Chương 144: Chấp nhất như hắn, đến gặp Quý phi

"Vân Hách......"

Nỉ non một tiếng, Đoàn Cẩm Sơ thẫn thờ rũ mắt, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng lắc đầu nói: "Không đi, chàng mau hồi phủ đi.

"Sơ nhi...... ta......" Sở Vân Hách chần chờ, nhìn Đoàn Cẩm Sơ,

cực lực ẩn nhẫn cảm xúc, đứng yên như thế thật lâu, không nghe được nàng thay đổi chủ ý, hắn khép hờ mắt, thanh âm thô ách trầm thấp phát ra,

"Được, ta đưa nàng về kính sự phòng."

Chóp mũi đột nhiên đau xót, Đoàn Cẩm Sơ vội vã cất bước, như muốn trốn chạy Sở Vân Hách đang tiêu

sái phía sau, chưa dám nói tiếng nào, sợ nàng nhịn không được mà đáp ứng hắn, trong lòng nàng không ngừng tự nhủ, nhất định phải quyết tâm cứng

lòng, nhất định phải...... Nếu không, nàng cũng không có dũng khí

rời đi!

Mông lung dưới bóng đêm, ánh trăng lạnh lẽo treo trên bầu trời, chiếu xuống mặt đất vài vầng sáng nhạt, soi sáng hai bóng dáng

tịch liêu trên đường, từng bước một tiến về phía trước.

Vô luận

là không có ý hồi phủ, theo nhau trên đường mòn đến kính sự phòng, một

khắc thời gian lộ trình, hai người lại đi thành hai khắc, lặng lẽ không

nói gì, hắn nhìn chăm chú sau lưng nàng, thật vất vả bước đi trước tầm

mắt nóng rực kia, vài lần nàng cũng nhịn không được muốn quay đầu lại,

muốn nhào vào lồng ngực hắn, rồi lại lần lượt cắn răng ẩn nhẫn, tâm

trạng dày vò, không phải là sợ hắn không đón nhận, mà là do nàng.

Cuối cùng cũng đến lúc chia tay, nàng dừng lại, chậm rãi quay đầu, Đoàn Cẩm

Sơ ra vẻ thoải mái khuôn mặt tươi cười, "ta tới rồi, chàng đi đường bảo

trọng!"

"Ừ." Sở Vân Hách nhếch môi, nguyên bản muốn tươi cười đáp lại, nhưng không thể thành công, khóe miệng cứng ngắc, vội xoay bước,

cũng không quay đầu lại, rời khỏi tầm mắt Đoàn Cẩm Sơ.

Dõi theo

bóng dáng gầy yếu tiêu điều đến khi hoàn toàn mất dạng, Đoàn Cẩm Sơ mới

vô lực dựa vào cửa viện, cuối cùng không kềm chế được, hai hàng thanh lệ chậm rãi chảy xuống......

Tiểu Thuận Tử tay mang một giỏ

điểm tâm, đứng bên tường viện, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đứng khóc thật

lâu kia, siết chặt chiếc giỏ trên tay thật nhanh, đột nhiên phát giác có thái giám khác đang làm nhiệm vụ đã trở lại, tâm thần căng thẳng, bước

qua, nắm cánh tay Đoàn Cẩm Sơ, khẽ cười nói: "Sao lại đứng ở đây? Xem ta mang cái gì ngon cho ngươi ăn này!"

Nói xong, liền đỡ nàng hướng về phòng, nàng vội cúi đầu quệt tay lau nước mắt, mơ hồ đáp: "Không có

việc gì, ta, là ta nhớ nhà, cho nên......"

"Ha ha, cửa cung

sâu như biển, vừa vào đã muốn ra, nhất định sẽ có ngày được xuất cung,

cho nên tiểu Sơ tử, phải nghĩ thoáng một chút, biết không?" Tiểu Thuận

Tử nhìn về phía trước, chậm rãi an ủi.

"Vâng, ta biết rồi, cám ơn Tiểu Thuận Tử ca."

"Quý phi nương nương thưởng cho ta một đĩa điểm tâm, do Lưu sư phụ ở ngự trù phòng làm, ăn ngon lắm, chúng ta cùng nhau vào nếm thử chút đi."

"Được."

Ngây ngô như thế, ngày trôi qua cũng mau, thoáng cái đã là mười ngày, chỉ

là, cứ cách một ngày khi xong nhiệm vụ, trên đường mòn kia, luôn có bóng dáng Sở Vân Hách xuất hiện, mỗi ngày hắn luôn hỏi lại nàng có nguyện ý

cùng hắn hồi phủ không, mỗi lần nàng đều đáp không muốn, hắn cũng không

nói thêm gì nữa, sau đó theo thường lệ đưa nàng trở về kính sự phòng.

Tâm, vẫn cứng rắn, nàng tự biến mình thành người vô tâm, nhìn hắn ngày ngày

gầy yếu đi, nhìn hắn ngày ngày vẻ mặt càng ảm đạm, đêm khuya trong giấc

mộng nàng luôn kìm lòng không đậu lệ rơi đầy mặt, khóc khi đang ngủ,

hoặc khóc khi tỉnh lại.

Khi ở Dưỡng Tâm phòng, sương phòng, nàng

có thể nhìn thấy vô số đại thần, cũng nhìn thấy Sở Vân Ly, Sở Vân Lan,

Sở Vân Trạch, Sở Vân Tinh, nhưng một lần cũng không nhìn thấy hắn, hoàng thượng nói, hắn hiện tại ngay cả mấy ngày tiến cung thỉnh an một lần

như trước cũng không đi, nói đến thì, hoàng thượng càng thêm sầu lo,

thậm chí trên đầu lại thêm vài sợi bạc.

"Tiểu Sơ tử, ngươi nói

Bát Vương gia thật sự quyết tâm muốn xuất gia sao?" Sở Mộc Viễn cầm chén trà nhỏ trong tay bưng cả nửa ngày, mặt hòa hoãn hỏi.

"Hồi bẩm hoàng thượng, nô tài không dám phỏng đoán gì thêm." Đoàn Cẩm Sơ cúi đầu đáp.

"Tiểu Sơ tử, trẫm nghe nói hắn ngẫu nhiên vào cung sẽ tìm ngươi, có việc này

không? Vậy hắn thường nói cái gì? Có nhắc tới chuyện muốn xuất gia

không?" Sở Mộc Viễn chưa từ bỏ ý định lại hỏi.

Đoàn Cẩm Sơ ngưng

trệ một chút, đáp: "Hồi bẩm hoàng thượng, Bát Vương gia không hề nói gì

với nô tài, chỉ là tán gẫu vài câu việc nhà thôi, cũng có hỏi nô tài,

nói hắn lo lắng thân thể hoàng thượng, hỏi thăm nô tài tình hình sức

khỏe hoàng thượng."

"Vậy ư? Thật sao? Vậy sao hắn không tự mình

đến thăm trẫm? Trước kia một tháng nửa tháng trẫm không thấy hắn, trong

lòng vẫn tự tại, chỉ nghĩ trong lòng hắn ngột ngạt, nhưng hiện giờ trẫm

ngày càng già yếu, muốn cởi bỏ chuyện trước kia, trong lòng bắt đầu muốn gặp hắn, cư nhiên, hắn cũng không cho trẫm cơ hội." Sở Mộc Viễn thở dài liên tục, trong khóe mắt còn phảng phất áng sương mờ.

"Hoàng

thượng, có thể Bát Vương còn có gia khúc mắc nan giải, tuy rằng đối với

hoàng thượng lạnh nhạt, nhưng nội tâm hắn luôn yêu hoàng thượng, dù sao

hoàng thượng là thân sinh phụ thân Bát Vương gia, chắc là qua vài ngày

nữa, hắn nghĩ thông suốt sẽ đến thăm hoàng thượng." Đoàn Cẩm Sơ đáp lời

này thì trong lòng chua xót vô cùng, thường nói phụ tử vô cách đêm cừu,

dân chúng là như thế, còn Thiên gia phụ tử, lại giống như quân thần,

tình phụ tử của Sở Mộc Viễn thì sao, một tháng không thấy nhi tử mà

trong lòng vẫn tự tại...... Vân Hách của nàng, những năm qua, nhìn

như vinh hoa sau lưng, lại chịu không ít khổ sở sao?

Sau Ngọ

thiện, Sở Mộc Viễn ngoại lệ không vội chính sự, mang theo Lộ Văn Minh đi Vĩnh Lạc cung... Nơi sở ngụ của Lê Quý phi khi còn sống, thậm chí,

buổi tối cũng muốn nghỉ ở nơi đó, cho nên Đoàn Cẩm Sơ không cần đi theo

hầu hạ.

Lười biếng ra Triều Dương điện, còn chưa đi được vài

bước, đã có hai thái giám đến thỉnh nàng, nhìn nàng rất cung kính, "Tiểu Sơ tử công công, Quý phi nương nương thỉnh công công đi Bảo Nguyệt

cung, nương nương muốn gặp công công!"

"Hả? Quý phi nương nương

muốn gặp ta?" Đoàn Cẩm Sơ hạ giọng, gần đây Tiểu Thuận Tử luôn luôn hầu

hạ tại Bảo Nguyệt cung, nghe Tiểu Thuận Tử nói, nàng rất được cưng chìu, trong lục cung, bởi vì không có hoàng hậu, trên chỉ có một hoàng quý

phi, dưới có bốn quý phi, nhưng Quý phi cũng luôn được nuông chiều,

không có mấy người dám trêu nàng, đây là......

"Công công, thỉnh cùng nô tài đi một chuyến!" Thái giám đến thỉnh lại mở miệng, cắt đứt suy nghĩ của Đoàn Cẩm Sơ.

Đoàn Cẩm Sơ thoáng chần chờ, gật gật đầu, "Được."

Đi vào Bảo Nguyệt cung, cảm giác đầu tiên của Đoàn Cẩm Sơ là xa hoa, hầu

hết bày trí đều lấy chương hiển Phú Quý làm trọng, trước mắt kim tôn

ngọc khí, Phỉ Thúy mã não, ánh sáng lung lay kia lóa mắt nàng, mà nàng

chỉ xem qua thế là đủ rồi, cũng không thấy cảm giác gì khác.

"Tiểu Sơ tử công công, thỉnh đi theo nô tài!" Thái giám kia lại mở miệng, sau đó đưa Đoàn Cẩm Sơ đi về phía sau điện.

Tẩm cung Quý phi xa hoa toàn diện, Đoàn Cẩm Sơ rảo bước tiến lên cánh cửa

cao cao kia, nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, lặng lẽ vừa nhấc mắt, lại thấy được Tiểu Thuận Tử, ngọc thủ Quý phi khoát lên trên mu bàn tay Tiểu Thuận Tử, vẻ mặt quyến rũ phong tình, mĩ mạo đẹp đẽ!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.