Chương 26

Lần đầu tiên bị bắt cóc, ta cảm thấy không

sao cả, có lẽ là vì xuất phát từ một chút ý niệm không thể lý giải được, thậm

chí còn vui sướng khi người khác gặp họa. Lần thứ hai bị bắt cóc, ta chỉ cảm

thấy nhàm chán, ba phần mang theo tâm tình đùa giỡn, bảy phần bình tĩnh xem

người khác diễn trò, ta nhớ rõ mình còn vẫy tay chào tạm biệt. Hiện tại đã là

lần thứ ba, lần này thì ngược lại, ta chỉ cảm thấy buồn cười. Không biết có ai

bị bắt cóc nhiều hơn ta không?

Hắc y nhân ôm ta chạy về phía trước. Hắn

tuy rằng che mặt nhưng hầu như không sợ bị người phát hiện bộ dáng của mình.

Hắn chạy rất nhanh, phải nói là khinh công rất cao diệu, cước bộ di chuyển có

quy luật chứng tỏ đây là tốc độ bình thường của hắn, tuyệt đối không vì nguyên

nhân cướp người mà ra sức bỏ trốn. Ta bắt đầu hoài nghi, hắn có cần ôm ta chạy

trên đường cái như vậy không? Tại sao không tìm một con ngựa hoặc một chiếc xe

ngựa có phải tốt hơn không?

“Có thể thả ta xuống để ta tự đi không?”,

ta cố gắng giữ chặt cánh tay hắn để cơ thể có thể thẳng hơn một chút. Suốt dọc

đường, người này đều ôm chặt thắt lưng ta khiến cả người ta bị uốn cong từ đầu

xuống chân, máu cũng đã dồn xuống đỉnh đầu, cảm giác càng lúc càng choáng váng.

Không được, nếu cứ để như vậy chỉ sợ ta sẽ bị người bắt cóc lần thứ tư. Ta hy

vọng là “bị người bắt cóc lần thứ tư” chứ không phải là “bị người đoạt mạng tại

lần thứ tư”, “Căn cứ theo kinh nghiệm của ta, ngươi nhất định có thể mang ta

đến nơi mình muốn (cả hai lần trước đều rất thành công),mà ta nhất định không

trốn thoát”

Hắn hoàn toàn không để ý đến ta, thậm chí

tạm dừng một chút cũng không, cánh tay ôm ngang thắt lưng ta tăng thêm lực đạo

khiến ta suýt tắc thở.

“Nếu ngươi không để ta xuống, ta liền gào

lớn lên để mọi người nghe thấy, để kế hoạch của chủ tử ngươi thất bại”, không

còn biện pháp, không thể yêu cầu thì chỉ còn cách đánh cuộc với vận khí của

chính mình. Đầu ta bị khí huyết dồn xuống nên bắt đầu cảm thấy choáng váng,

cũng không biết mình có đoán đúng hay không?

Lần này có phản ứng, hắn dừng cước bộ, tựa

như lo lắng điều gì đó. Trong nháy mắt, ta bổng dưng cảm thấy phía sau gáy đau

nhói, trước mắt là một màn tối đen, sau đó… ta chẳng còn biết gì nữa.

Có thể tỉnh lại là tốt rồi, dĩ nhiên, nếu

không phải bị nước hất tỉnh thì còn tốt hơn. Nước tạt vào người thật lạnh, còn

có chút đau đớn, đãi ngộ lần này so với lần trước kém hơn rất nhiều. Bất quá,

không sao, đây mới đúng là đãi ngộ dành cho tù binh, không phải sao? Ta vẫn

biết thân phận của mình, đãi ngộ như vậy ngược lại khiến ta cảm thấy an tâm hơn

nhiều, chí ít cũng không cần đấu tâm đấu trí. Ngẫm lại mấy ngày nay ta đều cố

gắng để chính mình sống sót, nhưng dòng nước lạnh vừa rồi lại khiến ta không

còn khát vọng sinh tồn như vậy nữa. Muốn sống, đó là vì đã từng có ảo tưởng, đã

từng có một cuộc sống tự do tốt đẹp. Nhưng ta không nên quá tham lam, thứ muốn

có đã từng có, không phải sao? Ta vĩnh viễn chỉ là một công cụ, không hơn không

kém, có được một khoảng thời gian hạnh phúc như lúc trước xem như ta buôn bán

có lời rồi!

“Nếu đã tỉnh thì quỳ gối trả lời, hỏi gì

đáp nấy, không có chỉ thị thì không được phép ngẩng đầu”

Thanh âm kia thật uy vũ, trong thanh âm có

kinh bỉ, có mệnh lệnh. Rất tốt, đây là thái độ ta đã quen thuộc. Ta theo lời

quỳ gối cúi đầu, thân mình có chút run rẩy, động tác cũng chậm hơn rất nhiều.

Cũng may hai bàn tay không bị trói nên ta có thể chống đỡ thân thể không để ngã

xuống. Không biết hắn sẽ đối phó ta thế nào, bất quá là phúc thì không phải

họa, là họa thì trốn không khỏi, giả vờ mạnh mẽ không phải là sở trường của ta.

Khụ… khụ… vài tiếng ho rất nhỏ vang lên,

hóa ra trong phòng không chỉ có hắc y nhân, vẫn còn một người nữa. Người này

hẳn là một lão nhân cao tuổi bị bệnh, hơn nữa bệnh cũng khá nặng vì thanh âm ho

khan rất yếu ớt, trong lúc ho còn khò khè vài lần, chính là hiện tượng ứ đàm

làm hơi thở không thông. Ta không biết đó là bệnh gì, chỉ biết có rất nhiều

người khốn khổ vì bệnh này mà chết, dường như còn có thể ho ra máu. Nguyên lai

kẻ có tiền cũng mắc phải loại bệnh này, đây cũng xem như công bằng, đối diện

“ma bệnh” ai cũng như nhau.

“Ngươi tên gì?”, lão nhân vừa thở phì phò

vừa bắt đầu đặt câu hỏi. Thanh âm này mặc dù rất suy yếu những vẫn cảm nhận

được uy nghiêm.

Ta cúi đầu không nhìn về phía trước, chỉ có

thể nương theo bóng người hắt lên vách tường mà mơ hồ nhận biết có hai người,

một người đang đứng, một người đang ngồi. Mà người đang đứng kia khẽ khom lưng,

dáng vẻ dường như rất cung kính.

“Nhạc Thanh”, ta đại khái đã đoán được lão

nhân này là ai. Hiện tại đang là buổi tối, ta vẫn còn muốn nhìn thấy thái dương

ngày hôm sau a, vậy nên đêm nay không thể chết được. Tuy nhiên, ta vẫn không

hiểu tại sao hắn vẫn còn muốn nói chuyện với ta, trực tiếp xuống tay g**t ch*t

ta không phải sẽ nhanh hơn sao. Quên đi, sống lâu thêm một chút cũng không phải

là chuyện xấu.

“To gan, ngươi dám trả lời như… như… thế… ”,

hắc y nhân tức nhận là vậy nhưng nửa ngày vẫn không thể nói hết câu, hắn có

chút xấu hổ không biết phải làm thế nào. Trong lúc nhất thời nóng nảy, ta dường

như nghe thấy tiếng bước chân di chuyển về phía trước.

Ta biết hắn muốn nói gì, chỉ là một khi nói

ra sẽ tiết lộ thân phận của lão nhân kia. Hắn bực mình vì ta đáp lời bất kính

nhưng lại không biết sửa lại thế nào cho đúng. Hắn vốn là một người thẳng tính,

chỉ sợ phen này sẽ bị mắc nghẹn a! Nghẹn chết luôn là tốt nhất, vừa nãy còn dám

xiết mạnh thắt lưng của ta. Thật sự buồn cười! Nói đến cùng ta chỉ là một người

chết, mặc dù tiết lộ thân phận thì đã sao? Không lẽ hắn còn lo lắng một người

chết sẽ đi bêu riếu thân phận của bọn họ sao? Hoặc là một nô tỳ như ta căn bản

không có tư cách biết được duyên cớ? Sợ bị ta làm bẩn sao? Trên thế gian này,

ai có thể so sánh bẩn sạch hơn ai? Có trời mới biết!

“Được rồi, chỉ là việc nhỏ không đáng nhắc

tới, đừng để ý. Tiếp tục hỏi đi”, lão nhân xem ra rất hiểu tính tình của hắc y

nhân, người này… dù bệnh nhưng cũng không hồ đồ.

“Mạt… tuân lệnh”, hắn thật cung kính, thật

kính ngưỡng, chỉ là vừa mới đáp lời một nửa đã ngừng lại. Ta tin tưởng bộ dạng

hiện tại của hắn rất thú vị.

“Nghe nói ngươi muốn… làm kế hoạch của ta

thất bại, nói thử xem, là kế hoạch gì a?”, thời điểm lão nhân nói lời này dường

như rất cao hứng, chữ “ta” phát âm cũng rất cổ quái, dĩ nhiên, điều này có thể

lý giải.

Ta phải trả lời thế nào a, nếu ta trả lời

tất nhiên phải bộc lộ thân phận của lão nhân, nhưng lại không thể không trả

lời. Quên đi, dù sao cũng chết, ta đã sống cẩn thận mười mấy năm, lúc sắp chết

ta cũng muốn đơn giản thống khoái một chút. Nghĩ đến đây, ta dập đầu cúi lạy

một lần, “Chẳng lẽ không phải bệ hạ vì muốn bảo trụ ba vị hoàng tử nên phải bắt

cóc nô tỳ đến đây sao?”

Một tiếng hít sâu vang lên trong phòng, cổ

của ta liền rơi vào một bàn tay cứng rắn, đầu bị ép phải ngẩng lên. Người tóm

chặt cổ ta vẫn là hắc y nhân kia, chỉ là khăn che trên mặt đã kéo xuống để lộ

một khuôn mặt hình chữ điền. Người này mày rậm, mắt hổ sáng ngời, nhãn quang

hữu thần, mũi cao môi dày, hàm răng cắn chặt, đôi mắt nhìn trừng trừng tựa như

có thể bp cht ta bất cứ lúc nào. Trên thực tế, tay của hắn cũng không ngừng

tăng lực.

“Lôi Hổ, để nàng nói xong!”, ta nghĩ lần

này mình chết chắc rồi, chỉ là Hoàng Đế lại không muốn ta chết quá nhanh.

“Tuân lệnh”, cổ được buông lỏng, không khí

bỗng nhiên ào vào phổi khiến ta ho kịch liệt. Hắc y nhân đã trở về vị trí đứng

phía sau lưng Hoàng Đế.

“Nhạc Thanh, ngươi làm sao biết thân phận

của trẫm?”, Hoàng Đế vỗ ngực bảo dưỡng hơi thở, cố nén vài tiếng ho khan, lúc

nói chuyện cũng phải ra sức. Chỉ là ánh mắt kia thật lợi hại, tựa hồ có thể

nhìn thấu lòng người.

“Ngay cả Nhị điện hạ cùng Tam điện hạ cũng

không dám ngỗ nghịch, người như thế trong thiên hạ ngoài bệ hạ ra còn có người

khác sao?”

“Vậy sao? Ngươi cũng thật thông minh?”,

Hoàng Đế hiển nhiên đã nghe Lôi Hổ thuật lại quá trình bắt cóc ta nên cũng

không cảm thấy kỳ quái, “Nói vậy, ngươi nói cho trẫm nghe xem, trẫm… rốt cuộc

đang nghĩ gì?”

“Ba vị điện hạ đều nằm trong lòng bàn tay

bệ hạ, vị Lôi Hổ đại nhân này cũng không cố ý che giấu thân phận, chính là muốn

cảnh cáo các vị điện hạ, thánh ý anh minh, có chừng có mực. Chiếc khăn đen che

mặt kia chính là muốn lưu lại một bậc thang cho các vị điện hạ để có thể vịn

vào lý do “không biết không có tội” để né tránh chuyện phát sinh sau này. Về

phần bệ hạ cho người bắt cóc tội nữ đến nơi này chính là vì phụ thân của tội nữ

là người của Tứ điện hạ, mà Tứ điện hạ lại vì che chở cho gia phụ nên mới phạm

tội khi quân phạm thượng. Khi quân là tử tội, bệ hạ muốn tha thứ cho Tứ điện hạ

nên Lạc Châu trinh liệt bài không thể bị lật đổ, Nhạc Thanh hiển nhiên cũng đã

sớm tự sát, làm sao lại có thể giữa đêm khuya vắng mà la hét tại ngã tư đường

để mọi người cùng biết?”, ta biết gì liền nói ra hết, chỉ e là Tứ điện hạ dù

không phải chết nhưng cũng không tránh khỏi vận mệnh bị giáng quyền a.

“Ngươi làm sao lại biết?”, có lẽ vì quá mức

kinh ngạc nên Lôi Hổ quên mất quân thần chi lễ, Hoàng Đế vẫn chưa mở miệng mà

hắn đã vội vàng lên tiếng. Lời vừa ra khỏi miệng hắn đã cảm thấy không ổn nên

vội vàng quỳ xuống trước mặt Hoàng Đế, “Vi thần tội đáng chết vạn lần”

Xem ra vị Lôi Hổ này rất được sủng ái, tuy

rằng hắn quỳ thỉnh tội nhưng vẻ mặt hoàn toàn không sợ hãi mà chỉ có cung kính.

Quả nhiên Hoàng Đế tùy tiện khoát tay không

tra cứu, “Được rồi, đứng lên đi”

“Nhạc Thanh, câu hỏi của Lôi Hổ trẫm cũng

rất muốn biết, nói xem, ngươi từ khi nào lại suy nghĩ cẩn thận như vậy?”

“Chính tại thời điểm Nhị điện hạ dừng tay

để Lôi Hổ đại nhân mang tội nữ đi”

Lại là một tiếng hít sâu, vị Lôi Hổ này quả

thật không giấu được nội tâm. Ngẫm lại cũng đúng, Hoàng Đế tâm cơ khôn ngoan

như vậy, nói không chừng chỉ có loại nhân tài thẳng tính như hắn mới có thể ở

lại bên cạnh Hoàng Đế.

“Không sai, không sai, ngươi rõ ràng là một

đứa nhỏ rất thông minh”, Hoàng Đế nở nụ cười, tinh thần thoạt nhìn khá hơn rất

nhiều, uy nghiêm trong mắt cơ hồ biến mất, hiện tại nhìn hắn rất giống một vị

trưởng giả hiền lành, “Ngươi lại nói xem, hiện tại trẫm đang suy nghĩ điều gì?”

Lúc vừa tỉnh lại, ta thật sự “yên tâm” rằng

mình sắp phải chết, chỉ không hiểu tại sao Hoàng Đế vẫn chưa chịu xuống tay

giết ta cho xong việc. Hỏi tới hỏi lui nửa ngày, suy nghĩ của ta cũng dần dần

thanh tĩnh. Hoàng Đế một khi đã hỏi ra vấn đề như vậy, ta nếu không còn không

hiểu thì sẽ là đồ ngốc.

Ai cũng sợ chết, mặc dù thân lâm tuyệt cảnh

nhưng chỉ cần có một đường sống liền mạnh mẽ giữ lấy không buông, mà hiện tại

đã trông thấy tia hy vọng này, “Bệ hạ, Nhạc Thanh trưởng nữ của Nhạc gia tại

Lạc Châu dĩ nhiên đã thủ tiết tự sát. Dân nữ là Thanh Nguyệt, một nữ tử mồ côi

phụ mẫu, thân thế không người dựa vào, cầu xin Thánh Thượng khai ân thu nhận,

hoàng ân thâm sâu đồng ân tái tạo, dân nữ tan xương nát thịt cũng khó báo hoàng

ân”, ta khấu đầu ba cái, từ giờ trở đi, ta hy vọng lão hoàng đế này có thể sống

lâu một chút, hắn sống thêm một ngày chính là ta được sống thêm một ngày, chỉ

cần hắn còn sống, mạng của ta có thể bảo trụ lại.

“Ha ha ha, tốt, tốt, tốt, từ hôm nay trở đi

ngươi chính là nữ quan phụng bút của trẫm, từ nay về sau thế gian không còn

người gọi là Nhạc Thanh nữa”

Hoàng Đế hiển nhiên rất cao hứng, ngay cả

lúc ho cũng cao giọng cười, cười đến nước mắt cũng tuôn ra, bàn tay vỗ về lồng

ngực của mình. Gặp phải tình huống này, ta nhanh chóng tiến lên thay hắn vỗ

ngực giúp bình tâm thuận khí. Lôi Hổ cũng nhẹ nhàng đập đập lưng hắn, thoạt

nhìn động tác này vô cùng bình thường nhưng thủ pháp lại vô cùng quen thuộc. Mà

hắn đối với quyết định của Hoàng Đế cũng không ngạc nhiên, người này được thập

phần sủng ái a! Xem ra tháng ngày sau này còn phải kết nối quan hệ tốt với hắn

mới được.

Lão hoàng đế được ta cùng Lôi Hổ trước sau

hỗ trợ thuận khí, hơi thở hổn hển dần dần hồi phục, hắn liền xua tay nói, “Được

rồi, tâm tình hiện tại của trẫm rất tốt, các ngươi cũng không cần xoa xoa đập

đập nữa, trẫm còn có lời muốn hỏi”

Ta cùng Lôi Hổ nhanh chóng rút tay lại rồi

lui ra một bên chờ đợi. Hoàng Đế tươi cười nhìn ta, mà đến lúc này ta mới có

tâm tình nhìn kỹ bộ dáng của Hoàng Đế. Nói chung mặt mũi cũng hiền lành nhưng

ánh mắt tuyệt đối linh hoạt, có chút phong vị của lão ngoan đồng. Cảm giác này

khiến ta nhận ra lão hoàng đế này cũng không đáng sợ như vậy, hắn thật sự… có

chút thân thiết, có chút hiền hòa.

“Nha đầu”, rốt cuộc đã là người một nhà nên

xưng hô của Hoàng Đế đối với ta cũng thay đổi, “Trẫm nói ngươi biết, kỳ thật

trẫm đã sớm biết ngươi, Tề Nhi cùng Phong tiểu tử đánh nhau ở quán trọ của

ngươi trẫm cũng biết. Ngôn hành cử chỉ của ngươi đều có người bẩm báo với trẫm.

Trẫm vẫn cảm thấy ngươi là một đứa nhỏ thông minh, hôm nay thấy được quả nhiên

không sai. Ngươi nói xem, trẫm vì sao phải lưu ngươi lại?”

“Bệ hạ đứng đầu thiên hạ, thánh minh quả

quyết, mưu tính sâu xa, một nô tỳ như ta làm sao có thể hiểu được?”, vuốt mông

ngựa nhất định phải làm, chẳng những phải làm mà còn làm sao cho khéo, biết

phân nặng nhẹ để khỏi vướng chân ngựa. Ta nhận ra Lôi Hổ đang vụng trộm trừng

mắt liếc mình một cái. Ta không thèm để ý, nịnh nọt cũng là một học vấn cao

thâm, hắn thẳng tính thế này chỉ sợ cả đời cũng học không xong.

“Nha đầu lẻo mép”, hiệu quả không sai, Hoàng

Đế rõ ràng vô cùng thưởng thụ lời tâng bốc này, mặt mày hớn hở nhưng vẫn cố giả

vờ giận dữ trừng mắt nhìn ta, “Nghĩ như thế nào liền nói thế đó, nói sai trẫm

cũng không trách ngươi”

“Lời của nô tỳ đều là sự thật, bệ hạ anh

minh chuyện này thiên hạ đều biết. Không tin ngài cứ hỏi Lôi Hổ xem, hắn sẽ

không nói dối”, khinh thường ta vuốt mông ngựa phải không? Xem ta đạp ngươi

xuống nước thế nào! Ta cũng không tin ngươi dám nói không phải. Bắt cóc ta nửa

ngày, còn đánh ngất ta, thù này cũng phải tìm cơ hội trả lại a.

“A! Thật vậy sao?”, Hoàng Đế tâm tình rất

tốt liền quay sang hỏi Lôi Hổ, ngay cả ho khan cũng không thấy.

“Lời Thanh Nguyệt nữ quan nói không sai”,

Lôi Hổ vốn dĩ sùng kính Hoàng Đế là sự thật, lời này nói ra cũng không khó.

“Ha ha ha, Lôi Hổ, ngươi dũng mãnh bất

phàm, chỉ là tâm tính rất ngay thẳng, có đôi khi thật sự không thú vị a!”,

Hoàng Đế tuy là thở dài liên tục nhưng trong giọng nói ẩn chứa tia vui mừng lẫn

tán thưởng, tóm lại vẫn là khen ngợi. Có thể thấy Lôi Hổ rất được Hoàng Đế sủng

ái, người bình thường không thể sánh bằng.

“Bệ hạ, vi thần… ”, hắn định thay mình biện

hộ vài câu, chỉ là không biết phải nói gì mới thích hợp, hắn trừng mắt liếc

nhìn ta một cái.

“Được rồi, được rồi, ngươi cứ như vậy là

được rồi”, an ủi Lôi Hổ vài câu, Hoàng Đế lại nhìn ta một lần nữa, “Thanh

Nguyệt, vẫn là câu hỏi vừa rồi, ngươi không được qua loa, thành thật trả lời

cho trẫm”

Ta quỳ gối hành lễ, biết là không cho hắn

một câu trả lời thuyết phục thì không xong. Ta sắp xếp lại suy nghĩ một lượt,

lại thêm chỗ này một chút, chỗ kia một chút, “Bệ hạ lưu lại nô tỳ chính là vì

bệ hạ nhân từ, gặp nô tỳ cơ khổ, tay chân cũng có chút lành lặn nên muốn giữ

lại bên người, có lẽ sẽ có chút tác dụng”, ta liếc trộm Hoàng Đế một lần, phát

hiện hắn vẫn như trước mỉm cười, có thể thấy được câu tâng bốc này đang phát

huy hiệu quả, “Thứ hai, có nô tỳ ở lại hầu hạ bên cạnh bệ hạ, ba vị hoàng tử sẽ

trở nên cực kỳ hiếu thuận, mỗi ngày đều đến thỉnh an nên bệ hạ có thể an tâm

không ít”, kỳ thật là bọn họ sẽ thành thật hơn không ít. Ta đã bắt được mấu

chốt vấn đề, bọn họ nhìn thấy ta một lần sẽ bất an một lần.

Tác dụng thứ ba ta cũng không cần nói ra.

Lão hoàng đế này xem ra ôm bệnh đã lâu, phỏng chừng ngay cả hắn cũng biết thời

gian của mình cũng không còn nhiều. Dưới loại tình huống này, trận tranh đấu

giữa các vị hoàng tử càng thêm kịch liệt, thủ đoạn cũng sẽ càng thâm hiểm,

huynh đệ kết thù là chuyện sớm hay muộn. Lão hoàng đế bệnh đã lâu như vậy,

không cần nói triều đình văn võ từ sớm đã kéo bè kết phái, ngay cả cung nữ thái

giám ắt hẳn cũng đã phân bang phụng chủ. Vậy nên hắn không thể tin ai, Lôi Hổ

tuy rằng trung dũng nhưng tiếc là tính tình quá mức… ách… chính trực, căn bản

không phải là đối thủ của đám vương tử hồ ly kia. Ngày hắn băng hà, một trận

huyết tinh là không thể tránh khỏi, tiết mục huynh đệ tương tàn luôn là phần

oanh liệt nhất. Vậy nên hắn cần thu nhận một người không ngã về bên nào, hy

vọng một ngày nào đó thể bảo trụ hai đứa con còn lại của hắn. Về phần vì sao

lại là ta… Aiz, làm Hoàng Đế thật bi ai! Nhiều năm ngự trị trên kim điện, hắn

cũng không tìm được người nào khác. Dù sao hắn cũng đã tha chết cho ta, cũng

xem như có ân với ta.

Hoàng Đế thật sự tán thưởng, sự khinh

thường của Lôi Hổ chuyển thành kính nể, mà theo tình huống hiện tại thì có thể

nói là ta đã thoát thân khỏi tuyệt cảnh làm quân cờ dưới tay kẻ khác mà trở

thành thân tín của Hoàng Đế, tương lai còn có khả năng thao túng sinh tử của

vương tử. Nhân sinh… thật khó nói trước!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.