Chương 22

Ta nhất định rất có duyên với những vụ bắt

cóc như thế này! Bởi vì đã từng có kinh nghiệm nên ta cũng không cảm thấy kinh

hoảng. Ta thành thật an phận buông lỏng cơ thể, cũng không hề giãy dụa. Kỳ thật

giãy dụa để làm gì, kết quả cũng sẽ giống nhau. Ta tràn ngập hứng thú nhìn hai

người đang đuổi theo, một người là Tam Thiếu vẫn đang hô to gọi nhỏ, một người

là Diên Tử vừa chạy vừa ôm ngực. Tam Thiếu hò hét thật khoa trương, thanh âm

nghe như hắn đang phẫn hận đến cực điểm. Người qua đường đều bị thanh âm rống

giận của hắn thu hút mà tập trung ánh mắt nhìn theo. Thanh âm truyền đi xa như

thế chứng tỏ hắn đã hao phí không ít khí lực, thảo nào đuổi không kịp. Diên Tử

vốn dĩ bị thương trong người, lại càng đuổi không kịp. Thật thú vị! Tam Thiếu

còn cẩn thận nhìn kỹ bàn tay hắc y nhân đang giữ chặt bên hông của ta. Phải

thừa nhận bọn họ diễn xuất rất thật, thật đến không thể thật hơn nữa. Trong này

có bao nhiêu tình nghĩa? Đáng tiếc, ta chung quy vẫn chỉ là một quân cờ.

Chắc là bị phản ứng của ta làm cho hồ đồ,

hắc y nhân mặc dù đang chạy liều mạng nhưng vẫn không nhịn được liền mở miệng

hỏi, “Không sợ sao? Tưởng rằng bọn họ nhất định sẽ cứu được ngươi?”. Bởi vì khi

mở miệng sẽ không giữ được chân khí nên động tác của hắn rõ ràng đã chậm nửa

nhịp.

Những hắc y nhân bảo hộ bốn phía xung quanh

hắn cũng giảm tốc độ theo. Ta liếc mắt nhìn ra phía sau thêm một chút, lại cảm

thấy không còn thú vị nữa, vậy nên ta buông tay nằm ngửa ra. Sẽ không có người

đến cứu ta. Sắc trời không tốt lắm, nền trời xanh cao nhưng mây trắng lại quá

nhiều, nhìn lâu sẽ cảm thấy chói mắt. Ta nhắm mắt lại, kỳ thật ngày hôm nay hết

thảy đều khiến ta cảm thấy chói mắt, thật buồn cười!

“Ngươi cũng không giãy dụa sao? Không muốn

hô cứu mạng?”

Thanh âm vô cùng ôn nhu, ta tuyệt đối không

nghĩ thanh âm này lại xuất phát từ một hắc y nhân. Tại sao vừa rồi ta không

phát hiện? Giọng nói của hắn thật sự rất êm tai a! Chỉ là… lòng hiếu kì hơi

nặng, hiện tại là thời điểm đặt vấn đề sao?

Lại nói hắn đã nhìn ra điểm không đúng.

Giãy dụa? Ta giãy dụa ngươi có thể thả ta ra sao? Hô cứu mạng? Ai sẽ đến cứu

ta? Diên Tử hay Tam Thiếu? Chê cười rồi, nếu Tam Thiếu thật sự muốn cứu ta, hắn

sẽ dùng toàn lực để truy đuổi chứ không ra sức hô hoán để mọi người cùng tham

gia náo nhiệt như thế. Kêu la có thể giữ chân khí để vận khinh công sao? Đây là

mưu kế đã sắp đặt trước hay bộc phát tức thời? Diên Tử cùng Tam Thiếu sẽ chân

chính đối phó với ngươi sao? Hắc y nhân này mặc dù đang lúc “nước sôi lửa bỏng”

vẫn còn có thể nhàn hạ đặt vấn đề với ta, là vì lòng hiếu kỳ quá nặng hay muốn

khám phá điều gì đó? Mặc kệ thế nào, việc đã đến nước này thì cứ bình tĩnh chờ

xem “biến cố” đi!

“Diên Tử, ngươi không sao chứ?”, ta nghe

thấy Tam Thiếu lo lắng rống lên, đáy lòng vừa động, ta trợn mắt nhìn Diên Tử ôm

ngực ngã xuống mái nhà, khóe miệng cùng mảnh y phục trước ngựa nhuộm màu đỏ

sẫm, tất nhiên hắn vừa hộc máu! Đúng a, vó ngựa ban nãy quả thật đã nện lên

lưng hắn, sau đó còn bôn ba “chạy nhảy” như vậy nên động đến nội thương. Hắn sẽ

chết sao? Ánh mắt đã phản chiếu nụ cười an bình của ta sẽ vĩnh viễn nhắm lại

sao? Ta thấy Tam Thiếu xoay người đỡ hắn, giống như đang móc họng hắn lấy ra

thứ gì vậy, phỏng chừng sẽ không chết. Ta nên tiếc nuối hay nên cảm thấy mình

may mắn?

Diên Tử không nhúc nhích, Tam Thiếu cũng ở

lại bên cạnh hắn, hai người đều hướng ánh mắt nhìn về phía ta, mà ta cũng đang

nhìn bọn họ. Thật không rõ tâm tình hiện giờ của ta ra sao, trong lòng bỗng

xuất hiện một tia hưng phấn, thậm chí ta còn nâng tay làm ra một động tác cáo

biệt. Ta cũng điên rồi!

Hắc y nhân thấy ta không mở miệng nói

chuyện cũng không hỏi nhiều nữa, hắn ôm ta chạy như bay ra ngoài thành. Rõ ràng

đã chuẩn bị từ sớm, ngoài bìa rừng có một chiếc xe ngựa đang chờ sẵn, còn có

không ít người đứng vây quanh. Nhìn thấy chúng ta đến, bọn họ đều gật đầu, bọn

họ gồm mười người nhưng một chút thanh âm cũng không có. Hắc y nhân ôm ta tiến

vào bên trong xe ngựa. Bày trí bên trong xe rất tốt, so với xe ngựa của Phong

phủ lại càng xa hoa hơn. Còn có một chiếc giường nhỏ, phía trên trải đệm gấm.

Chỗ ngồi lại càng khoa trương hơn, thậm chí một người nằm xuống vẫn còn vừa

vặn.

Ta choáng! Thật sự có thể nằm xuống sao?

Hắc y nhân lật đống chăn đệm lên, bên dưới ván giường là khoảng không trống

rỗng, phỏng chừng muốn nhét ta vào đó? Đây là báo ứng sao? Bởi vì lúc trước ta

đã từng đem người ta nhét xuống giường nên hiện tại bị người khác làm điều

tương tự? Được thôi, cũng may là bên trong có lót đệm, xem ra cũng không khó

chịu lắm.

Hắc y nhân đem ta thả xuống đó, lại lấy ra

một sợi dây thừng cùng xấp vải màu trắng, hình như là muốn trói ta lại rồi nhét

vải vào miệng để khỏi gào thét om sòm. Không cần a, ta sẽ không phản kháng, dù

có muốn phản kháng cũng không đợi đến bây giờ! Hơn nữa vẫn còn biện pháp tốt

hơn mà, như điểm huyệt chẳng hạn. Ta đã từng thấy Diên Tử dùng qua thủ pháp

này, người bị điểm huyệt sẽ không nhúc nhích động đậy gì nữa. Được rồi, hắn

cũng nhìn ra ta sẽ không phản kháng! Hắn do dự nhìn sợi dây thừng cùng xấp vải

trắng một lát, cuối cùng ném chúng sang một bên.

Hắn tìm tòi nghiên cứu ta nửa ngày, rốt

cuộc cũng nâng tay làm động tác giống như khi Diên Tử tiến hành điểm huyệt đạo.

Chỉ là động tác chưa chạm đến người ta đã ngừng lại, hắc y nhân chần chừ một

lát rồi nói, “Ngươi chỉ là một nữ tử nhu nhược, nếu dùng dây thừng trói chặt sẽ

khiến huyết mạch không thể lưu thông mà gây ra tổn thương, nhưng thủ pháp điểm

huyệt của ta quá mức bá đạo, toàn thân ngươi sẽ cứng ngắc, lúc xe ngựa chạy xốc

có thể bị thương. Ta sẽ đem ngươi đặt vào bên trong, ngươi có bằng lòng đáp ứng

ta một điều kiện, trừ phi ta thả ngươi ra, ngươi tuyệt đối không gây ra bất cứ

tiếng động nào, làm được không?”, vì mặt hắn được che kín bằng một tấm vải đen

nên ta không nhìn thấy đôi mắt của hắn khi nói những lời này.

Đây là tình huống gì chứ? Hắn đang thương

lượng với ta sao? Cùng một kẻ bị bắt cóc đàm phán điều kiện? Tuy rằng loại

thương lượng này khiến ta cảm thấy buồn cười nhưng chí ít hắn thật sự đã nghĩ

cho ta. Khó trách vừa rồi lúc ôm ta đào thoát, hắn chỉ ôm eo mà không điểm

huyệt, nguyên lai là vì sợ thủ pháp điểm huyệt của mình có phần bá đạo. Không

hiểu sao trong lòng ta dâng lên một tia cảm kích. Mặc dù không màng sinh tử

nhưng phần hảo ý này ta xin nhận. Huống chi trong lòng ta cũng hiểu được bản

thân mình dù giãy dụa cũng vô dụng, trừ Tam Thiếu và Diên Tử, sẽ không ai dám

can thiệp vào chuyện này. Mà hai người bọn họ cũng sẽ không can thiệp.

Ta nhắm mắt nằm nghiêng, thân người hơi

cuộn lại một chút để điều chỉnh tư thế nằm thoải mái nhất, thái độ của ta thật

sự biết điều a!

Một lát sau, ta nghe thấy một thanh âm thở

dài, trên người được phủ lên một tấm đệm. Sau đó ta cảm giác xung quanh tối sầm

lại, dưới sàn lại bắt đầu xốc nẩy lên. Tiếng vó ngựa, tiếng chuông đồng đinh

đang, thật lâu sau còn mơ hồ truyền đến tiếng người nói chuyện.

Vốn dĩ ta cho rằng Diên Tử và Tam Thiếu

muốn dùng ta để diễn trò “bằng hữu trở mặt thành thù”, có thể bọn họ muốn nhân

cơ hội này để thực hiện kế hoạch nào đó. Ta vẫn cảm thấy mưu kế này không thực

thi, người quyền cao chức trọng lại vì một nữ nhân mà trở mặt sao? Chuyện này

thật khó thuyết phục! Hiện tại ta đã bị bắt cóc, một quân cờ được bọn họ tốn

không ít tâm tư và có vài điểm hữu dụng cư nhiên bị người khác dễ dàng cướp đi,

chuyện này phải lý giải thế nào? Hắc y nhân này là ai?

Tại sao thanh âm bên ngoài lại giống như xe

ngựa đã vào thành? Tam Thiếu tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản, ta nghe

thấy hắn tự xưng là “bổn vương”, nói cách khác, hắn ít nhất cũng thuộc tầng lớp

vương gia. Vậy mà hắc y nhân này lại dám ngang nhiên ngồi xe ngựa vào thành,

hơn nữa là một đường thông suốt không gặp trở ngại, đừng nói xe ngựa không

ngừng lại khi đi qua cửa thành, ngay cả một tiếng xét hỏi cũng không có. Xem ra

chủ nhân của chiếc xe ngựa này thân phận không nhỏ a, ít nhất cũng không dưới

Tam Thiếu. Hắc y nhân là người thế nào ta vẫn chưa nhìn ra, nhưng ít nhất cũng

có thể xác định hắn là người có cá tính ôn hòa. Ta có nên nói với hằn rằng kỳ

thật ta chỉ là quân cờ trên bàn cờ của Tam Thiếu và Diên Tử? Quên đi, nhìn kỹ

hẳn nói, muốn tìm người liên thủ cũng phải biết rõ thực lực đối phương như thế

nào.

Xung quanh vẫn tối đen, không biết đã trải

qua bao lâu, bốn phía dần dần an tĩnh lại, tiếng bánh xe, tiếng vó ngựa cùng

tiếng chuông thanh thúy lại càng rõ ràng hơn. Ta cảm giác xe ngựa đang chạy ở

nơi bằng phẳng. Thêm một trận xốc nẩy chết đi sống lại, chiếc xe ngựa đột ngột

dừng lại. Trong bóng đêm, ta lâm vào tịch mịch. Ta kiên nhẫn đợi thật lâu, bốn

phía bên ngoài vang lên nhiều tiếng bước chân nặng nề. Mặc dù vẫn nhắm mắt

nhưng ta vẫn cảm giác được ánh sáng rọi vào, sàn giường được mở lên, đến nơi

rồi sao?

Ta được ai đó bế lên. Trực giác nói cho

biết “ai đó” chính là hắc y nhân kia. Thật buồn cười, ta lại cảm thấy an toàn

trong vòng tay hắn, tin rằng mình tuyệt đối sẽ không bị thương tổn. Tinh thần

ta hoàn toàn thả lỏng, ta đã mệt mỏi quá độ. Trong mơ mơ màng màng, ta cơ hồ

tưởng mình đã quay trở về quán trọ cũ, Hắc Tử cùng Đỗ Tử đang ở bên ngoài đón

tiếp khách nhân. Mà ta thì quá mệt mỏi nên ngủ thiếp đi, có lẽ khi tỉnh dậy ta

sẽ ở trong căn phòng nhỏ của mình.

Nơi này không phải căn phòng nhỏ của ta.

Khi tỉnh dậy, ta phát hiện trên rèm giường không có mụn vá, bày trí trong phòng

cũng thật xa lạ. Tất cả vật dụng trong phòng đều rất đơn giản, một vật dư thừa

cũng không có. Cũng may là chúng đều sạch sẽ, thật sạch sẽ! Ánh sáng xuyên qua

khung cửa sổ tiến vào phòng, một bóng người ngồi đối mặt bên cạnh giường của

ta. Hắn mặc áo màu lam đơn giản, không trang sức, mái tóc đen nhánh, màu da

trắng nõn, khuôn mặt tuấn mỹ nhu hòa. Trên người hắn tỏa ra một làn hương tự nhiên

dễ chịu, hương thơm này nhẹ nhàng thoang thoảng rất hợp với hắn.

“Ngươi tỉnh rồi, yên tâm, nơi này không có

người làm thương tổn ngươi”, thanh âm ôn nhuận thật xứng với ánh mắt nhu hòa,

là hắc y nhân kia, “Ta vừa xem mạch cho ngươi, cũng không có gì đáng lo, chỉ là

cơ thể và tinh thần bị sử dụng quá mức, hơn nữa lại bị kinh sợ nên nhất thời

cảm thấy kiệt sức, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏe lại. Biệt viện này bình thường

không có người đến, ngươi có thể an tâm trụ lại, những chuyện sau đó chờ ngươi

khỏe lại rồi hẳn tính”

Đây là đãi ngộ dành cho tù binh sao? Hắn

rốt cuộc là loại người nào? Là tâm phúc của một quí nhân sao? Hắn bắt cóc ta

đến đây để làm gì?

Có thể là vì ta trầm mặc ít nói nên hắn

nhìn thấy ta im lặng cũng không để ý, “Ta sẽ tìm một người đến chiếu cố ngươi,

một ngày ba bữa đã có người đưa tới. Ngươi có thói quen đặc biệt gì không, ta

có thể nói họ lưu ý. Trong biệt viện này ngươi có thể tự do hoạt động, cần gì

thì có thể nói với bọn hạ nhân, ta sẽ cho người sắm sửa đầy đủ”.

Ý là ta hiện tại đang bị giam lỏng! Rất

tốt, còn tưởng rằng sẽ bị nhốt vào nhà giam hay lao tù gì gì đó. Có người đưa

cơm là được rồi, ta vốn dĩ muốn nói với hắn rằng ta không cần người hầu hạ,

ngược lại nhiều người ta còn cảm thấy không được tự nhiên. Nhưng ngẫm lại, ta

thấy chuyện này không cần thiết, nói là đưa người đến hầu hạ ta nhưng chủ yếu

là để giám sát hành động của ta. Việc gì phải tốn nước bọt đấu võ mồm nhỉ? Dù

sao, ở tình huống không rõ ràng như thế này ta nhất định sẽ yên lặng chờ đợi.

“Trong viện này cũng thật nhàm chán, ngươi

có cần gì để giết thời gian không? Muốn gì cũng có thể nói cho ta biết, chỉ cần

trong khả năng cho phép thì ta sẽ cố chu toàn cho ngươi. Ngươi nguyện ý trụ lại

đây… một cách im lặng?”, thanh âm thương lượng thật sự ôn hòa.

Người này rất thú vị. Hắn là dao thớt, ta

là thịt bò, vậy mà vẫn như trước lấy lễ giao đãi. Nhiều năm rồi, đây là lần đầu

tiên ta gặp phải trường hợp thế này, suýt chút nữa đã quên bản thân mình kỳ

thật chỉ là một tù binh. Ta nhanh chóng phục hồi tinh thần rồi gật đầu. Ta có

thể im lặng. Nếu ta đoán không sai, Diên Tử và Tam Thiếu sẽ nhanh chóng tìm đến

nơi này. Ta thật tò mò không hiểu bọn họ căn cứ vào đâu mà tin tưởng ta nhất

định sẽ nghe lời? Bọn họ cũng đừng ngu xuẩn đến mức đem phụ thân đại nhân tới

đây để áp chế ta. Nếu ta bận tâm đến sinh tử của hắn thì ta đã tự sát từ lâu

rồi, việc quái gì phải lưu lạc đến tận nơi này?

Ta rất muốn hỏi thăm xem người sau lưng hắn

rốt cuộc là ai. Quên đi, hỏi cũng như không, tình thế trước mắt chỉ có thể tùy

cơ ứng biến.

“Ngươi còn muốn hỏi gì không? Ngươi nên

thừa dịp này mà hỏi đi, nếu có thể trả lời thì ta sẽ không giấu giếm”

Bộ dáng của hắn làm ta nghĩ đến Tam Thiếu.

Thật buồn cười, cao thủ đều tịch mịch như vậy sao? Hay là muốn moi ra điều gì

đó từ lời nói của ta? Đáng tiếc, ta vẫn chưa muốn liên thủ cùng hắn.

“Vậy… hôm nay ngươi cũng đã mệt rồi, nghỉ

ngơi một chút đi”, hắn vừa nói chuyện vừa đứng dậy, còn tùy tiện nhét vào tay

ta một khối ngọc bội, “Có việc cần tìm ta thì cứ giao nó cho bọn hạ nhân, ta sẽ

mau chóng trở lại”. Hắn cười cười rồi lại bổ sung thêm, “Nếu ngươi cảm thấy sợ

hãi hoặc chỉ đơn giản vì nhàm chán mà muốn tìm người nói chuyện cũng không sao,

có người cùng trò chuyện thì ngày sẽ trôi qua nhanh hơn nhiều”.

Một trải nghiệm mới a! Hắn như vậy mà lại

nguyện ý bồi tiếp ta nói chuyện phiếm? Ta xăm soi khối ngọc bội trong tay mình,

đó là một khối lục ngọc trong suốt khắc đồ án cát tường, tuy là ngọc mới nhưng

thủy sắc rất đẹp. Ta ngẩng đầu liền phát hiện người kia đã rời đi. Rõ ràng đã

đi rồi nhưng cảm xúc này là sao? Mất mát? Ta lắc đầu cười khẽ, không có khả

năng, ta thậm chí còn không biết phải xưng hô hắn như thế nào?

Không lâu sau, một nha hoàn được phái tới

hầu hạ ta đã đến, là một cô nương lớn hơn ta chừng vài tuổi, bộ dáng thập phần

chỉnh tề khéo léo. Gương mặt nàng vừa hồng hào khỏe mạnh vừa vui tươi hoạt bát,

lúc nào cũng có thể mỉm cười, vừa gặp ta đã nói chuyện không ngừng, thanh âm

trong trẻo thật dễ nghe. Dường như nàng tên là Tiểu Hỉ, quả nhiên tên sao người

vậy, nàng khuấy động một chút sinh khí trong tiểu viện tĩnh mịch của ta.

Chờ đi, cứ chờ đi! Ta muốn xem thử con bài

chưa lật của Diên Tử và Tam Thiếu là gì!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.