Chương 13

Sự tình cũng không quá phức tạp. Quán trọ

mở cửa làm ăn ế ẩm, chủ quán thấy ta là khách nhân có “tiềm năng” nên nảy sinh

ý định cướp bóc. Có lẽ hắn cảm thấy may mắn vì trong quán chỉ có duy nhất một

vị khách là ta, tựa như miếng thịt đưa đến trước miệng mèo. Bởi vì tiểu nhị nhớ

kỹ mấy đồng tiền kia nên đã âm thầm nhắc nhở ta. Dĩ nhiên, lần trước lúc hắn bị

chủ quán đánh mắng cũng là ta vô tình giúp đỡ hắn. Chỉ là, lúc ấy thật lòng mà

nói thì ta cũng không ý định xen vào hỗ trợ.

Chỉ đao đã kề sát vào cổ tên chủ quán, mặc

dù không cam tâm nhưng hắn cũng ngoan ngoãn giao ra địa khế của quán trọ. Sau

đó ta cung cấp ngân lượng vừa đủ chi tiêu trong một tháng cho hắn bỏ trốn. Đừng

hiểu lầm, việc cho tiền hắn cùng với hai chữ “thiện tâm” hoàn toàn không có

quan hệ. Ta cũng có điểm băn khoăn, nếu mang hắn giao ra quan phủ cũng không

sao, chỉ là thân phận của ta có vấn đề, một khi bị quan phủ tra hỏi thì không

xong! Kết cục chắc chắn sẽ gói gọn trong bốn chữ: xét nhà diệt tộc. Vậy nên ta

không thể nộp hắn cho quan phủ, cũng may hắn không biết điều này. Hơn nữa, đứng

trên lập trường một người nóng lòng bỏ trốn như hắn mà nói, có càng nhiều tiền

trong tay thì chạy càng xa, đến khi tiêu hết tiền thì đã cách xa ta ngàn dặm.

Còn nếu hắn có thể kiếm được tiền, liệu hắn còn muốn quay trở về sao? Ha ha ha,

ta cá là không!

Cứ như vậy, một quán trọ cũ nát đến cả bảng

hiệu cơ hồ đọc không ra liền thuộc về ta. Tiểu nhị gầy gò đen đúa kia cũng trở

thành tiểu nhị của ta. Hắn không còn nơi nào khác để đi trong khi ta cũng cần

người giúp đỡ, vậy nên ta trở thành chủ quán, còn hắn vẫn như cũ làm tiểu nhị.

Sau một ngày quét dọn vất vả, chúng ta đã đem quán trọ sửa sang sạch sẽ. Mặc dù

nó vẫn cũ nát thê lương như lúc trước nhưng hiện tại đã trật tự hơn rất nhiều.

Không sai, nơi ở đã được giải quyết. Kế tiếp chính là vấn đề duy trì kế sinh

nhai. Quán trọ này đến cả bảng hiệu còn đọc không ra, nếu muốn tiếp tục duy trì

nó như hiện tại thì quả thật có chút khó khăn.

“Trên đó ghi chữ gì vậy?”, đứng nhìn bảng

hiệu một hồi ta đành do dự hỏi Hắc Tử bên cạnh. Hắn chính là tiểu nhị lúc

trước, người cũng như tên, hai chữ Hắc Tử thật tương xứng với làn da của hắn

nha! Sau khi chủ quán thay đổi hắn cũng cười nhiều hơn, mỗi khi cười có thể

nhìn thấy hai hàng răng nanh siêu trắng lộ ra ngoài, so với răng của ta còn

trắng hơn. Tại sao vậy? Không lẽ nguyên nhân là vì da hắn quá đen sao?

Sau một hồi lúng túng với cái bảng hiệu,

hắn gãi gãi đầu nói, “Ngài là chủ quán, ngài định đoạt”. Hai hàm răng trắng lại

nhe ra, thắt lưng thẳng tắp, gương mặt hắn mang theo nhiều phần thư thái. Cái

bảng hiệu này quả thật biết làm khó người mà!

Xem ra Hắc Tử cũng là một người thành thật

phúc hậu, mặc dù không nói nhiều nhưng rất chịu khó, tay chân nhanh nhẹn, bao

nhiêu công việc hắn đều giành làm hết. Nói là chúng ta cùng nhau quét tước, kỳ

thật phần lớn công việc đều là hắn làm. Hắn còn có tài nấu nướng, món trứng

chiên hắn bê lên rất thơm. Không có lão chủ quán ưa đánh đập trước kia, ta nhận

ra hắn thoạt nhìn có tinh thần hơn. Vóc dáng gầy như que củi kia cũng không đến

nỗi khó coi.

Quán trọ nằm ở ngoại ô yên lặng ít người

qua lại, hơn nữa lại vừa cũ vừa rách nát, người bình thường cũng không nguyện ý

đến trọ. Diện tích quán trọ cũng khá lớn nên ta cảm thấy tiếc, một mảnh sân

rộng và hai tầng lầu để trống không sử dụng thật quá lãng phí. Còn mở quán trọ

làm gì, khách qua lại ít như vậy thì cho dù bán tạp hóa cũng không có khả năng

a! Ta phát hiện nguyên lai nơi này thật sự vô dụng hết chỗ nói.

“Chủ quán, ta thấy dãy phòng bên trong dù

có hơi cũ một chút nhưng phòng không ít”, Hắc Tử nhìn ta ngồi cau mày nửa ngày

mới thử mở miệng nói, “Phú nhân chắc chắn sẽ không đến quán trọ này, chi bằng

chúng ta dẹp mấy chiếc giường đi, đổi thành một phòng thông nhau rồi cho phu

khuân vác thuê, cứ tính năm đồng một người. Những phu khuân vác này thường

xuyên vào thành nên có thể tranh thủ kiếm thêm tiền trọ, ngài xem tính như vậy

có được không?”

“Được, như thế nào lại không được! Có thể

kiếm đủ cơm ăn là được rồi”. Ta vui mừng quá đỗi liền chộp hai vai Hắc Tử mà

lắc lấy lắc để, “Ta thế nào lại không nghĩ đến? Chúng ta liền làm như thế đi,

không cần biết có thể thu về bao nhiêu, chỉ cần có thể duy trì cuộc sống là

được”.

“Chỉ là… ”, Hắc Tử bắt gặp phản ứng tán

đồng của ta cũng rất cao hứng, nhưng dường như có điều gì đó cần phải nói rõ

ràng, “Chủ quán, nói như vậy phần lớn những người ra vào quán đều có chút tục

phu thô lỗ, không tránh khỏi sẽ có điểm không tốt, ngài đã suy nghĩ kỹ chưa?”

“Được mà Hắc Tử, cái gì mà tục với không

tục chứ, đều là người cả thôi, chỉ cần trả tiền trọ đầy đủ là được”. Tâm tình

hiện tại của ta rất tốt. Hắc Tử xem ra không chỉ là người thành thật chịu khó

mà suy nghĩ cũng rất chu đáo. Ta xem như vận khí tốt, ra đường nhặt được bảo

bối. Thật ra ta cũng có lời trong lòng vẫn chưa nói ra. Cái gì mà tục phu thô

lỗ chứ? Thân phận của ta còn chưa bằng những người đó đâu. Dù bọn họ có thô lỗ

hay thô bỉ như thế nào thì vẫn được cho là “người”. Còn ta? Cũng khó nói!

Ta dĩ nhiên không nói những chuyện loại này

với Hắc Tử. Cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, hơn nữa có câu “vật đổi sao

dời”, vạn nhất bị tiết lộ ra ngoài cũng không tốt lành gì, cẩn thận vẫn hơn.

Ta quyết định khai trương quán trọ dành cho

phu khuân vác, công việc chuẩn bị cũng đã sắp xếp thỏa đáng. Hắc Tử xung phong

nhận nhiệm vụ chạy đến cửa thành mời chào khách, ta trông nom quán trọ đón tiếp

khách nhân. Cuộc sống phu khuân vác cũng không dễ dàng, dù quán trọ của ta hơi

cũ nát một chút nhưng họ cũng không phàn nàn. Tiền trọ ít, tự nhiên đòi hỏi

cũng phải ít đi. Ta cơ bản chỉ cần ngồi đó nhận đủ tiền rồi dẫn họ đi tìm một

chỗ ngả lưng xuống là được. Dần dần, giới phu khuân vác truyền tai nhau nơi này

có quán trọ với giá tiện nghi như vậy, khách đến trọ càng lúc càng đông, Hắc Tử

cũng không cần chạy đến cửa thành mời chào như trước, hắn chỉ cần ở trong quán

giúp đỡ ta là được.

Ta bắt đầu bán chút thức ăn. Cũng không

phải món ngon gì, chỉ là đem các loại rau xanh xào chung một chỗ rồi cho vào

từng bát, nhưng cơm thì ta nấu rất nhiều. Ta vừa làm cho mình ăn vừa bán cho

khách nhân, năm đồng một phần. Có điều, món ăn ta nấu quả thật không dễ nuốt,

nếu không nêm nhiều muối thì là thiếu nước, cũng may không có người nào la ó

phản đối. Trong quán đa số là những người lao động chân tay, thức ăn dù tệ một

chút họ cũng không phàn nàn. Ngẫu nhiên bọn họ cũng thẳng thừng nói vài câu,

nhưng ta biết họ là những người ngay thật. Mồ hôi lấm tấm trên mặt cũng không

che đậy được vẻ đẹp tâm hồn của họ, có khi nhìn thấy ta cùng Hắc Tử khệ nệ bê

thức ăn ra, bọn họ còn tự động bước qua giúp đỡ. Dần dần, quán trọ vô danh của

ta bắt đầu được giới kiệu phu, thợ thủ công, phu khuân vác… biết đến. Dĩ nhiên

trong đám khách nhân đôi khi cũng phát sinh tranh chấp, những lần như thế họ

đều đến nhờ ta phân xử. Ha ha ha, cũng may đều là chuyện vặt vãnh, dù ta có nói

thế nào thì cuối cùng họ cũng sẽ lắc đầu mỉm cười cho qua mà không so đo. Cuộc

sống của ta cứ thế trôi qua, bận rộn mà vui vẻ. Ta giống như cánh nhạn bay về

đàn, cảm thấy bản thân mình thuộc về nơi này. Đứa con rời nhà đã lâu cuối cùng

đã quay trở lại. Ở đây, người nào nhìn ta cũng bằng ánh mắt thân thiết, nụ cười

của họ cũng rất thật.

Mỗi buổi tối ta cùng Hắc Tử ngồi trong

phòng cẩn thận tính toán chi tiêu trong ngày. Trên bàn toàn là tiền đồng tiền

xu, thoạt nhìn thì rất nhiều nhưng lại chẳng bao nhiêu. Ngược lại ta cảm thấy

vô cùng cao hứng, đây là những đồng tiền sạch sẽ mà ta tự mình kiếm được, hoàn

toàn không giống với trước kia. Tiêu những đồng tiền này ta thật yên tâm.

Hắc Tử so với ta lại càng cao hứng hơn, hắn

nói cười cả ngày. Kỳ thật ta cũng lo lắng nếu hắn cứ ngoác miệng cười như thế

sẽ có ngày bị sái quai hàm, đến lúc ấy ta lại phải đem cằm hắn chỉnh lại đúng

khớp. Cũng may hắn vẫn an ổn cười đến tận bây giờ, vận khí thật tốt!

“Hắc Tử, giúp ta đem đống tiền xu này bỏ

vào hộp, khi nào để dành được nhiều một chút sẽ đem đến ngân đ**m gửi”. Ta đem

toàn bộ tiền trên bàn đẩy đến trước mặt Hắc Tử, sau khi cân nhắc thu chi trong

ngày thì còn lại bấy nhiêu đấy.

Hắc Tử giang hai tay ôm đống tiền tựa như

ôm một tòa Kim Sơn. Sau đó hắn bắt đầu dùng chỉ xâu từng đồng lại với nhau. Bộ

dáng Hắc Tử nhìn thế nào cũng không giống một người đang xâu tiền, ta còn tưởng

thứ hắn đang xâu là kỳ trân dị bảo, lại còn vừa xâu vừa ngoác miệng ra cười.

Khi hắn đếm tiền thì không thể nói chuyện,

bởi vì chỉ cần mở miệng ra nói thì hắn lập tức quên mất mình đang đếm đến bao

nhiêu, lúc đó chỉ còn cách đếm lại từ đầu. Ta mở miệng định nói vài chữ thì hắn

đã cố ý ngắt lời. Sau đó hắn còn liếc ta một cái, ném cho ta vài tiếng lải nhải

rồi tiếp tục đếm lại đống tiền đã được xâu thành chuỗi dài. Câu nói mà Hắc Tử

yêu thích nhất chính là “Ngày lành chính là ngày được ngồi đếm tiền”. Ha ha ha,

rất sâu sắc nha!

“Chủ quán, đếm xong rồi, tổng cộng là năm

mươi bốn đồng, trong hộp vẫn còn mười hai đồng. Ngay mai ta sẽ đem đến ngân

đ**m gửi một số, ngài có muốn mua gì không, sẵn tiện ta sẽ ghé mua luôn”. Hắc

Tử vừa nói chuyện vừa đóng nắp hộp một cách cẩn thận, trông hắn thật vui vẻ.

“Ta không muốn mua gì hết, ngươi gửi tiền

rồi nhanh chóng trở về, một mình ta trông quán sợ không làm kịp”.

“Được mà được mà, ta đây đem tiền đi cất,

sau đó sẽ mang nước rửa mặt đến cho ngài. Mà ngài cũng nên nghỉ ngơi sớm đi

thôi”.

Hắn ôm hộp tiền đi ra ngoài, lát sau lại

mang một bộ quần áo quay trở lại. Hắn đem bộ quần áo đó đưa đến trước mặt ta,

“Chủ quán, quần áo ngài mặc đều sờn cả rồi, ta cho ngài bộ đồ này, tay nghề may

không tốt, nếu ngài chấp nhận thì mặc, nếu không thì ném đi cũng được”.

Không tốt? Như thế nào lại không tốt? Cuộc

đời ta lần đầu tiên được người tặng quần áo. Ta sững sờ một hồi mới đưa tay đón

nhận, đường may rất nhỏ nên chắc không phải tay nghề của nam nhân, nhưng ta

cũng không quan tâm. Trong lòng ta dâng lên một chút cảm xúc xa lạ không biết

tên. Mười lăm năm, đây được tính là lần đầu tiên ta chân chính thu được lễ vật.

“Cám ơn, rất tốt. Ngươi cũng sớm nghỉ ngơi

đi.”

Đêm đến ta không ngủ được. Ta đem bộ quần

áo kia gối đầu. Người ta nói một bộ quần áo mới ba năm cũ ba năm, nếu may vá

lại còn có thể mặc thêm được ba năm. “Tam tam hợp cửu” (ba lần ba là chín),ý

tứ là vậy sao? Hy vọng cuộc sống tương lai của ta cũng sẽ dài lâu được như quần

áo này.

Nhiều ngày lại trôi qua. Một ngày nọ Hắc Tử

phát hiện ta trốn mãi trong phòng không thấy ló mặt ra. Hắn cũng không tò mò,

chỉ hỏi bóng gió xem ta có bị bệnh hay không? Ta cười bảo rằng ta không sao,

sau đó tiếp tục trốn trong phòng thêm vài ngày. Á… đâm vào tay nữa rồi!

Cá hồng nướng hơi khét, rau xào hơi sượng,

cà chua cùng trứng chim đã trộn thành một khối không thể phân biệt được. Đành

chịu thôi, tay nghề nấu nướng của ta chỉ đến đây. Ta đem ba món “không ra thức

ăn” này bày lên bàn, đối diện là gương mặt “không hiểu chuyện gì” của Hắc Tử.

“Chưởng quầy, ngài làm sao vậy? Tại sao lại

làm những món đắt tiền thế này?”

Hắn vừa nói vừa chỉ chỉ con cá hồng, đây là

loại cá khá đắt tiền. Bình thường chúng ta đều ngồi dùng bữa cùng với khách

nhân.

“Hôm nay là ngày mấy?”, ta mỉm cười hỏi

lại. Những chuyện thế này ta chưa từng làm qua nên có chút khẩn trương.

“Ngày mấy?”, Hắn Tử càng mơ hồ, hắn còn

đang đau lòng số tiền bỏ ra mua con cá đắt đỏ kia.

“Là sinh nhật của ngươi nha! Ta nhớ rõ

ngươi đã nói hôm nay là sinh nhật của ngươi”, Ta quên bén hắn nói khi nào, dù

sao ta cũng nhớ kỹ ngày này. Chính vì vậy nên ta cảm thấy cần phải chúc mừng

một chút, nhưng chúc mừng cái gì thì ai biết được? Cứ xem là tìm cớ để được ăn

no đi, “Cái này cho ngươi”, Ta mang đôi giày vải từ sau lưng ra đưa cho hắn.

Giày may không tốt, hình dáng có chút méo mó nhưng ta đã cố gắng lắm rồi, “Giày

của ngươi cũng hỏng rồi, không thể mua mới thì để ta làm cho ngươi”.

“Mấy ngày nay ngài ở lì trong phòng chính

là để làm cái này sao?”, hắn vươn tay nhận giày, đôi mắt có chút đỏ. Nếu hắn mà

thấy băng gạc trên tay ta thì ánh mắt kia sẽ không chỉ đỏ đơn thuần như vậy

đâu, ta cam đoan hắn sẽ dùng nước mắt phá vỡ đê, “Chủ quán, ngài không cần làm

vậy? Ta có thể giúp ngài mà… ”

“Làm sao giống nhau được?”, nguyên lai tặng

quà cho người khác lại là một chuyện khoái nhạc như vậy, ít nhất hiện tại ta

cũng rất vui vẻ. Ta gắp một miếng cá bỏ vào bát của Hắc Tử, miệng thúc giục,

“Mau nếm thử tay nghề của ta, bình thường đều là ngươi làm cho ta ăn, hôm nay

ăn thử món ăn ta làm đi!”

“Chủ quán, ta… ta có cái gì tốt đâu”, Hắc

Tử ôm giày thì thào. Đúng là không có tiền đồ, còn khóc nữa a!!!

“Vậy thì đừng nói gì nữa, ăn đi ăn đi”, một

nửa con cá hồng đều nằm gọn trong bát của hắn. Ta biết hắn thuộc loại người ít

nói, nếu đổi lại là ta, chỉ sợ không biết phải nói gì. Hắc Tử xem ta như ân

nhân, hắn cũng là tiểu nhị “đồng bạn” của ta, cả hai chúng ta đều nương tựa vào

nhau.

Đồng bạn? Đầy gọi là đồng bạn sao? Nguyên

lai có đồng bạn lại là chuyện vui vẻ như vậy. Làm người thật tốt a!

“Được rồi, ta ăn, ta ăn”, hắn không nói gì

nữa mà cắm đầu dùng bữa.

Ta nhìn thấy hắn lấy cớ cúi xuống ăn cơm mà

che giấu động tác vụng trộm đưa tay quét nước mắt, ta cũng giả vờ không phát

hiện mà thúc giục hắn ăn cơm. Nhìn biểu tình cố gắng nuốt thức ăn lại còn làm

ra vẻ rất ngon kia ta liền hiểu, lần nấu nướng này lại thất bại nữa rồi! Ha ha

ha, lần sau sẽ phải cải tiến một chút.

Hắc Tử cố gắng nuốt thức ăn cũng không quên

ta. Hắn tống một miệng đầy cơm, thanh âm nghe không rõ, nhưng ta có thể nghe

thành thế này “Chủ quán, sinh nhật của ngài là khi nào?

Đến lúc đó ta cũng sẽ làm cá cho ngài ăn”

… Sinh nhật của ta? Là ngày nào?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.