Chương 51: Phiên ngoại : diên tử

Không yêu nên không hận sao?

“Thiếu gia, bọn họ chính là những nha đầu

mới mua về để hầu hạ ngài “thượng dược”, đều là nữ tử đã phá thân nhưng chưa

xuất giá, ta vội đến đây để đưa ngài đến xem qua”. Quản gia chỉ ra ngoài cửa

sổ, ở một nơi không xa có vài cô nương tuổi còn trẻ đang được quản sự nhũ mẫu

dẫn vòng qua giả sơn để đi đến Bắc viện. Khoảng ba bốn người, bọn họ đều rất

trẻ, vì cách khá xa nên không nhìn rõ dung mạo.

Thật không biết nói gì cho phải, lão quản

gia này đã ở trong phủ hơn ba mươi năm, nhìn ta lớn lên, trong mắt ta lão chính

là trưởng bối. Thật sự rất trung thành, aiz, phải nói là rất trung thành! Hai

năm nay, bọn nha đầu trong phủ hết mua rồi lại bán, bán rồi mua, tới tới lui

lui như vậy lão thật sự không biết mệt a! Quên đi, ta trừng mắt liếc nhìn lão

ngoan đồng một cái, ý tứ theo sau đó dĩ nhiên lão phải biết: ta không cao hứng!

Tiểu lão đầu căn bản không xem cái liếc mắt

của ta ra gì. Toàn phủ chỉ có một mình lão dám hành sự như vậy. Nhìn thấy ta

không để ý, lão còn có chút bất mãn, ngũ quan đen thành một khối, “Thiếu gia,

ngài không nhìn sao?”

“Phúc bá, hai ba năm rồi, không cảm thấy

phiền sao?”.

“Thiếu gia, chi bằng ngài cưới thê tử đi,

hoặc là mua vài tiểu thiếp, lão nô sẽ không cần mệt mỏi thế này nữa”, bản tính

cố chấp của Phúc bá lại nổi lên, râu mép run run, đó là dấu hiệu cho biết lão

sắp sửa hoài niệm, “Ngài cũng đã trưởng thành, Phong gia chỉ có một mình ngài,…

Phong gia chỉ có một mình ta là độc đinh,

bất hiếu có ba tội, không nói dõi tông đường là tội lớn nhất, sớm cưới thê tử

khai chi tán diệp… Đỉnh đầu ta bắt đầu bốc khói, tiểu lão đầu tụng niệm không

có dấu hiệu ngừng. Nếu cứ để Phúc bá cứ thế phát huy tinh thần hoài niệm cao

độ, lỗ tai của ta sẽ bị nhét kín như kén tằm a! Thừa dịp lão vẫn còn chưa hoàn

toàn triển khai “thần công”, ta vội vàng tươi cười tiễn khách, “Đã biết rồi, ta

phải nghỉ ngơi a!”. Vừa nói ta vừa nhẹ nhàng “giúp” lão bước ra cửa, trăm ngàn

lần không thể để lão có cơ hội quay trở vào, bằng không hôm nay sẽ khó thoát.

“Thiếu gia, ngài đừng oán lão nô, lão nô

này cũng là vì muốn tốt cho ngài, Phong phủ chỉ có một mình ngài là… ”, Tiểu

lão đầu một bên “được” ta tiễn ra tận cửa nhưng một bên vẫn thao thao bất

tuyệt, lão thật không cam lòng, kiên trì nói đến chữ cuối cùng. Ta chường ra bộ

mặt ngàn năm không thay đổi, “Phúc bá”, tiểu lão đầu này hôm nay muốn cò cưa

với ta sao? Ta thu hồi bàn tay đang khoác lên vai lão, cố ý làm ra vẻ giận dữ,

muốn dùng uy phong để trấn áp lão.

Ách! Lại không có hiệu quả. Tiểu lão đầu

này hoàn toàn không cho ta chút mặt mũi nào, lão căn bàn không thèm đoái hoài

đến gương mặt đen như đêm ba mươi của ta. Bệnh “nói nhiều, nói dai, nói không

dứt” của tiểu lão đầu đã xuất hiện nhiều năm như vậy, ta cũng đã từng “so

chiêu” với lão vô số lần, nhưng lần nào trận nào cũng lấy thất bại của ta làm

kết quả cuối cùng. Aiz!

“Thiếu gia, ngài đừng đem bộ mặt này dọa

người a! Đối phó với người khác thì được, nhưng đối với lão nô thì vô dụng”,

thừa lúc ta buông tay, tiểu lão đầu lại tuồn trở lại vào phòng, vểnh râu kiêu

ngạo, “Ta nói thiếu gia, mỗi ngày đều làm ra vẻ mặt đen xì này ngài không cảm

thấy khó chịu sao? Lão nô nhìn ngài lớn lên, tính tình của ngài thế nào ta còn

không rõ? Trước kia ngài còn thường xuyên mỉm cười a, bây giờ tại sao lại thành

ra thế này? Cô nương nhà người ta nhìn bộ mặt đen của ngài liền bị dọa chạy a!

Ta biết ngài có nỗi khổ trong lòng. Aizngài còn phiền lòng vì lão gia sao? Đừng

trách a, đừng trách, lão gia cũng không còn cách nào khác, thật sự là tạo hóa

trêu người a! Trong lòng lão gia cũng không chịu nổi… ”, Tiểu lão đầu vừa nói

vừa thở dài, đôi mắt còn đỏ lên.

“Đủ rồi, Phúc bá”, tiểu lão đầu này hôm nay

bị sao vậy? Ta không muốn nghe nữa liền quay trở lại thư án ngồi đọc sách,

“Không có gì thì nên nghỉ ngơi đi”. Mặt đen có gì không tốt, không thích nhìn

thì cứ rời đi.

Vẫn là vô dụng, tiểu lão đầu thậm chí còn

không chịu lùi một bước, hôm nay lão muốn bức chết ta mới vừa lòng sao? Lão

đứng trước thư án nhìn ta, cũng chỉ đứng đó mà chớp mắt, chớp mắt rồi… khóc!

Lão ngoan đồng cư nhiên đứng đó mà khóc!

“Thiếu gia”, lão vừa nói vừa nâng ống tay

áo chùi mắt, căn bản là không có nước mắt a! Nếu không phải ta đã từng bị mưu

kế này lừa vài lần thì chỉ cần nghe thấy thanh âm này nhất định sẽ bị mắc câu,

“Tính tình này của ngài khi nào mới có thể sửa a! Lão nô già rồi, sống không

còn bao lâu nữa, ta muốn trước khi chết nhìn thấy ngài yên bề gia thất,… ”

Aiz! Lại dùng đòn sát thủ, ta thua, ta thua

được chưa? Ta bất đắc dĩ buông tha cho quyển sách căn bản vẫn chưa nhìn tới,

ngay cả thở dài cũng không còn sức, “Đủ rồi, chờ đến năm mươi tuổi hãy lải nhải

chuyện này, hiện tại vẫn còn sớm a!”. Ta đành phải mở miệng an ủi một chút,

bằng không lão nhân này sẽ đứng đấy thì thầm suốt một năm. Ta đứng lên tiên đến

trước mặt lão, lại khoác tay lên vai lão một lần nữa, “Đi thôi”.

Quả nhiên ngừng khóc! Không đúng, quả nhiên

không giả vờ khóc nữa. Tinh thần tiểu lão đầu bừng bừng trỗi dậy, ánh mắt chớp

chớp, bộ dáng hoan hỉ vì gian kế đại thành a!

“Thật sự? Thiếu gia, ngài nguyện ý đi xem?

Đừng lừa gạt lão nô, đây chính là ngài nói”

“Đúng, đúng, là ta nói”, ta đối với tiểu

lão đầu này thật không có biện pháp a!, “Còn không đi? Muốn ta đổi ý sao?”

“A, đi, đi”. Sợ ta đổi ý, lão nhanh chóng

lôi kéo ta bước ra ngoài, đã vậy còn thừa thắng mà tiếp tục truy kích, “Từ đây

về sau mỗi lần cần “thượng dược” ngài cứ ở nhà “thượng”, không nên đến những

nơi bát nháo đó, cũng không nên tìm nữ tử phong trần, Câu Lan kỹ viện long xà

hỗn tạp, quả thật không an toàn”, chỉ cần là thời điểm giáo huấn ta, tinh thần

Phúc bá liền đặc biệt tốt, xem ra vẫn còn rất khỏe mạnh a!

“Được rồi, trong đám nha đầu mới mua này,

nếu ngài thích người nào thì cứ chọn đại một người để ta cưới làm thê tử. Quyết

định vậy đi!”, ta vừa đi theo Phúc bá đến Bắc viện vừa nói cho có lệ. Phúc bá

thật sự lớn tuổi, có thể làm vui lòng lão thì cứ làm đi, miễn lão cao hứng là

được.

Ta còn chưa nói xong thì tiểu lão đầu đã

dừng bước, mi mắt cư nhiên lại trừng lớn, thậm chí có thể thấy trọn vẹn tròng

mắt, phỏng chừng rất giận dữ, “Thiếu gia, ngài muốn tức chết lão nô mới cam tâm

phải không? Bọn nha đầu này đều là nữ nhân đã phá thân, mua về là để ngài

“thượng dược”! Bao nhiêu cô nương trong sạch ngài không cần, còn muốn cưới một

nữ nhân không còn trinh tiết?”, lão vung tay áo, cũng không lôi kéo ta nữa, bất

quá miệng lão vẫn không rảnh rỗi, “Được rồi, ngài cứ cưới đi, lão nô vô dụng,

lão nô không còn mặt mũi sống, không bằng lão nô đập đầu chết cho rồi, chết

sạch sẽ!”

“Phúc bá”, nếu không phải quen biết lão đã

lâu, ta thật sự hoài nghi rốt cuộc lão là nam nhân hay nữ nhân, tại sao cả đời

mỗi lần tức giận đều dùng tới biện pháp đòi sống đòi chết như nữ nhân, lại còn

nháo loạn diễn trò thắt cổ, đập đầu? Lão thiên a, ngài ở đâu a, còn không mau

cứu ta! Đương nhiên, ta chỉ có thể phun ra một câu, “Ngài không thích ta sẽ

không cưới”. Rất hữu dụng, vừa nhác thấy Phúc bá há mồm định nói gì, ta vội

vàng mở lời, “Còn không mau mang ta đến đó xem? Bằng không ta đi kỹ viện… ”

“Đi, đi bây giờ”, Lão biến sắc mặt so với

biến thiên còn nhanh hơn a, đôi mắt cười híp lại, “Thiếu gia, không phải ta

nhiều chuyện a, vài năm trước ngài luyện công bị thương cần phải “thượng dược”

để điều trị, hiệu quả cũng rất tốt. Chỉ là thương thế không thể hóa giải một

lần, chỉ mỗi khi cùng nữ nhân quan hệ mới có thể hóa giải được một chút. Ta cầu

ngài đón dâu ngài cũng không cho, mua thiếp lại không cần. Ta nói ngài nên

đường đường chính chính rước về một thiếu phu nhân thì tốt biết bao, còn có thể

mua thêm một hai tiểu thiếp để thông phòng. Những nha đầu lão nô mua về thật

không đáng a, chỉ có thể dùng tạm thời, không tốt liền bán đi, ngài nói đi,

ngài là độc đinh duy nhất của Phong gia a, này tội bất hiếu… ”

Ta có thể biến thành kẻ điếc thì tốt rồi,

cùng với hàng loạt những vấn đề liên quan đến “dòng độc đinh, bất hiếu, không

nối dõi, khai chi tán diệp”, ta và Phúc bá rốt cuộc đã đến được Bắc viện. Cửa

mở ra, ta liếc mắt một lần đã trông thấy toàn bộ đám nha đầu mới đến. Trong số

đó, ta chú ý đến nàng. Lúc đó, nàng tuy có chút chật vật nhưng thân ảnh thanh

lệ, so với bọn họ thật bất đồng.

Nàng nhìn xung quanh, nhưng chỉ đơn giản là

nhìn, ánh mắt kia một chút tò mò cũng không có. Nàng đang học tập bộ dáng của

người khác, nhìn cách họ đi đứng cúi đầu mà thôi. Nàng không phải loại người

làm cho người ta cảm thấy kinh diễm, cũng không phải bộ dáng thanh tú, ta không

thể nói rõ cảm giác của mình, ở nàng có gì đó rất đặc biệt, về phần đặc biệt

thế nào thì nhất thời ta không hiểu rõ. Dù sao nàng cũng không phải là loại

người nên xuất hiện ở nơi này. Vì cái gì? Ta chợt nhớ tới tình hình Phong gia

hiện tại, gian tế?

“Người kia”, ta chỉ vào nàng rồi nhỏ giọng

nói với Phúc bá, “Phái xuống phòng bếp, để nàng ta làm việc cực nhọc”. Có phải

gian tế hay không, cứ cẩn thận quan sát sẽ biết. Nếu thật sự là… Hừ! Nói không

chừng còn có chút tác dụng…

Nàng không phải gian tế. Sau một tháng quan

sát, ta đã có thể khẳng định điều này. Nàng rất ít khi nói chuyện, gặp người

khác liền thản nhiên mỉm cười, không hiếu kỳ, không để tâm tò mò, trời chưa

sáng đã rời giường làm việc, mọi người đã lên giường ngủ nàng còn chưa ngủ,

thành thật chịu khó, thậm chí làm việc còn chăm chỉ hơn đám nha đầu hạ đẳng.

Trừ bỏ việc thích vụng trộm chôm chỉa bánh bao, trên người nàng cơ hồ không còn

tìm được thói xấu gì. Không nói nhiều, không biện giải, không nói to nói nhỏ,

mặc dù người khác nói chuyện phiếm trước mặt nàng cũng chỉ lặng lẽ lắng nghe,

nghe xong liền rời đi, tuyệt đối không có ý kiến. Nàng khó có được thời gian

rảnh, những khi ngẫu nhiên có được thời gian rảnh cũng chỉ ngồi ngây ngốc ở một

góc. Trừ bỏ phòng bếp cùng phòng ngủ, nàng căn bản không đi đến nơi nào khác.

Một nữ tử giống như mê cung. Ta rốt cuộc đã

biết ở nàng có chỗ nào không đúng, đó là nàng ở trước mặt người khác luôn tươi

cười, nhưng kỳ thật lại rất lạnh lùng. Không phải loại lạnh lùng của băng sơn

mỹ nhân mà là loại lạnh lùng rất có hương vị. Nàng thật sự lạnh lùng, đối với

bất cứ ai cũng không quan tâm. Trong nàng có một tấm bình phong đem nàng ly

khai với toàn bộ thế giới này. Nàng muốn tự phong bế chính mình, nhưng lại cố

gắng thích ứng với hoàn cảnh xung quanh. Nàng cẩn thận quan sát ngôn từ cử chỉ

của người khác, làm hết khả năng để bản thân mình thoạt nhìn không có gì phân

biệt so với người khác, vừa muốn cách ly lại có ý đồ dung hợp, nàng lấy màu xám

làm nền vây quanh mình, sau đó dần dần ẩn hình trước ánh mắt của mọi người.

Thông minh hay ngu ngốc? Quả thật rất thông

minh, từ chuyện của Thúy Nhi ta có thể nhìn ra được điều này. Khả năng giữ bình

tĩnh của nàng vượt qua giới hạn người bình thường, thậm chí nàng còn có thể

phân tích tình huống để đưa ra phản ứng chính xác, tâm tư cũng rất cẩn mật,

bằng một cây trâm đã có thể biết ta đang nghĩ gì. Ta nấp trên nóc nhà quan sát

nàng bối rối, đi đi lại trong phòng. Hắc hắc, có ý tứ. Nàng hoàn toàn không có

dc vng sao? Được ta đặc biệt chiếu cố điều đến hầu hạ, nàng cư nhiên chưa bao

giờ chủ động xuất hiện trước mặt ta, nếu là người khác đã sớm thầm yêu trộm

nhớ. Nàng thậm chí còn cố gắng biến mình thành nô tỳ hạ đẳng. Nhìn bộ dáng vui

vẻ chịu đựng của nàng, ta bắt đầu hoài nghi đây chính là công việc thoải mái

nhẹ nhàng nhất của nàng.

Nàng ngốc sao? Hơn nữa, con rối gỗ trong

phòng là thế nào? Nàng đang làm cái gì? Thứ kia hiển nhiên không phải dùng để

luyện công, nhưng ta bỗng cảm giác được sự nguy hiểm. Bản lĩnh của nàng… lực

đạo vô cùng tinh chuẩn và đúng mực, nàng luyện thứ này để làm gì? Quan sát dấu

vết trên rối gỗ, ta phỏng đoán rằng đây chính là một loại kỹ xảo giết người.

Nàng muốn làm gì?

Nàng còn bao nhiêu kinh ngạc dành cho ta?

Rất can đảm, nàng ngang nhiên dám đặt điều kiện với ta. Thứ kia… thật sự là một

loại kỹ xảo giết người, thời điểm nhìn thấy nàng nhẹ nhàng phất tay đã có thể

cắt đứt toàn bộ cánh hoa, ta biết mình đã nhặt được báu vật. Một bảo vật phi

thường hữu dụng.

Ta cho nàng thân phận thị thiếp để ở lại

biệt viện. Suốt một tháng ta không để ý đến nàng. Ta đang chờ đợi, chờ đợi nàng

chủ động tới tìm ta. Lại nhớ tới thời điểm sau khi bôi thuốc cho ta, nàng cư

nhiên thoát y, một chút chần chừ cũng không có, đó hoàn toàn là thái độ khô

khan coi thường, mặc dù là ta, trong mắt nàng ta cũng không tồn tại sao? Chờ

nàng, ta nhất định phải chờ nàng đến tìm ta trước.

Không đến! Nàng cư nhiên vẫn không đến, nữ

nhân chết tiệt, thậm chí cả viện môn cũng chưa hề bước ra nửa bước. Trong mắt

nàng, ta không là thứ gì sao? Dù ta có da có thịt nhưng cũng giống như rối gỗ

sao? Nữ nhân hỗn đản! Nữ nhân đầu gỗ! Nữ nhân hạ lưu không biết hổ thẹn!

Đáng chết, nàng có cần ra sức như vậy

không? Còn cho rằng mình có thể mị nhân sao? Đây là nữ nhân lạnh lùng lãnh tâm

kia sao? Vô cùng phong tình, quấn quít si mê, vô tận quyến luyến cùng quỷ mị mê

ly, một thân thể mềm mại, bờ môi như mật ngọt, thanh âm thì thầm nỉ non như

tiếng đàn thánh thót,… Đáng chết! Nữ nhân chết tiệt! Ta không “thượng dược”,

hiện tại đối với ngươi… Tên kia, tên sắc quỷ chết tiệt, ánh mắt của ngươi đang

nhìn đi đâu? Đáng giận! Rất đáng giận! Không được nhìn nữa! Nữ nhân dm đng,

sắc quỷ chết tiệt! Tam Thiếu đã nói cần phải lưu lại một mình nàng! Giám thị,

chỉ để giám thị! Đúng, loại nữ nhân này không đủ tư cách!

Sao lại thế này? Tại sao còn chưa trở về?

Thất thủ sao? Không thể a, cho dù thất thủ bị bắt thì những sát thủ ta an bày

mai phục bên ngoài đâu? Nàng phải rất an toàn mới đúng a! Chẳng lẽ… nàng thật

sự coi trọng tên sắc quỷ kia? Có khả năng, vừa rồi mặc dù thân người của nàng

dán chặt vào ta nhưng ánh mắt nàng lại không rời tên hỗn đản kia. Nàng muốn

phản bội ta? Hiện tại nàng đang làm gì? Nàng ôm hắn? Hôn hắn? Dây dưa với hắn?

Hay là đang nói lời nhỏ nhẹ ôn tồn với hắn? Nhất định là như vậy, hai người vẫn

liếc mắt đưa tình đó thôi, nàng là công cụ của ta, không phải sao? Đúng, nàng

là công cụ! Ách! Không cần đi, sát thủ đã trở lại.

      • Toàn Văn Hoàn - - -

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.