Chương 2

Lão thái gia của Niếp gia

Niếp Thiên Hữu rất thích tổ chức yến hội ở tại trong phủ, tên gọi nhiều vô số,

chỉ cần có một cái lý do không có gì hắn cũng có thể lấy ra để mở lễ hội.

Chính là mục đích thì chỉ

có một ──

Thay bốn đứa cháu của hắn

tìm được chân mệnh thiên nữ.

Đây chính là một nhiệm vụ

thần thánh, hơn nữ đứa con của hắn, vợ đều sống thọ hơn hắn và chết tại nhà,

trách nhiệm phá lệ vĩ đại này có vẻ quan trọng.

Ngẫm lại, nếu như không

có hắn ở phía sau nghiêm khắc đôn đúc, nghiêm khắc trấn giữ, bốn người kia thể

nào cũng muộn là bộ tộc người hiện đại kết hôn muộn, không cần biết kéo dài tới

khi nào mới bằng lòng thành thành thật thật kết hôn, sau đó sinh mười tám đứa

chắt cho hắn vui vẻ đây.

Niếp trạch bởi vì phải

thường xuyên tổ chức yến hội, chỉ là đại sảng yến khách liền chừng một trăm

bình rồi (miu: Phép đo nước

Nhật-bản cho 36 thước vuông bề mặt là một bình),là một tòa nhà không

kém hơn tòa kiến trúc danh môn lộng lẫy thanh lịch Châu Âu, lấy màu sắc xanh

biếc cùng màu bạch kim làm đồ trang hoàng cùng đồ dùng trong nhà là chủ yếu,

đem khí của nhà danh môn biểu hiện không bỏ xót.

Tòa nhà lịch sự tao nhã

như vậy tự nhiên không thể tùy tiện cô phụ, cần nhiều người để sử dụng hơn.

Cho nên, tối nay, Nhiếp

gia lại có tiệc tối.

“Thật sự là chúc mừng,

Niếp công, chúc ngài phúc như Đông Hải, thọ sáng Nam Sơn.” Chủ tịch tập đoàn

Phi Liên cùng với phu nhân đi lên, đưa một phần đại lễ.

Hai vợ chồng bọn hắn đã

chịu qua đại ân của Niếp Thiên Hữu, hai mươi năm trước, nếu như không phải Niếp

Thiên Hữu gọi điện thông báo, báo rằng nhà máy đang nghiên cứu chế tạo của tập

đoàn Phi Liên có việc nguy hiểm, bọn hắn căn bản không có ngày hôm nay với hơn

bốn tỷ đồng cho bản thân và gia đình.

“Có thể tham gia thọ yến

của ngài thật sự là thật cao hứng, Niếp công, chúc ngài hàng năm có ngày hôm

nay, tuổi cũng có hôm nay!” Chủ tịch tập đoàn Bảo Sinh Kim Khống cùng con đi

lên, đưa một phần đại lễ.

Mười năm trước, tổng giám

đốc của tập đoàn, cũng là đứa cháu hắn tín nhiệm nhất, lại chuẩn bị muốn vét

sạch tài sản của tập đoàn, may mắn có Niếp Thiên Hữu đã cảnh báo hắn, hắn cũng

không thể nào tài bất trí thu thập tổn thất được.

“Kì quái, Vương đổng, tôi

nhớ rõ ràng, giống như nửa năm trước tham gia thọ yến của Niếp công rồi mà.

Lâm đổng của tập đoàn

khoan học kỹ thuật Dịch Luân tay cần chén Champagne,

vẻ mặt mê hoặc cùng với bạn bè trên thương trường thì thầm.

Vương đổng Mãnh của điện

tử Uy Lực gật đầu. “Đúng đúng đúng! Tôi cũng có thấy cái loại biểu hiện giả dối

này, hơn nữa tôi cảm tháy được năm nay giống như đã tham gia hai lần.”

Nguyên lai không phải chỉ

có một mình hắn có loại cảm giác này a, như vậy hắn đã yên tâm hơn, hắn mới hơn

năm mươi tuổi, không có khả năng chịu được lão nhân ngốc nghếch này.

Lâm đổng nghĩ nghĩ, có

kết luận.

“Bất quá, tôi nghĩ, đây

là yến hội quanh năm suốt tháng chúng ta cần phải tham gia, mới có loại biểu

hiện giả dối này.”

“Đương nhiên đương

nhiên!” Vương đổng nói xong lại mãnh liệt gật đầu. “Đại nghiệp của Niếp Công

thật lớn, lại đứng cao vọng trọng, chắc sẽ không chuẩn bị một tiệc thọ yến nhàm

chán đi, đi, chúng ta đến đưa lễ vật đi.”

“Niếp công đương nhiên

cũng sẽ không như thế! Đương nhiên là không!” Lâm đổng e sợ cho rằng Vương đổng

cho là hắn có ý đó, vội vàng phụ họa cùng Vương đổng, tự chỉ ra bản thân mình

trong sạch.

Nghe được đoạn đối thoại

buồn cười như thế, Niếp Thiểu Ưng đứng ở phía sau hai vị đổng kia lặng lẽ đi

ra, cũng lắc đầu cười nhẹ ở trong lòng.

Ông nội cũng thiệt là, đã

dùng qua cái danh mục này cũng lại bắt đầu nhớ ra, không cần ba tháng sau lại

bắt đầu lo liệu thọ yến, vậy sẽ làm một chuyện cười lớn.

Hắn đi đại sảnh hoa lệ

đầy hoa kia, đi đến ra bên ngoài sân nhà với phong cách Châu Âu.

Rời đi cái căn phòng khoa

trương đến cực điểm đầy đèn treo ở bên trong, gió lạnh từ từ ở ngoài phòng, có

thể sáng cảm thấy được thoải mái hơn ở trong phòng.

Bốn huynh đệ bọn hắn

đương nhiên biết rõ mục đích của ông nội khi tổ chức yến hội, vì vậy đối với việc

tham gia yến hội, đã sớm mệt mỏi lắm rồi, lại càng không cần phải nói tìm được

chân mệnh thiên nữ ở trong đám người kia.

Dưa xanh hái không ngọt,

cố chấp ép hôn không tốt, gia gia của hắn đều đã già như vậy, không phải không

biết nói đạo lý này.

Nhưng mà lão nhân gia ông

ta lại vẫn luẩn quẩn trong lòng như cũ, vọng tưởng chung quy rằng bọn hắn sẽ có

một lần tham gia yến hội sẽ tìm được nữ tử vừa ý, sau đó sẽ có người để truyền

hương khói của Niếp gia… “Gặp quỷ, lão gia hỏa này đến tột cùng một năm muốn làm

mấy lần thọ yến đây a?”

Một giọng nữ oán hận làm

cho Niếp Thiếu Ưng theo bản năng ngừng luôn động tác tay kia.

Hắn vừa đúng lúc đứng ở

phía sau cây bách thụ tươi xanh biếc, xuyên qua khe hở, có thể thấy được rõ

ràng ở phía trước cây bách thụ có một bể phun nước lỡn cỡ nào.

Hắn không tự chủ được đi

qua khe hở đến tiếng nói của nữ tử kia.

Hắn ngạc nhiên nhìn đến

một nữ tử xinh đẹp tóc ngắn ngồi ở bên cạnh bể phun nước.

Nàng đội một cái mũ phớt

(miu: mũ dùng với trang sức) có một đóa hoa trang trí màu trắng nhỏ, dáng người

mặc trang phục màu trắng nhanh nhẹn, làm nổi bật lên sự tao nhã của nàng.

Da thịt của nàng như

tuyết trắng mê người, ngón tay hết sức nhỏ, cái vòng cổ kim cương có xuyến chói

mắt trên cổ, vai trần thoạt nhìn rất gợi cảm.

Nhưng mà bộ dạng của nàng

giờ phút này lại tinh tế, lại có một động tác bất nhã tương đương thế kia.

Nàng bỏ đi chiếc giày cao

gót màu trắng, xoa xoa cái mắt cá chân, thỉnh thoảng lại ngả trái ngả phải cái

vai tựa hồ như mệt mỏi, có khi vặn vẹo cái cổ tuyết trắng, đợi cho đến khi các

đốt cổ của nàng tự nhiên vang lên, môi của nàng đỏ mọng cư nhiên còn phát ra

những âm thanh khoan khoái nữa.

Niếp Thiểu Ưng cảm

thấy tò mò nhìn chằm chằm giai nhân.

Nàng là ai?

Nghe sự oán hận của nàng,

tựa hộ như nàng không chỉ một lần tới tham gia thọ yến của gia gia hắn, nhưng

mà tại sao hắn đối với nàng một chút ấn tượng đều không có?

“Lão gia hỏa kia lần nào

cũng gọi trưởng bếp của cái khách sạn nát vụn kia đến xào nấu linh tinh, làm

mềm nhũn các thực vật già cỗi, chẳng lẽ lão gia này một chút cũng biết rằng tay

nghề của lão trưởng bếp kia đã lui đi rất nhiều rồi hay sao? Tập đoàn Mộc Thiên

vĩ đại của bọn hắn phía dưới không phải có rất nhiều khách sạn hay sao? Tùy

tiện kêu một tên đầu bếp đi ra nấu này nấu nọ đều so với cái lão bên trong kia

tốt hơn đi? Lại có thể bảo chúng ta là khách quý đường xa đến này nọ, ăn cái

loại đồ này, quả thực là làm cho chúng ta mất đi vị giác thôi.”

Vị tiểu thư này đến tột

cùng là ai đây?

Niếp Thiểu Ưng phát hiện

mình lại có thể đang mỉm cười.

Nàng hoàn toàn nói về

việc ông nội bọn hắn không chịu thừa nhận một việc hiện thực, thì cũng phải ──

bếp trưởng Michael cùng với ông nội bọn họ có hơn năm mươi năm giao tình, tài

nghệ nấu nướng của ông cũng đã lui đi một bước lớn/

“Trăng sáng lúc nào có,

nâng cốc hỏi trời xanh…” Nàng ngẩng đầu nhìn lên phía chân trời, con mắt sáng

chớp chớp. “Nếu sau đó có thể tới chén Chopin Vodka tinh khiết này thì rất hoàn

mỹ.”

Giọng điệu tiếc nuối của

nàng khiến Niếp Thiểu Ưng trong tâm nổi lên một trận xôn xao mãnh liệt.

Chopin Vodka ── đúng là

khi hắn sống một mình thì yên nhất là uống xoàng hai chén rượu loại này.

Nàng cũng thích Chopin

Vodka, điều này thật sự rất là kỳ diệu.

Theo như hắn biết, nữ

tính thông thường đều yêu Belvedere Vodka, Storm mềm mại đáng yêu có hương vị

cỏ, dường như thích hợp với nữ tính, thậm chí tuyệt đại đa số nam nhân cũng là

người ủng hộ Belvedere Vodka.

Mà Chopin Vodka lại bất

đồng, nó thực Man, có tác dụng tinh tế tỉ mỉ kinh người, tinh khiết uống càng

đã nghiền, cũng có thể bày ra mùi vị khí phách hào hùng.

Không thể tưởng tượng

được nàng là một nữ tử xinh đẹp như vậy sẽ thích Chopin Vodka, hắn đối với nàng

càng hiếu kỳ.

“Uống một ngụm rượu đồng

thời, nếu như lại có thể có được một điếu xì gà Cuba PARTAGAS LUSITANIA thì

thật tốt.” Nàng nói.

Cằm Niếp Thiểu Ưng chút

nữa thì rơi xuống.

Vị tiểu thư này cũng hút

xì gà sao?

Biết nam nhân hút xì gà

thì không nhiều lắm, huống chi là nữ nhân.

Không phải là hắn khinh

thường nữ nhân, mà là từ khi Bàn Cổ khai thiên lập địa tới nay, nam nhân liền

cố chấp hơn nữ nhân, đây là một sự thật không thể tranh cãi.

Nhưng nàng… tự hồ như là

có một chút không giống với người thường.

Nàng nói về cái xì gà

kia, một bó tổng là năm mươi điếu mà giá cả cao từ ba nghìn đến năm nghìn đôla,

hắn vừa vặn lại có cất chứa số lượng lớn, bởi vì đó chính là do hắn khổ công

buôn bán thì không thể thiếu được chiến hữu.

“Sau đó dưới ánh trăng

dưới trời sao, mở xe thể thao Bentley dọc theo đường ven biển, một bên hút xì

gà, một bên uống Vodka, đồng thời nghe khúc giao hưởng của Beethoven…”

Hắn càng nghe càng mê

muội.

Nữ nhân này, hoàn toàn đã

đi vào trong tâm của hắn rồi.

Hắn không hề nghĩ qua,

một nữ nhân cũng có thể có tư tưởng hào hùng như vậy, khí chất rộng lớn như thế

này, hắn nghĩ đến có thể làm người như vậy, chưa từng có ai, hậu vô lai giả (miu sau họ chẳng ai bằng),chỉ có một người Niếp Thiểu Ưng hắn.

“Đương nhiên, hưởng lạc

đi qua, là muốn trở lại công tác công việc, như vậy cuộc sống mới có thể phong

phú hoàn mỹ.”

Nói quá đúng!

Niếp Thiểu Ưng ở trong

lòng tán thưởng một tiếng, chỉ kém không vỗ tay bảo hay mà thôi.

Hoàn toàn cùng hắn không

hẹn mà nên.

Nếu không có công tác,

cuộc sống còn có ý nghĩa gì đây?

“Sau đó đả bại địch nhân

ở trên thương trường, cần thổi thêm hào khí, không có trật tự rút lui, tự tin

không có gì là mình không làm được cả, tôi là nữ trung hào kiệt, dám vượt sông

lớn, không sợ sông nhỏ!”

Nàng càng nói càng đắc ý,

vui vẻ nở nụ cười.

Ánh trăng ánh lên trên

thân ảnh tinh xảo yểu điệu của nàng, đôi môi đỏ mọng xinh đẹp loan lên thành độ

cong mê người, khuôn mặt trái xoan đầy đặn càng xinh đẹp động lòng người.

Niếp Thiểu Ưng cảm thấy

kỳ quái chăm chú nhìn vào nàng.

Nếu như không phải tận

mắt hắn thấy, chính tai hắn nghe được sự phát biểu cuồn cuộn trí tuệ của nàng,

nếu người khác nói cho hắn biết, hắn nhất định sẽ không tin tưởng.

Nàng đến tột cùng là nhân

vật nào? Vì sao lại giống hắn như thế… “Tổng tài!”

Một nam tử trẻ tuổi tuấn

dật bước đi, âu phục sẫm mẫu đi trên đường thoạt nhìn có khuynh hướng cảm xúc

thượng thừa, tuy rằng mái tóc hơi dài một chút, nhưng chải vuốt thật sự sạch

sẽ.

“Nga! Lý Tư, anh chạy từ

đâu đến đây vậy?” An Thải Trí điều chỉnh tư thế ngồi một chút, tuy rằng vẫn gác

chân, nhưng cũng đã hơi gác lại.

Lý Tư dở khóc dở cười

nhìn lên thủ trưởng xinh đẹp.

“Những lời giống như là

phải do tôi hỏi ngày mới đúng chứ? Ngài từ lúc yến hội được một giờ đã thoát

thân rồi.”

An Thải Trí dương dương

tự đắc mày rậm có khí phách bức người, nàng nhìn qua loa đồng hồ một chút.

“Có sao? Đã lâu như vậy

rồi sao?”

Cuộc đời nàng thống hận

nhất là những yến hội không có quan hệ với tập đoàn An thị, bởi vì nàng cảm

thấy được lãng phí thời gian cùng với sinh mệnh, bất đắc dĩ thân làm một người

tổng tài của đại tập đoàn, chuyện xã giao này nàng nhất định phải làm.

“Nghỉ ngơi đủ chưa, tổng

tài?” Môi mỏng của Lý Tư hơi hơi nở nụ cười. “Ngài còn các vị lão đại thương

giới không hỏi thăm, thậm chí, ngài cũng không có ân cần hỏi thăm người chủ của

yến hội này.”

Giương nhẹ lông mi, đôi

môi đỏ mọng khinh thường hơi hơi cong lên. “Lão gia hỏa kia có rảnh sao?”

Vừa rồi một đống người

cướp chúc thọ Niếp công, nàng chính là không muốn ở nơi đó làm đồ ngốc xếp hàng

mới chạy ra ngoài hit thở không khí một chút.

“Đám đông chúc thọ đã tản

đi được nhiều rồi.”

Lý Tư quỳ nửa gối ở trước

mặt nàng, cầm lấy một chiếc giày cao gót bị nàng tùy hứng vứt ở một bên, nhẹ

nhàng cầm cái chân tuyết trắng của nàng, đi giày vào cho nàng.

“Được rồi, nếu như vậy,

chúng ta cũng nên đi vào thôi.” Nàng cực kỳ tự nhiên giúp đỡ Lý Tư đứng dậy,

như là ngồi cảm thấy mệt mỏi, lại bắt đầu vươn vai.

“Vì sao bọn hắn không

nghĩ tới cần dựng một cái ghế mây ở trước suối phun này đây?” Nàng đối với Lý

Tư nói ra nghi vấn của mình, ngồi ở bên suối phun này không được thoải mái cho

lắm.

Lý Tư nở nụ cười, trong

nụ cười mang theo chút dung túng.

“Bởi vì bọn họ không nghĩ

qua sẽ có người đối với yến hội xa xỉ như vậy không có kiên nhẫn như ngài vậy.”

“Nói cũng phải.” Nàng gật

gật đầu, nhận ra rằng hắn đang thuyết phục. “Những người đó giống như có tham

gia một trăm lần cũng không chán ghét nga?”

Lý Tư thản nhiên nói “Bọn hắn còn hi vọng một ngày kia Niếp công có thể dựa vào năng lực mà chỉ điểm

cho bọn hắn.”

An Thải Trí lộ ra vẻ mặt

khinh bỉ. “Bọn hắn cũng thật là quá tham lam đó chứ, lão gia này không phải là

rời khỏi giang hồ từ lâu rồi sao?”

Hai người đàm tiếu tiến

vào trong đại sảnh náo nhiệt.

Niếp Thiếu Ưng ẩn thân ở

sau cây bách thụ cũng mau chóng tiến vào địa sảnh, hắn nghe được nhạc Waltz

vang lên, đây là lần đầu tiên hắn trong đời hắn có điểm hào hứng với cách làm

của gia gia hắn.

Hoặc là, hắn cũng có thể

ở trong yến hội tìm ra chân mạng thiên nữ của mình cũng không chừng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.