Chương 104: Ly biệt sau bao lâu, tâm tình đêm thất tịch

"Tiểu xuyên tử, ta muốn uống nước!"

Đoàn Cẩm Sơ rn r một tiếng, tiểu Xuyên tử mới chịu xoay người lại đi châm

trà, Tiểu Thuận Tử cũng cầm băng ghế trên tay đặt ở bên giường ngồi

xuống, một tay vịn vai Đoàn Cẩm Sơ đỡ nàng ngồi dậy, săn sóc đem chén

nước đưa tới tay nàng, ân cần nói: "Tiểu Sơ tử, miệng của ngươi không

trêu ra họa chứ? Hoàng thượng tức giận ngươi sao?"

"Ha ha, Tiểu

Thuận Tử ca, ta ổn rồi, mặc dù gây chút chuyện, nhưng cũng khiến hoàng

thượng vui vẻ, cho nên ta bình an trở lại đây!" Đoàn Cẩm Sơ ngửa đầu,

rực rỡ cười một tiếng, sau đó cúi đầu từ từ uống nước, chậm rãi mệt mỏi.

Tiểu Xuyên tử không ra tư vị gì nhìn chằm chằm Tiểu Thuận Tử, cảnh cáo nói "Tiểu Thuận Tử, về sau sinh hoạt hàng ngày của tiểu Sơ tử để ta chăm

sóc, ngươi không phải nhúng tay vào!"

Nghe vậy, Tiểu Thuận Tử

nghiêng đầu nhìn sang, không hiểu nói: "Tại sao? Ta cùng tiểu Sơ tử ở

thật tốt, ai biết sao ngươi ở đâu đi vào, còn đem giường biến thành như

vậy, ngươi đã bị Vương gia cho hồi cung, vậy cũng không thể tới đổi

khách làm chủ quản chuyện ta cùng tiểu Sơ tử chứ?"

"Phía trên an

bài, ta chính là ở ngoài vào, về sau tiểu Sơ tử cũng thuộc về ta, ngươi

đứng sang bên!" Tiểu Xuyên tử nộ hỏa, trừng mắt lớn hơn, bá đạo tuyên

bố.

"Không thể nào! Tiểu Sơ tử thân thiết với ta, ta chính là ca

ca hắn, ngươi mới phải nên cút!" Tiểu Thuận Tử nổi giận, phát hiện lệnh

trên thế nhưng không rõ lý do chia tách hắn và tiểu Sơ tử, không để cho

bọn họ cùng ngủ một giường lớn nữa, hắn ngậm một bụng oán khí dữ dội,

bởi vì tiểu Sơ tử chưa trở lại trong lòng lo lắng, nên hắn mới ẩn nhẫn,

giờ phút này nghe tiểu Xuyên tử nhắc đến, hắn lập tức phát tác.

Tiểu Xuyên tử vừa nghe, sắc mặt cứng ngắc, "Ta......"

"Câm miệng!"

Đoàn Cẩm Sơ đầu tiên là nghe ồn ào, thấy hai người tranh lợi hại, vội một

tiếng hét nói, "Còn lăn tăn cái gì? Còn chê ta không đủ phiền sao? Cứ

như vậy thích hầu hạ ta, vậy thì cùng nhau hầu hạ! Tiểu Xuyên tử một ba

năm, Tiểu Thuận Tử hai bốn sáu, chủ nhật cùng tiến lên!"

Ha ha! Vừa thông suốt rống hết câu, hai thái giám kia hóa đá ở nơi đó, trợn mắt hốc mồm!

Mà Đoàn Cẩm Sơ cũng rút rút khóe miệng, cuồng bỏ rơi một thanh mồ hôi

lạnh, nàng vừa nói thứ gì à? Cùng tiến lên...... Khụ khụ! Nếu là

Bát đại gia ở chỗ này, nhất định sẽ giận dữ lột hết da của nàng!

"Tiểu Sơ tử, cái gì là một ba năm, hai bốn sáu? Cái gì là chủ nhật?" Tiểu

Thuận Tử thần trí hồ đồ, không ngại học hỏi kẻ dưới nói.

"Ách......" Đoàn Cẩm Sơ tiếp tục rút rút, răng trên răng dưới cắn cắn hồi

lâu, mới nói: "Ai cũng không cần để ý ta, ta đang kéo dài trừu phong ở

bên trong, ngủ! Lập tức ngủ!"

"Oh." Hai người cái hiểu cái không gật đầu một cái, vén rèm chuẩn bị ra ngoài.

"Đợi đã nào...! Tiểu Xuyên tử, không cho phép ngươi khi dễ Tiểu Thuận Tử ca

của ta, nếu không đắc tội với ta mà nói, ngươi biết hậu quả!" Đoàn Cẩm

Sơ rất rõ ràng cảnh cáo nói.

Tiểu Xuyên tử không phục lắm, miệng vừa mới mở, liền thấy Đoàn Cẩm Sơ dùng ngón tay khoa tay múa chân ra

hiệu chữ "Nín", vì vậy lập tức... nuốt lời nói lại, không cam lòng

gật đầu, "Biết."

"Tốt." Đoàn Cẩm Sơ hài lòng gật đầu, liếc về

hướng Tiểu Thuận Tử, dịu dàng nói: "Tiểu Thuận Tử ca, tiểu Xuyên tử là

từ bên cạnh Bát Vương gia đến đây, được phép Bát Vương gia cùng ta thân

cận, lúc ta làm người hầu ở vương phủ, chính là cùng hắn ở một phòng,

tình cảm với ta cũng đương nhiên tốt chút, cho nên hắn muốn giúp ta làm

gì, ngươi cứ để hắn làm đi, về sau ba người chúng ta ngụ cùng chỗ, nâng

đỡ lẫn nhau, cùng chung hoạn nạn, ngươi nói đúng không?"

"Ha ha,

đúng, như lời tiểu Sơ tử nói nói, ta còn có thể nghe lọt, ngươi tốt nhất ngủ đi, nếu ban đêm khát nước, cứ gọi ta một tiếng." Tiểu Thuận Tử khẽ

mỉm cười, trong ánh mắt kia tràn đầy cưng chìu.

"Ừ. Ngủ ngon!" Đoàn Cẩm Sơ gật đầu một cái, khẽ cười nói.

Tiểu Xuyên tử nhìn hai người, âm thầm cắn răng, xem ra hắn phải nhìn chằm

chằm Tiểu Thuận Tử, xem Tiểu Thuận Tử có phải thái giám giả không, người này đối với tiểu Sơ tử cũng quá cưng chìu đi! Ánh mắt kia......

Chậc chậc, nếu là giả, chủ tử hắn mười phần hết tám chắc chắn sẽ một

kiếm bổ đôi kẻ kia!

Thời tiết vào hè, ban ngày là khó chịu đựng

nhất, áo dầy cộm nặng nề, trước ngực quấn nhiều băng vải như vậy, Đoàn

Cẩm Sơ thống khổ vô hạn, tiểu Xuyên tử không biết từ đâu kiếm được cho

nàng một cây quạt nhỏ, nàng đi tới đâu cũng cầm không ngừng quạt gió,

may là như vậy, vẫn không cầm được ý nghĩ điên rồ, kéo áo buông thả một

chút ngực đáng thương của nàng.

Trong ngự hoa viên, hoa nhỏ nở

rộ, lá xanh rậm rạp, Đoàn Cẩm sơ nắm chặt đầu ngón tay đếm cuộc sống,

mỗi một ngày trôi qua, lại... mỗi một ngày không thấy Sở Vân Hách trở

lại.

Sinh nhật Quý phi không lâu sẽ đến, chính là đêm thất tịch này.

Nghe nói, tối nay trước khi thả hoa đăng trên hồ, đem tâm nguyện viết lên tờ giấy bỏ vào hoa đăng thả theo nước chảy trôi đi, tâm nguyện kia có thể

đạt thành, nghe nói chiều nay, rất nhiều tiểu công chúa chưa xuất giá

cũng sẽ tới thả hoa đăng, đem nguyện vọng đối với Phò mã tương lai ghi

vào, mong cho nguyện vọng có thể thực hiện.

Bữa tối sau đó, Tiểu

Thuận Tử đi ra ngoài, Đoàn Cẩm Sơ do dự một hồi, liền nói: "Tiểu Xuyên

tử, ngươi cũng lấy hoa đăng đến đây cho ta đi."

"Được! Cô cũng muốn thả? Cô định cầu nguyện vọng gì?" Tiểu Xuyên tử hứng thú, cười hỏi.

"Hỏi nhiều làm gì? Mau đi lấy hoa đăng, mau chút a!" Đoàn Cẩm Sơ nháy mắt đỏ bừng cười thẹn, đẩy tiểu Xuyên tử một cái thúc giục.

Tiểu Xuyên

tử vừa đứng lên, vừa giễu giễu nói: "Được được được, ta đi tìm cách lấy, hì hì, cô không nói ta cũng biết rõ, chủ tử đi đã hơn hai tháng, bản

thân mình đương nhiên là muốn ngài về!"

"Ngươi ——" Đoàn Cẩm Sơ bị nói trúng tâm sự, thẹn quá thành giận vội nhào qua, tiểu Xuyên tử lại

như làn khói vọt ra cửa trốn mất.

Chờ đến khi cầm hoa đăng đến

trước bờ hồ, đêm đã không còn sớm, rất nhiều tiểu công chúa đã bị mẹ dỗ

trở về nhà, giương mắt nhìn lên, lại thấy hàng đầu tĩnh tọa một người,

mơ hồ nhưng xem ra hẳn là Cửu công chúa Sở Lạc Dĩnh!

"Nàng sao

ngồi một mình ở chỗ đó đây?" Đoàn Cẩm Sơ nghi ngờ cau mày, bốn cung nữ

cũng đứng... rất xa, mỹ công chúa một mình ngồi ngẩn người, không

biết đang nghĩ cái gì.

Lặng lẽ bước đến sau lưng, Đoàn Cẩm Sơ

không thỉnh an, khom người nghiêng đầu nhìn Sở Lạc Dĩnh, cười híp mắt

nói: "Cửu công chúa đáng yêu, ngươi có tâm sự sao?"

Sở Lạc Dĩnh hồi thần, thấy Đoàn Cẩm Sơ, không khỏi tức giận nói: "Thái giám to gan này, dám quấy nhiễu Bổn cung!"

"Hì hì, Cửu công chúa không nên tức giận nha! Đêm tốt đẹp như vậy, tức giận sẽ phá hư tâm tình, nô tài tới để thả hoa đăng, công chúa ngồi đây

sao?" Đoàn Cẩm Sơ không để ý tới nàng, ngồi xuống bên người nàng, hoa

đăng trên tay theo bờ sông nhẹ nhàng để xuống.

Nghe vậy, Sở Lạc

Dĩnh lập tức nâng lên nhi đôi mi thanh tú, kinh ngạc nói: "Ngươi thả hoa đăng? Ngươi một thái giám còn có tâm nguyện hay sao? Chẳng lẽ muốn Thời Gian Đảo Lưu, không bị thiến làm thái giám?"

"Hứ! Khi dễ người!" Đoàn Cẩm Sơ không vui trợn mắt, dời về ánh mắt, nhìn hoa đăng của nàng

thuận dòng trôi xuống, từ từ trôi đi, trong lòng đột nhiên mong chờ,

không chừng, ngày mai, từ nay trở đi, nhất định từ nay trở đi, chàng sẽ

trở lại ngay!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.