên Vũ

kia dẫn đầu trước làm gì, đã nàng không muốn chịu thua hắn, thì nàng nhất định

phải thắng đẹp, câu vừa rồi chỉ hơn hắn một bậc, nhưng thêm hai câu này, thì

nàng hoàn toàn thắng hắn rồi còn gì.

“Oanh” toàn trường lập

tức như bị oanh tạc, ‘Thiên Cổ Tuyệt Đối’, trăm năm không ai đối được, vậy mà

nữ tử trước mặt này, lại chỉ trong chốc lát, đọc một lượt ba vế đối, đây là

…thiên tài…tuyệt đối là thiên tài…Thiên Hạ Đệ Nhất Kỳ Nữ Tử.

Giờ phút này, trong mắt

mọi người, Uyển Vân chính là thiên tài, là kỳ tài nữ tử, thậm chí còn có người

xem nàng là yêu nghiệt. Qua hôm nay cái tên Nhan Uyển Vân, nhất định truyền

khắp Tứ quốc, tuyệt không thể nghi ngờ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.