Chương 38

Trên đường chạy tới bệnh

viện Lương Ưu Tuyền lại nhận được điện thoại từ cảnh cục nói rằng con gái duy

nhất của chủ tịch tập đoàn Tinh Hỏa, Dương Phỉ Nhi nửa giờ trước đã về nước.

Giờ này Dương Phỉ Nhi

đang trên đường trở về Tinh Hỏa. Theo nguồn tin đáng tin cậy, cô ta dắt theo

đoàn luật sư của Dương lễ Trung. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nội bộ của

Tinh Hỏa có thể sẽ có đại biến.

Sau khi nhận được điện

thoại Lương Ưu Tuyền lập tức báo cho Tả Húc, nhưng điện thoại Tả Húc đã ở chế

độ thư thoại. Cô lại gọi đến văn phòng Tả Húc, nhận được thông báo của thư kí hiện đang tổ chức họp khẩn cấp.

Lương Ưu Tuyền nghĩ nghĩ,

cảnh sát giám sát việc Dương Lễ Trung và người nhà ông ta xuất nhập cảnh đơn

giản là để điều tra vụ án buôn lậu. Còn việc Dương Phỉ Nhi đột nhiên về nước

vẫn cần điều tra, dĩ nhiên nếu là vì việc nhà thì không liên quan đến cảnh sát.

Cô đỗ xe vào bãi, cầm túi

sách đi vào khoa bỏng của bệnh viện.

Quả thật Tả Húc với Đỗ

Mai Mai không hề tệ chút nào. Chẳng những vì Đỗ Mai Mai thuê hẳn một phòng

bệnh, mời bác sĩ chăm sóc chị ta, trong phòng bệnh còn đầy đủ mọi thứ. Có thể

thấy tiền chữa trị và tiền những thứ này không hề rẻ.

“Chị Mai.” Tuy cửa phòng bệnh không đóng nhưng Lương Ưu Tuyền vẫn

lễ phép gõ cửa.

“Mau vào đi. Vào giúp chị nhìn những lời

này là có ý gì với.” Đỗ Mai Mai cầm trong tay hai cái kim đan, đối diện là

một quyển sách dạy đan.

Khóe miệng Lương Ưu Tuyền

hơi méo đi. Cô kiên trì nhìn lại nhìn, nhưng nói thật cô đâu phải kiểu con gái

hiểu được những thứ nữ công gia chánh này. ==|||.

Trên đó có một bức ảnh

chỉ cách đan một con nai năm màu, Lương Ưu Tuyền nhìn cuộn Dương Lễ Trungn

phiền phức, đầu bắt đầu to gấp đôi.

(Đây là trạng thái suy nghĩ sao?)

“Cái hoa văn này phức tạp thật đấy, chị mà

không hiểu dĩ nhiên em không hiểu rồi. Mà giờ mới là mùa hè, sao chị đã muốn

đan rồi?”

Đỗ Mai Mai hạ hai kim đan

xuống, phiền muộn nói “Haiz,

còn dệt cho ai được nữa. Dĩ nhiên là Nãi Đường. Vừa rồi nghe thời sự nói mùa

đông năm nay đặc biệt lạnh, cậu ấy lại là một người đàn ông, chẳng biết cách

chăm sóc chính mình. Bình thường em bận như vậy, chị nhàn rỗi chẳng có chuyện

gì làm nên đan vậy thôi… Em không để ý chứ?”

Lương Ưu Tuyền giật mình,

cười lắc đầu “Đương

nhiên không. Chị Mai, chị chu đáo thật.”

Đỗ Mai Mai vỗ tay cô, chỉ

giá sách “Ưu

Tuyền, phiền em lấy hộ chị cuốn album kia vậy… Đó… Chính nó… Cám ơn em.” Đỗ Mai Mai nhận lấy cuốn album, cẩn thận từng ly từng

tý mở ra “Cuốn album này là bạn của chị suốt mười năm. Mỗi tấm

hình đều là do chị tự mình chụp đấy, ghi lại những khoảnh khắc huy hoàng cũng

như đau khổ của Nãi Đường. Em tự xem đi, cầm cẩn thận…”

Lương Ưu Tuyền sầm sì,

nhận lấy cuốn album xem qua từng bức ảnh…

Tả Húc năm mười sáu tuổi

rất khác so với bây giờ. Lúc đó làn da hắn trắng nõn, tựa như một cô học sinh

thanh tú. Trong đó còn có mấy bức khiến Lương Ưu Tuyền phải bật cười.

Qua Mấy bức ảnh cũng dễ

nhận ra, Tả Húc ngủ ở studio, trong lúc ngáy có rất nhiều nữ diễn viên thích

trêu chọc hắn, vụng trộm bôi son môi và buộc bím tóc cho hắn. Nhưng tính hắn

rất tốt, không vì bị trêu mà tức giận, còn cười tủm tỉm chụp ảnh cùng mấy cô

gái kia. Thậm chí trong album còn có ảnh hắn sắm vai nữ hoàng Ai Cập, dáng vẻ

yêu mị rất sinh động.

Đỗ Mai Mai thấy khóe

miệng Lương Ưu Tuyền nhếch lên rất vui vẻ, cũng đi theo cười “Nãi Đường là

một người rất hiểu phép tắc. Cậu ấy đối xử với nhân viên công tác rất thân mật,

mặc kệ là người của tổ nào cũng đều thích cậu ấy…”

“Dạ, em nhìn ra được. Nhưng giờ anh ấy

thay đổi rồi, ví như lần này…” Nụ

cười của Lương Ưu Tuyền cứng đờ, không biết Đỗ Mai Mai có biết việc Tả Húc đã

tiếp tục tham gia đóng phim chưa.

Đỗ Mai Mai lại cười rất

ung dung, nói “Em

nói đến phim mới của Ngô đạo diễn phải không? Ha ha, phim còn chưa chiếu đã

nóng hầm hập trên mạng rồi. Nam chính là do Nãi Đường thủ vai, chị không muốn

biết cũng khó.”

“Chị Mai, chị sẽ không vui sao?”

Đỗ Mai Mai mím môi lắc

đầu “Nãi

Đường thật sự rất ham mê đóng phim. Là sự tùy hứng của chị ngăn cản sự nghiệp

cậu ấy thích. Cậu ấy trời sinh là diễn viên, không diễn là quá lãng phí rồi.

Ai, toàn bộ đều tại chị. Năm năm trước chị không thể đối mặt với vết bỏng của

mình, còn không dám nhìn bộ dạng xấu xí của mình lúc đó. Trời vừa tối chị liền

gặp ác mộng. Chị mơ thấy cậu ấy kết hôn với một nữ diễn viên nào đó. Trong mơ

vợ cậu ấy cười nhạo chị, nói chị vừa già lại vừa xấu. Mơ tới những thứ này chị

sẽ khóc rồi tỉnh lại… Cho nên chị mới cầu xin Nãi Đường không đóng phim nữa,

không ngờ cậu ấy thật sự đồng ý, ngay sau khi bộ phim cậu ấy đóng lúc đó kết

thúc liền dứt khoát lui về sau màn ảnh.” Lời

còn chưa dứt, nước mắt đã chảy ra từ hai hốc mắt.

Vẻ mặt Đỗ Mai Mai rất khó

khăn. Cô ôm chặt hai tay, giống như ác mộng lại hiện về.

Nội tâm Lương Ưu Tuyền

đột nhiên cảm thấy khó chịu. Cô ngồi vào một bên giường, nhẹ nhàng ôm lấy Đỗ

Mai Mai.

“Chị Mai, chị sao lại cho mình là vừa già

vừa xấu được?… Em vừa nhìn thấy ảnh chụp chị trước khi bị thương, thật sự là

rất xinh đẹp. Chẳng qua bây giờ vì thuốc nên mới thay đổi chút xíu thôi. Cũng

may mặt chị không bị thương, xem như trong bất hạnh có vạn hạnh* rồi. Chờ khi

chị hoàn toàn khôi phục em sẽ cùng chị tập thể dục, đi thẩm mĩ, cam đoan so với

lúc trước còn xinh đẹp hơn. Nhé?” Lương

Ưu Tuyền cũng không nói dối. Ảnh Đỗ Mai Mai năm đó thật sự rất đẹp, chị ấy có

một khuôn mặt đáng yêu như em bé. Nếu không nói chị ấy lớn hơn Tả Húc bốn tuổi

thì cũng khó có người nhận ra được.

(* gần giống như trong rủi có may.)

Đỗ Mai Mai tựa vào vai

Lương Ưu Tuyền, trong lúc vô tình lại nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón vô danh

của Lương Ưu Tuyền. Ngay lập tức cô chụp lấy ngón tay Lương Ưu Tuyền, môi run

rẩy, kinh ngạc ngước lên “Em,

em đã cùng… Nại Đường đính hôn rồi sao?…”

Lương Ưu Tuyền nhìn chiếc

nhẫn bằng bạc rất bình thường trên ngón tay, lại nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Đỗ

Mai Mai. Nụ cười của cô dần dần biến mất… Đương nhiên Đỗ Mai Mai không giống

lúc trước chị ấy nói, có thể bình tĩnh đối diện với hôn nhân của Tả Húc. Vì thế

Lương Ưu Tuyền lấy chiếc nhẫn trên ngón tay xuống, nói “Đây là chiếc nhẫn

em mua ở vỉa hè thôi, mười đồng một chiếc.”

Đỗ Mai Mai trố mắt một

lát, xấu hổ cười “Thật

xin lỗi, biểu hiện chị kì quái lắm sao? Chị chỉ ngạc nhiên vì chuyện lớn như

vậy mà lại không báo cho chị… Ha ha…”

Lương Ưu Tuyền âm thầm

thở phào nhẹ nhõm. Đỗ Mai Mai là một người con gái rất đáng thương, nếu là cô

cô cũng không chịu nổi. Nếu có thể, cô thà làm một người bạn gái giả câm giả

điếc.

Sau khi ăn xong cơm tối

tại bệnh viện, Đỗ Mai Mai vẫn như trước không muốn Lương Ưu Tuyền rời đi. Lương

Ưu Tuyền liền tiếp tục ngồi với Đỗ Mai Mai, đọc thơ cho chị ấy nghe: cùng một

đôi mắt nhưng cái nhìn không giống nhau; cùng một lỗ tai nhưng nghe được không

giống nhau; cùng một cái miệng mà lời nói không giống nhau; cùng một tấm lòng

mà ý kiến không giống nhau; có phải vì thế mà sầu bi con người mới không giống

nhau. (Kỷ Mễ / Trứ)

Lương Ưu Tuyền nhìn Đỗ

Mai Mai đang nằm yên tĩnh. Người con gái này dành từng giây phút cho Tả Húc,

mới khi nhắc đến Tả Húc trong ánh mắt cô lại vô thức phát sáng, mặc dù biết

tình cảm này không có kết quả nhưng vẫn đắm chìm trong đó, mặc sức tưởng tượng

bay lượn.

Mỗi lúc nghĩ đến chuyện

này Lương Ưu Tuyền lại thấy chán ghét bản thân. Cô không có mặt trong quá khứ

của Tả Húc nhưng lại tiếp nhận hiện tại của hắn. Một bên cô hưởng thụ tình yêu

của hắn, một bên lại gánh cảm giác tội lỗi với một người phụ nữ khác.

Hai giờ sáng

Lương Ưu Tuyền lặng yên

rời khỏi phòng bệnh, mệt mỏi bước ra bãi đỗ xe. Cô ngồi trên xe, ngáp một cái,

gửi cho Tả Húc một tin nhắn.

Ngủ chưa?

Tin trả lời đến ngay lập

tức, lại hỏi một câu rất vô lý ~

Ai đó?

Lương Ưu Tuyền xác định

đúng số điện thoại, gửi trả lời Chị của anh!

Năm phút sau, không nhận

được tin nhắn mà là điện thoại trực tiếp.

Lương Ưu Tuyền đang lái

xe liền đeo tai nghe, chờ đối phương nói chuyện.

“Thật xin lỗi. Cô là cái… chị gì đó của Tả

Húc sao?” Bên kia truyền đến giọng nói mềm mại của nữ giới.

Lương Ưu Tuyền phanh gấp.

Cô cố hết sức kìm nén cảm xúc, bình tĩnh nói “Xin cho gặp Tả Húc.”

“Ah, anh ấy đang tắm. Hay chị chờ anh ấy

tắm xong rồi gọi lại được không?” Thái

độ cô gái kia rất khách khí.

Lương Ưu Tuyền hít một

hơi dài “Xin

hỏi cô có quan hệ gì với Tả Húc?”

“Ah? Tôi là hôn thê của Tả Húc, tên Dương

Phỉ Nhi. Nếu chị có việc gấp tìm anh ấy thì để tôi chuyển máy nhé?”

Lương Ưu Tuyền nhắm mắt

lại, vỗ vỗ ngực, bỏ tai nghe, ngã lăn ra.

Dương Phỉ Nhi, là Dương

Phỉ Nhi – cô con gái chủ tịch mới về nước sao?! Tốt cho anh, Tả Húc!

Cùng lúc đó, trong văn

phòng tổng giám đốc

Tả Húc ngồi bật dậy, đi

đến cửa sổ túm lấy điện thoại trong tay Dương Phỉ Nhi, gọi lại cho Lương Ưu

Tuyền thì máy đã bận.

“Anh tỉnh rồi?” Dương Phỉ Nhi vặn vẹo trên ghế công tác, hơi chân đung

đua, tay cầm chén rượu.

“Ai cho cô nghe điện thoại của tôi?”

Tả Húc tựa bên cửa, xoa

huyệt thái dương. Tin cha nuôi Dương Lễ Trung bị ung thư khiến hắn khó lòng

tiếp nhận, hơn nữa hắn vẫn không liên lạc được với ông ta. Dương Phỉ Nhi dùng

thân phận người thừa kế về nước, tuy Dương Lễ Trung không có mặt nhưng di chúc

thật sự là thật. Dương Phỉ Nhi lợi dụng chức vị cao nhất của mình ra lệnh công

ty phải lập tức sửa sang và nộp báo cáo, cho nên hiện tại tất cả các ngành đều

đang tăng ca, công ty đang rối loạn.

“Tôi nào biết cuộc điện thoại đó có quan

trọng hay không, anh gấp cái gì…” Dương

Phỉ Nhi cong môi, bộ dáng vênh vênh váo váo ban nãy đã biến mất, thay vào đó là

vẻ ngây thơ vô tội.

“Cô nói cho tôi cha nuôi đang ở viện nào.

Tôi muốn đi gặp ông ấy.”Vẻ mặt Tả Húc mệt mỏi. Dương Lễ Trung

đối đãi với hắn như với con ruột, tuy mấy năm nay gặp mặt không nhiều nhưng hai

người vẫn nói chuyện phiếm với nhau qua mạng. Huống chi họ vừa gặp tuần trước,

sắc mặt ông ấy hồng hào khỏe mạnh, sao đột nhiên lại thành ung thư giai đoạn

cuối được?

“Cha ở đâu tôi cũng không rõ lắm. Là nhờ

luật sư tôi mới biết ông ấy bị bệnh nặng, tôi cũng đâu có liên lạc được đâu.

Cha nhờ luật sư gửi tôi một bức thứ, trong thư nói hy vọng tôi nhanh chóng nhận

lấy vị trí chủ tịch tập đoàn Tinh Hỏa, sợ ông không có nhiều thời gian.”Dương

Phỉ Nhi dập tắt điếu thuốc, thở dài, nói “Tuy rất hoang đường nhưng thư và

di chúc anh cũng thấy rồi đấy. Dù tôi không có hứng thú với Tinh Hỏa thì cũng

phải thực hiện di nguyện của cha thôi.”

Tả Húc đã thấy thư viết

tay của Dương Lễ Trung, đó là một bức thư khá dài. Đối với hiểu biết của hắn về

Dương Lễ Trung thì đây đúng là thư ông viết. Chỉ là không có ai nói với hắn chuyện

hắn phải lấy Dương Phỉ Nhi ah?

“Thật ra cha muốn giao công ty cho anh,

lại sợ tôi không có người quản, nói trắng ra chính là một mua một bán. Sau khi

kết hôn tôi tiếp tục đi chu du, còn anh làm chủ tịch, không ai mất gì. Anh

chẳng những cưới được một cô vợ tươi như hoa đẹp như ngọc, lại còn trở thành

ông chủ trẻ nhất của giới nghệ thuật, cần gì phải tỏ ra đau khổ như vậy?”Dương

Phỉ Nhi nhấp một ngụm rượu, cười không cho là đúng.

“Dương Phỉ Nhi, cha ruột cô sống chết còn

chưa rõ mà cô vẫn có tâm trạng đùa tôi sao?” Tả

Húc cảm thấy bất đắc dĩ. Còn nhớ lần cuối cùng gặp Dương Phỉ Nhi, lúc đó con bé

mới 17 tuổi, là cô con gái với mái tóc uốn cong màu hồng cùng với kiểu ăn mặc

khác người Dương Lễ Trung yêu thương không dứt. Nhoáng một cái đã tám năm không

gặp, Dương Phỉ Nhi tuy đã ăn mặc gợi cảm nhưng tính tình thì vẫn như năm đó,

chỉ thích làm theo ý mình.

Dương Phỉ Nhi muốn nói

gì, lại nghe thấy “ầm” một tiếng, cửa phòng làm việc bị đá văng.

Sau khi Lương Ưu Tuyền

phát hiện nhà trọ không có người liền đi thẳng đến văn phòng. Cô biết mình bị

lừa, nhưng cái người đã lừa mình là một con yêu tinh 100%!

Dương Phỉ Nhi cũng khôn

sợ hãi. Dựa vào ánh mắt Tả Húc, cô nhận ra mối quan hệ giữa cô gái này với Tả

Húc.

Vì thế đôi giày cao gót

gõ lanh lảnh, chậm rãi đi đến phía Lương Ưu Tuyền.

Dương Phỉ Nhi cao ngạo

giơ cằm, cay nghiệt nói “Vị

tiểu thư này, tôi không cần biết cô là ai, yêu cầu cô lập tức rời khỏi đây. Nếu

không dù mất tài liệu gì tôi cũng sẽ tính sổ với cô.”

Sau khi nghe xong, Lương

Ưu Tuyền xì mũi coi thường, đáp lại “Chị đây không thể dọa bừa đâu.”

Cô không đợi Dương Phỉ

Nhi lại mở miệng, lôi giấy chứng nhận ra “Tôi cũng không cần biết cô là ai,

xin đưa ra CMND. Cảnh sát vừa nhận được tin báo của một người giấu tên rằng ở

đây có gái bn dm!”

(Thật độc ác! Chửi thật độc!)

A há, nhóc con ơi, tính

chơi chị sao?! Chơi chết mi đi!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.