Chương59: Ngoại truyện ngọt ngào: Một nhà ba người

Sau khi kết thúc lễ trao giải, Nghê Lạc Trần vội vã kéo tôi

vào trong xe, mà Từ Dĩnh tự lái xe quay về khách sạn. tôi ngồi cách cửa sổ xe

cười xin lỗi cô ấy, Nghê Lạc Trần lại nói dõng dạc: “Không sao, cho cô ấy một

cơ hội đi kết giao với đàn ông Pháp.”

“Ông chủ như anh thật là biết quan tâm, còn không quên giúp

cấp dưới giải quyết vấn đề chung thân đại sự.” Tôi trừng mắt liếc anh một cái,

quay đầu nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ.

Bầu trời đêm của nước Pháp cũng giống vậy thôi, cũng đầy sao

sáng đầy trời, đẹp có lẽ sánh ngang bằng ánh trăng, chỉ là nơi ngã tư đường

không giống thành phố , khắp đường lớn tràn ngập mùi nước hoa và cà phê.

“Đây là đại lộ Champs Elysees, còn được gọi là đại lộ Elysee

Avenue, là con đường đẹp nhất Paris…” Lời anh nói chưa xong, liền quay đầu liếc

tôi một cái, cười hì hì nói: “Em sẽ không so sánh nó với đường ở thành phố D đó

chứ?”

Đáng ghét, chuyện này anh cũng biết.

Tôi có chút xấu hổ, nhưng cây ngay không sợ chết đứng nói “So sánh như thế nào, Paris dù có tốt cũng không phải là nhà em.”

“Như vậy còn phụ thuộc vào em có muốn hay không, không phải

nói quân đội việc binh không ngừng sao? Chờ đến lúc em cởi quân phục, chúng ra

sẽ di dân đến nước Pháp, lấy hộ khẩu Paris cho em, không phải là vùng ngoại

thành nha.”

Tôi bị anh đùa mà cười, cảm thấy cái miệng của anh nhiều lời

hơn trước kia một chút.

Nghê Lạc Trần cũng không vội vàng trở về, anh vừa lái xe

thong thả, vừa nói cho tôi biết lịch sử 300 trăm của ngã tư đường, nói về văn

hóa nước Pháp, từ Khải Hoàn môn đến sông Senna, bảo tàng Louvre, từ tháp Eiffel

đến Fanersaigong, đến viện thánh mẫu Maria, sân khấu kịch Paris, dọng điệu anh

từ từ mà dịu dàng, không khỏi làm tôi nhớ đến lúc học trung học đọc qua những

tác phẩm văn học nước pháp cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19, và những tác gải vĩ đại

đó…

Thời gian chậm chạp mà nhẹ nhàng trôi qua, cùng người yêu ở

nước Pháp lãng mạn, cảm giác không đúng thực như trái tim bay lên trên trời

cao, tôi thò đầu ra ngoài một chút, thưởng thức kiến trúc thế kỷ 19 hai bên đường,

còn có những ngọn đèn đường phỏng theo kiểu cây ngô đồng cổ ở hai bên đường, cả

đường đèn đều sáng rực rỡ, tất cả khách sạn nổi tiếng, rạp chiếu phim, nước

hoa, trang phục, từ cổ đến hiện đại, từ văn học đến nghệ thuật đều nói lên

không khí lãng mạn cả nước Pháp.

Bỗng nhiên một đôi tình nhân lướt qua xe chúng tôi, người

đàn ông Pháp đó ôm vai người phụ nữ trong tay đang cầm hoa hồng đỏ tươi, cưới rất

ngọt ngào…trong tim tôi có chút nổi lên: “Nghê Lạc Trần, anh cũng tặng hoa tươi

cho em đi.”

“Được thôi…” Anh cười sung sướng đồng ý với tôi, nhưng một

bên lại vỗ vỗ túi quần của mình: “Không xong rồi, anh không có tiền.”

Vẻ mặt tôi hoang mang nhìn anh.

Anh cười giải thích: “Sau khi anh chết không phải công ty để

lại cho em sao, lần này đến Paris, ông nội chỉ cho anh tiền mua vé máy bay, ông

nói nếu như không tìm được Nhạc Tuyết, hoặc Nhạc Tuyết không chịu cùng cháu trở

về, thì cháu ở lại Paris mà ăn xin luôn đi, dù sao không phải cháu thích rời xa

khỏi ông sao?”

Tôi biết anh lại giỡn tôi, liền nhích lại gần anh, dùng đầu

dựa vào bờ vai anh làm nũng: “Lạc Trần, không cho nhắc tới chữ chết nữa, em sợ,

một lần là đủ rồi, có biết không?”

Anh vỗ mặt của tôi, rất nghiêm túc nói: “Sẽ không bao giờ nữa,

anh cam đoan.”

Phía trước là cửa hàng bán hoa, Nghê Lạc Trần lại lái xe đến

phía trước, đậu vào chỗ dừng xem. Anh kéo tôi lại phía sau, cũng không vội vàng

đi làm cái gì, mà cúi đầu cài lại khuy áo cho tôi. Động tác của anh từ tốn, dường

như sau khi cài xong một nút thì ngón tay của anh lại dừng ở đó vài giây. Một

hơi thở ấm áp tràn ngập đầu mũi, tôi hít hít cái mũi, đem nước mắt ngăn lại ở hốc

mắt, thời khắc hạnh phúc như vậy, tôi cũng không muốn nước mắt ngăn cản tầm mắt

mình.

Cài xong nút áo cuối cùng, anh ngẩng đầu cười yếu ớt với

tôi:“Lạnh không?”

Tôi lắc đầu, đêm Paris nhiệt độ có thể xuống tới 0 độ, nhưng

với tôi lại cảm giác rất ấm áp.

Khi anh đi ra từ cửa hàng hoa đi ra, khi anh cầm một bó hoa

hồng nhạt đi về phía tôi, nước mắt tôi rốt cuộc cũng không cách nào khống chế

được.

Anh thong thả đến gần tôi, loại cảm giác này khiến tôi nhớ tới

đêm tân hôn hôm đó, anh cũng mặc lễ phục đen như thế, cầm một bó hoa hồng nhạt,

từ trong gió tuyết đi tới, chỉ là giờ phút này nụ cười đậm hơn, cũng ấm áp hơn.

“Đồ ngốc, khóc cái gì, là chê bó hoa quá nhỏ, hay là chê nó

không đủ diễm lệ?” Anh nhẹ nhàng sờ trên đầu tôi một chút, đem hoa đặt vào

trong lòng tôi, “Màu đỏ xinh đẹp rất khiến người khác tuyệt vọng, cuối cùng anh

cảm giác được màu nhạt là một loại màu sắc hi vọng, “…Nhạc Tuyết, xin lỗi, anh

sẽ không bao giờ khiến em tuyệt vọng nữa…”

Anh vừa nói, dùng tay nâng mặt tôi lên, cúi đầu tỉ mỉ hôn

khô nước mắt cho tôi, tôi thoáng lùi về phía sau, lại bị anh dùng tay ôm chặt

phần eo hơn, nói nhỏ: “Đừng xấu hổ, nếu như ở ngã tư đường Paris không cùng người

yêu của mình ôm hôn, lúc trở về em sẽ hối hận…”

Môi tôi bị phiếm môi anh mềm mại phủ kín, ẩm ướt mà lại ngọt

ngào…

Nụ hôn nhẹ nhàng kéo dài, vẫn trộn lẫn với đại lộ Champs

Elysees phiêu đãng hương cà phê, nước hoa,hương mùi bơ bánh ga tô, còn có mùi

hoa nhàn hạt, tình thần tôi hồi lâu cũng không quay về, chỉ là theo anh tưởng

niệm về chuyện cũ, hương vị ngọt ngào sau khi trải qua cực độ khống khổ.

“Thơm quá”. Sau khi anh rời môi tôi, tôi ngu ngơ nói ra hai

chuyện này.

“Nói anh sao?”

“Không, là hương hoa.”

Sau khi nghe đáp án, anh nhăn cằm, đôi môi dẹp cong lên đầy

uất ức, tôi không khỏi cười lên, yêu đến chết vẻ mặt này của anh.

“Lạc Trần, chúng ta trở về đi.”

“Ừ” Anh gật đầu, lại cười quỷ dị một chút: “Ở đây lãng mạn

nhưng lộ liễu quá, có một số việc vẫn không thể làm.”

“Đáng ghét.”

Trở lại khách sạn, tôi nghĩ rằng anh sẽ không chờ được mà ôm

tôi lên giường, nhưng vẫn không có, chỉ là chậm rãi cởi áo khoác ngoài, sau đó

lui về phía sau một bước nhỏ, nhìn tôi…nhìn từ từ từ đầu tới chân, lại từ dưới

lên trên qua một hồi tôi bị anh nhìn đến dựng cả lông…

“Có phải em biến dạng rồi không?”

“Không có…” Anh lắc đầu, cười nói: “Căn bản em đã xấu.”

“Đáng ghét, anh mới xấu.” Tôi nhào vào trong lòng anh, gắt

giọng: “Có hối hận khi cưới em không, cho dù là một chút?”

“Không có, chỉ là hối hận không nên thiết kế lễ phục có cổ

thấp như thế này, khiến trang phục của em đẹp như vậy, khiến đàn ông nước Pháp

nhìn thấy b* ng*c sữa của em, anh thật sự là phần tử thoái hóa…”

Giọng điệu anh càng ngày càng thấp, giống như một chút một

chút câu dẫn hồn phách.

Tôi cúi đầu, có chút ngượng ngùng nhìn ngực trắng như tuyết

của mình, mà ngoài cửa sổ, lại là bóng đêm say lòng người,

“Bà xã, anh chờ không được rồi không tắm nữa…” Anh ôm lấy

tôi, giọng nói càng ngày càng khàn khàn,

“Đều tại em, chẳng những mặc đồ như thế mà còn làm ra vẻ mặt dụ dỗ anh…”

“…”

Đêm càng ngày càng yên tĩnh, chỉ có tiếng th* d*c của tôi với

anh.

Cảm giác ôm anh như vậy thật chân thật, bị v**t v* ở chỗ mẫn

cảm như bị kích động khi điện giật, tôi không nhịn được dán chặt vào anh: “Lạc

Trần, em không rời khỏi anh.”

Tôi tưởng anh sẽ ôm tôi càng chặt, nhưng khi sắp đến cơ thể

tôi, anh lại nhanh chóng rút ra…

“…”

“Bà xã, chuẩn bị tốt tâm lý sinh cục cưng chưa?”

“…”

“Trước khi từ nước mỹ trở về, anh đã làm giải phẫu tháo ra.”

“…” Đây là anh, hay là trời cao ban cho tôi món quà trân quý

nhất.

Tôi ra sức gật đầu, ôm chặt thắt lưng anh, dùng hành động

nói cho anh biết, tôi chuẩn bị tốt rồi, vẫn luôn chuẩn bị tốt.

“Nhưng mà…” Anh mím miệng như trẻ con: “Bà xã, em phải cam

đoan với anh…”

“Cái gì?”

“Cam đoan có cục cưng em sẽ không lạnh nhạt với anh, cam

đoan sẽ không đem toàn bộ tâm trí ở trên người con mà mặc kệ anh, cam đoan sẽ

không vì cục cưng mà vứt bỏ anh, cam đoan sẽ không chỉ yêu cục cưng mà không

yêu anh…”

“Em cam đoan nếu cả cục cưng và anh cùng khóc, trước tiên em

sẽ dỗ anh, sau đó với tới con.” Tôi cười cam đoan thay anh.

“Như vậy thì sinh đi…”

Anh thình lình bất ngờ xông vào cơ thể tôi, trong kích động

triền miền, càng khiến cho tôi cảm nhận được phần hạnh phúc mãnh liệt.

…………………

Một mùa đông 5 năm sau, bầu trời cũng tung bay đầy tuyết,

nhưng bông tuyết trắng tinh như tinh linh tung bay trong bầu trời….

“Mẹ, mẹ cài lại nút áo đi, nếu không tuyết sẽ rơi vào trong

người của mẹ, bụng sẽ đau.”

Con trai 5 tuổi bảo bối của tôi Nghê Lãng khi đang đắp người

tuyết, vẫn không quên nhắc nhở tôi, thực ra đây đều là Nghê Lạc Trần bắt đầu dạy

con từ lúc 1 tuổi, liền truyền bá cho nó quan niệm như thế, đàn ông phải bảo vệ

người phụ nữ mình yêu, đối với Nghê Lãng mà nói, mẹ chính là người phụ nữ nó

yêu nhất.

Nhưng con bị tôi mặc đồ thành một cục bong, vụng về lăn quả

cầu người tuyết, cái miệng nhỏ vẫn không ngừng nhắc tới: “Đắp một ba một mẹ, lại

đắp một Lang Lang, mới sum vầy.” Đây là trước khi Lạc Trần đi Paris, hứa hẹn đối

với con, khi trận tuyết đầu tiên tới, Lang Lang đắp xong 3 người tuyết, thì ba

sẽ quay về.

Nhắc tới cái tên Lang Lang, tôi muốn cười.

Đứa nhỏ này tới rất hạnh phúc, cũng không dễ dàng, két sắt

trong nhà bỏ duy nhất là bức thư cam đoan của ông nội, trên đó chỉ viết một

câu, Tiểu Bùn, Nhạc Tuyết, sinh một đứa đi, ông nội đảm bảo không cướp đi. Lúc

đó tôi chỉ cảm thấy là hai ông cháu đang nói đừa, nhưng không nghĩ khi về đến

trong nhà, Lạc Trần trịnh trọng bỏ nó vào trong két sắt, tôi hỏi, anh không tin

ông nội sao? Anh lắc đầu nói, không phải, đây là trách nhiệm đối với bảo bối,

trương lai con trưởng thành, sẽ đem toàn bộ giao cho con.

Sau đó, khi tôi mới cầm giấy chuẩn đoán mang thai trên tay,

bản thân lại trở thành gấu trúc của Nghê Gia, giống như cung phụng vật báu quốc

gia, mẹ chồng mỗi ngày đều gọi điện tới hỏi bụng to bao nhiêu rồi, có cảm giác cục cưng đang di chuyển không, thực

ra lúc mới ban đầu cảm giác gì tôi cũng không có, chỉ biết ăn ngốc ngủ ngốc, mà

Lạc Trần ngoại trừ tôi đi làm, mỗi khắc anh đều ở bên cạnh tôi, mỗi tối đều ghé

vào trên bụng tôi, tiến hành dưỡng thai với cục cưng, nhưng anh nói nhiều nhất

là một câu, sau khi con sinh ra, không thể đoạt mất Nhạc Tuyết với ba, bởi vì

người phụ nữ ngốc này là của ba. Tôi bị anh khiến cho không thể nói gì, không

nghĩ đến anh đã sơm ghen tị với con như thế rồi…

Ngày đó tiểu bảo bối ra đời, là một trận tuyết lớn đem con

nghênh đón đến thế giới này, màu trắng cả một dãy, Lạc Trần nói, con trai anh từ

ngoài đến trong, từ trong tim đến tư tưởng đều sạch như tuyết trắng.

Lúc cục cưng cất tiếng khóc chào đời, tôi đã mệt đến không

thể chống đỡ nổi, nhưng rõ ràng nhìn thấy Lạc Trần khóc, anh không chút nào che

dấu trước mặt bác sĩ và y tá, anh là người

mong chờ cục cưng hơn ai khác…Sau đó, tôi nghe rất nhiều y tá lưu truyền nhiều

như thế, lúc bảo bối được sinh ra, nước mắt của ba nhất định là người ba thương

yêu nhất, nhưng buồn cười nhất, nhưng lúc ba hạnh phúc nhất thì cục cưng lại

không nhìn thấy, mỗi ngày đến bệnh viên thăm, cục cưng sẽ cười với ba mẹ, cười

ngọt ngào như mật ong, lại thêm da trắng nõn, giống như tiểu thiên sứ tới nhân

gian, mang đến bao thương yêu…nhưng hết lần này tới lần khác nhìn thấy ba của

mình, cục cưng vẫn không ngừng khóc, một lần cũng không mỉm cười với anh. Lạc Trần

ưu sầu lo lắng, sau đó khi chúng tôi suy đoán, là vì khi anh dưỡng thai dạy con

quá thành công, cục cưng trong bụng của mẹ đã xem anh như kẻ địch rồi, chuẩn bị

đoạt lấy người phụ nữ gọi là Nhạc Tuyết…

Đêm đó, phòng bệnh rất yên tĩnh, khi tôi ngủ mơ màng đột

nhiên tỉnh lại, nhìn thấy Lạc Trần ôm cục cưng khóc, nhỏ giọng dỗ “Ngoan, không

khóc, con đã đến thế giới này, ba sẽ tặng con món quà quý giá nhất, ba sẽ đem

Nhạc Tuyết cho con mượn làm mẹ, thời hạn là 27 năm, nhưng yêu cầu lợi tức, đợi

con lớn lên có con của mình, cũng đem bà xã của mình cho con của con mượn làm mẹ,

điều này thuận tiện trả hết luôn…”

Tôi nghe mà muốn cười, nhưng bỗng nhiên phát hiện cục cưng

không khóc nữa, hơn nữa còn ở trong lòng ba cười đùa, thật là êm tai. Lạc Trần

vội vàng ôm cục cưng quay lại trên giường, reo hò nói: “Nhạc Tuyết, Nhạc Tuyết,

con đã cười với anh rồi, cục cừng cười với anh rồi…” Anh cũng vui vẻ theo con,

nhưng tôi lại có chút đau lòng, từ khi nhập viện tới nay, anh bỏ bê tất cả công

việc, mỗi ngày đều ngốc ở chỗ này với tôi, rất nhiều người đều diễu cợt hỏi, rốt

cuộc là cô sinh cục cưng hay Lạc Trần nhà cô sinh cục cưng…

Nhưng sinh cục cưng cũng không phải chuyện khó, tên mới là

khó nhất, lúc đầu tôi và Lạc Trần bàn bạc muốn ông nội và ba chồng chọn một chữ

để đặt, vì cả hai đều là người nhà Quân Nhân, vừa đối với tương lai cục cưng gửi

gắm hi vọng, cho nên chọn ra hai chữ phân biệt là Tướng và Quân, trong miệng Lạc

Trần im lặng nhắc lại: “Nghê Tướng Quân, tướng quân bùn, Nhạc Tuyết, em có nghe thấy giống như có ý có tiếng mà

không có miếng không?”

Tôi ôm cục cưng cười không đáp, nhưng anh lại không để ý tới

tôi, lại gọi cho hai vị trưởng lão, khôn khéo từ chối hai từ này, muốn họ đặt lại

một lần nữa, sau đó mọi người chúng tôi phát hiện Lạc Trần rất bắt bẻ, ông nội

là bố chồng dường như đã lất khắp cả từ điển (khác với từ điển, tự điển là người

Trung dùng để chọn chữ trong trường hợp như đặt tên…) đưa không đến ngàn tên

thì cũng trăm cái tên, nhưng anh vẫn không hài lòng, cuối cùng khiến cho khi

ông nội nhận điện thoại của anh cái gì cũng không nói, trực tiếp mắng, mà bố chồng

tôi lại dứt khoát đến điện thoại cũng không nhận. Không có cách nào khác bố chồng

Nghê Thiên Hằng cũng chọn ra được một cái tên, gọi là Nghê Lãng, hi vọng sau

này cháu lớn lên khỏe mạnh vui vẻ. Mặc dù với tên này Lạc Trần cũng không quá

hài lòng, nhưng vất quyết định dùng nó, tôi rất hiểu tâm ý Lạc Trần bởi vì anh

luôn nói người Nghê Gia, chỉ riêng anh là người ba duy nhất không có tư lợi, với

mọi thứ đều lãnh đạm, nhưng lại khiến cho ông nội ghen tị, bởi vì anh chọn tên

không tiếp thu, cho nên anh vẫn không chịu gọi Nghê Lãng, chỉ gọi cục cưng là

tiểu bạch nhãn lang mắt sói ^^, nói là nhà bùn lại nhiều chỉ không có lương

tâm của soi nhỏ, mà ông nội lại vui vẻ, nên nhũ danh của cục cưng là Lang Lang,

gọi đến lúc 5 tuổi đều đã thành thói quen của mọi người…

Lúc đầu có Lang Lang không chỉ khiến ngôi nhà nhỏ của chúng tôi tăng thêm niềm vui vô hạn,

ngay cả thói quen bận rộn của người nhà Nghê gia, cũng thường tụ họp ở nhà tôi

thăm cục cưng, mỗi tháng ông nội nhất định sẽ đến thành phố D một lần, còn

thương lượng muốn đem Lang Lang mượn đi chơi vài ngày nhưng làm sao Lạc Trần

cũng không đồng ý, nhưng đã 5 năm, mỗi khi học viện nghỉ đông và nghỉ hè, một

nhà ba người chúng tôi liền đi Bắc Kinh ở một tháng, khiến ông nội hưởng thụ cuộc

sống tứ đại đồng đường vui vẻ.

“Mẹ, mẹ lại đang cười lén, ba nói nhìn thấy mẹ như vậy, thì

con phải nhắc nhở mẹ…”

Giọng nói non nớt của Lang Lang đánh thức tôi từ hồi ức, xem

ra Nghê Lạc Trần luôn ở trước mặt con bôi nhọ tôi rồi, bởi vì tôi nhìn thấy khi

anh và con chơi, cầm lòng không được khóe miệng là cười lên, Lạc Trần sẽ nói

“Anh thật sợ em có một ngày cười mãi, cười đến ngốc luôn…” Nói xong anh lại lẩm

bẩm “Có điều là, em cười đi, cũng đã đủ ngốc rồi, còn có thể ngốc đến thế nào nữa…”

“Mẹ, hôm nay ba có thể trở về từ Paris không? Khi đi ba nói,

Lang Lang đắp xong 3 em bé người tuyết, ba sẽ quay về với mẹ và Lang Lang”, ánh

mắt con trai càng ngày càng giống Lạc Trần,

trong veo còn lộ ra nét tĩnh mịch, con dùng đôi mắt đen láy nhìn tôi, giống như

muốn tôi cho nó một lời hứa. Tôi biết con nhớ ba. Lạc Trần của tôi đã đi Paris

nửa tháng rồi, anh hứa chưa bao giờ nuốt lời, nhưng trời tuyết rơi nhiều như thế

này…

“Bảo bối, chúng ta không chơi nữa, bên ngoài rất lạnh, theo

mẹ vào nhà chờ ba.”

“Không được gọi con là bảo bối, ba nói, chúng ta là đàn ông

phải bảo vệ mẹ.”

“Được, người đàn ông nhỏ của mẹ, mẹ làm sủi cảo cho con ăn.”

Tôi ôm con trai, như ôm lấy một viên lăng nhỏ, khuôn mặt lạnh áp vào trên mặt

tôi, rất giống ba của nó, tuy luôn cường điệu mình là đàn ông, nhưng bao giờ

cũng thích dính vào trong lòng tôi, quấn ở bên người tôi…

“Hôm nay bà nội không tới.

Tại sao lại có sủi cảo? Ba nói ba cũng không làm việc này, mẹ nhất định

cũng không…”

Tôi không nói, nhưng trong lòng lại không ngừng mắng Nghê Lạc

Trần, luôn ở trước mặt con nói xấu tôi.

Tuyết càng ngày càng lớn, xem ra lời hứa của Lạc Trần không

thể thực hiện rồi,

Sau khi tắm rửa cho Lang Lang xong, tôi liền dỗ con ngủ trước,

dù có chút thất vọng, nhưng vẫn rất ngoan, trước khi ngủ còn không quên nhắc

tôi, nếu ba trở về thì nhất định phải đánh thức con dậy.

Nhìn khuôn mặt nhỏ trắng của con, khi ngủ say, cái miệng nhỏ

nhắn có chút chu lên, không biết là đang gặp mộng đẹp gì, tôi không khỏi cười

lên. Lúc này, nghe thấy trong sân có tiếng mở cửa rất nhỏ, bước chân quen thuộc

chậm rãi tới gần, trong lòng tôi không khỏi trở nên kích động…

Cửa phòng bảo bối đang mở, có lẽ là không muốn gió lạnh vào,

Lạc Trần đứng ở cửa nhìn tôi, mỉm cười: “Anh đoán em ở phòng Lang Lang.” Quần

áo và trên tóc anh đều vương bông tuyết, ngay cả lông mi cũng chợt lóng lánh, hết lần này tới lần

khác anh đều như vậy, đặc biệt mỉm cười như thế khiến tôi cảm động.

Tôi vội vàng đem bảo bối đặt trên giường, thằng bé vẫn ngủ

say sưa, liền làm ra bộ dạng sốt ruôt, đi tới bên người anh: “Tuyết như vậy vẫn

trở về, nguy hiểm lắm.”

Anh ôm tôi nói nhỏ: “Chuyến bay đi thành phố D hủy rồi, anh

chỉ có thể đến Bắc Kinh rồi ngồi tàu trở về gấp.”

“Lạc Trần…” Tôi áp vào trong lòng anh muốn khóc, thực ra lời

hứa đó không cần thực hiện, nhưng anh luôn nghiêm túc như vậy….

“Xuỵt” Anh dùng ngón trở đặt trước môi tôi làm động tác

không nên nói, sau đó cởi áo khoác đưa cho tôi, mình lại đi nhẹ tới bên giường

Lang Lang, chỉ sờ sờ người con trên chăn, sau đó lại hết nhìn đông lại nhìn tây

tìm thứ gì…

“Anh tìm gì vậy?” tôi hỏi nhỏ

“nm v cao su.’

“Hả, con trai anh đã đủ lớn rồi, sớm đã không bú cái đó nữa.”

Tôi trừng mắt liếc anh một cái.

“Trước luyện tập đi, lến lên tìm bà xã, vẫn không phải cần

ăn sao?”

“Anh lưu manh…anh…”

Nói chưa xong tôi đã bị anh nhẹ nhàng ôm lấy, quay về phòng

ngủ của tôi và anh.

“Nhớ anh không.?” Dường như anh cũng không vội vàng làm gì,

chỉ đưa tay luồn vào áo ngủ của tôi, chậm rãi du ngoạn, như đang giải thích nỗi

khổ: “Bà xã, anh quay về vội vàng, không mang quà.” Cơ thể của anh lạnh, nhưng

tay đặc biệt ấm áp.

“Đồ ngốc, quay về là món quà tốt nhất.” Tôi nhẹ nhàng nói

dùng mặt cọ cọ ở mặt anh, có bông tuyết ẩm ướt hòa tan, man mát…

Hồi lâu, chúng tôi không nói gì, chỉ yên tĩnh cùng dựa vào

nhau, xem bông tuyết ngoài cửa sổ, phần lớn rơi thành tro bụi, dường như chỉ có

âm thanh ở bên tai chúng tôi…

Tuyết nói nhẹ với Trần: “Trần, rơi vào trong lòng anh, là hạnh

phúc lớn nhất trong cuộc đời này của em, mùa đông này em nguyện ý vì anh mà hòa

tan.”

HOÀN

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.