Chương57: Chặt đứt đôi cánh thiên sứ

Nhà hàng tây thanh lịch, yên tĩnh chỉ có hai người chúng tôi

tới ăn cơm, trên bàn là một bó hoa hồng đỏ thắm, nếu tôi nhớ không nhầm, đây vẫn

là lần đầu tiên Nghê Lạc Trần tặng hoa hồng cho tôi, tôi nghĩ, nó có lẽ cũng

khiến mặt tôi đỏ lên. Tôi với Nghê Lạc Trần ngồi đối diện nhìn nhau, hương vị

ngọt ngào của rượu vang đỏ đã đưa chúng tôi quay về với thực tại, phiêu đãng,

có lẽ là cả khoảng cách sau đó khiến trái tim mới thuận theo chính mình.

Ở cạnh chúng tôi một nhạc công đang nhẹ nhàng kéo đàn, tôi

nhớ không ra tên của bản nhạc, nốt nhạc mỹ lệ phiêu đãng ở cao trên bầu trời,

tôi không thẻ nói đây là một loại lãng mạn, hay là xa hoa, hoặc đại loại là như

thế…

Khi ăn cơm, Nghê Lạc Trần vẫn mỉm cười với tôi, ngọt ngào giống

như ly rượu vang đỏ, lơ đãng khiến tôi say rượu…

Tôi không còn nhớ chúng tôi đã dùng bao nhiêu thời gian để

dùng xong bữa cơm trưa này.

Ngồi ở trong xe chầm chậm tiến về phố xá náo nhiệt, giống

như một người lưu luyến với thành phố này, không biết như thế nào, bỗng nhiên

có một suy nghĩ bỗng lóe lên ở trong đầu.

“Vui không?”

Nghê Lạc Trần cười hỏi tôi, đem tôi kéo ra từ trong ảo tưởng,

tôi gật đầu, liền liếc mắt nhìn những tiếng động ầm ĩ ngoài cửa sổ, đã có lúc

chúng tôi để tiếng động ồn ào đó để lại phía sau. Sau đó anh dừng xe ở trước cửa

trung tâm thương mại xa hoa nhất thành phố D, anh nói do không có thời gian chỉ

đưa tôi đi dạo ở đây…

Đây vẫn là lần đầu tiên anh đi dạo bộ với tôi, tôi khoác khuỷu

tay anh, tiếp nhận vô số ánh mắt dòm ngó, giống như cùng người đàn ông này cả đời

gần nhau thật sự là một điều rất kiêu ngạo. Sau đó có vài người phóng viên muốn

chụp ảnh, bị Nghê Lạc Trần nói cảm ơn rồi cự tuyệt, đây là lần đầu tiên anh hạ

mặt nạ lạnh lùng, đối mặt với phóng viên. Có lẽ là vì lần trước, có mấy nhà báo

bị trừng phạt không nhỏ, cho nên hôm nay chúng tôi cũng không bị quấy rầy quá

nhiều. Nghê Lạc Trần dẫn tôi đi dạo từ tầng 1 đến tầng cao nhất, có ích hay

không có ích đều vì tôi mà mua túi lớn túi nhỏ, hai tay đã xách đầy nhưng cũng

không đồng ý để tôi xách, anh nói, để cho tôi lĩnh hội được một lần có người phục vụ xách túi xách, tôi liền

cười nói, người hầu nhỏ cao quý như vậy, em hưởng thụ không được…

Đêm xuống, màn cửa sổ dày chặn ngang ánh trăng ngoài cửa sở

nhìn trộm.

Giường lớn ấm áp mềm mại, ánh đèn tường mờ mờ chiếu xuống,

Nghê Lạc Trần ôm chặt tôi, va chạm liên tục với làn da của tôi, anh hôn thật nhẹ

nhàng, tay vẫn ở trước ngực tôi vò nặn, hứng thú chồng chất, không một chút vội

vàng, anh một bên th* d*c điềm đạm, một bên nhìn vào hai mắt tôi, giống như rất

để ý cảm giác của tôi…

Tôi cũng ôm chặt lấy anh, cảm nhận vt cng rắn của anh đang

chống dơ trên cơ thể tôi, đã lâu ngày không thấy lửa nóng nơi đó, tôi liền duỗi

tay cầm nó, giống nhu đó là sự chân thực duy nhất có thể cầm được…

Suốt một đêm trừ kh*** c*m kích động,còn khiến cho tôi sinh

ra một chút cảm giác ngượng ngùng của đêm tân hôn.

Sau đó, Nghê Lạc Trần đưa cho tôi một chén sữa ấm, muốn tôi

uống hết, anh nói đã lâu tôi không ngủ một giấc ngon rồi, anh sẽ trông tôi ngủ,

nhìn tôi ngủ say. Tựa vào trong ngực ấm áp, rất nhanh tôi đã ngủ…đêm hôm đó,

tôi gặp rất nhiều giấc mơ, đầu tiên là hôn môi chăm sóc, như chìm đắm trong gió

xuân, nhè nhẹ ngọt ngào, nhưng sau đó , lại rất giống một trận mưa, mặt và cơ

thể tôi, cảm giác được một mảng ẩm ướt và lạnh, nhưng tôi biết, anh vẫn ôm chặt

tôi, tôi vẫn ngủ mà không tỉnh lại. Sau đó, tôi lại mơ hồ nghe có tiếng hát,

chính là bài hát đôi cánh thiên sứ, tôi nhớ rất kỹ tên bài hát, khi ở biển nam,

Nghê Lạc Trần ngồi ở bên cạnh tôi nhẹ nhàng ngâm nga bài hát này.

“Lá rụng theo gió sẽ đi về phương nào, chỉ giữ lại bầu trời

mỹ lệ, từng đợt âm thanh bay lượn, như đôi cánh thiên sứ xẹt qua hạnh phúc của

tôi. Tình yêu đã từng đi tới phương nào, dựa vào ngày trước giữ lại hương thơm

ngày hôm qua, sự quen thuộc ấm áp đó như một đôi cánh thiên sứ, đảo qua vô biên

trong lòng tôi. Tin rằng anh vẫn ở nơi đây, cũng chưa từng rời đi, tình yêu của

anh như đôi cánh bảo vệ em, dường như sinh mệnh vẫn ở nơi đây, từ nay về sau sẽ

không có anh, anh sẽ tìm một thiên sứ thay anh yêu em…”

Không biết tại sao, tiếng hát trong mộng bị tổn thương đó,

giống như anh đang nhẹ nhàng mà từ biệt với tôi, tôi muốn tỉnh lại, nhưng làm

sao cũng không mở được hai mắt ra. Sau đó, có người ở bên tai tôi nói nhỏ: “Nhạc

Tuyết, anh phải đi rồi, đừng buồn, em cứ nghĩ là đã để anh nhấc hành lý đi xa,

em đã có thể tự lập rồi, anh cũng an tâm. Anh tính một chút, vì em tay của anh

bị thương hai lần, còn có, anh vì em mà đã bị đánh hai lần, một người đàn ông

vì em mà khóc vô số lần, đau khổ em mang lại cho anh đều là gấp đôi, thử nghĩ tới

điều không tốt của em, rốt cuộc anh cũng có thể nhẫn tâm rời đi…sau này, không

có anh ở bên cạnh em, em cũng nhất định phải mỉm cười mà đối mặt với tất cả, đợi

em mặc vào chiếc váy cưới đó, khi em lại một lần nữa tìm thấy hạnh phúc, anh ở trên

trời cũng sẽ mỉm cười…”

“Nhạc Tuyết, quên anh đi, anh còn nhiều băn khoăn chưa thực

hiện được, anh muốn đi hỏi Nghê Thiên Vũ một chút, lú trước, ông ấy vì cái gì

mà bỏ rơi anh, hỏi ông ấy có yêu mẹ thật lòng hay không.”

Tôi đau thương như vậy tỉnh lại từ trong mộng, tờ mờ sáng

ngày mới, chiếc gối bị nước mắt làm ướt sũng, phía bên kia giường nhưng lại trống

trơn…

Đồng hồ đeo tay không hề chuyển động, kim đồng hồ dừng lại

hai ngày trước, đúng hơn là một ngày một đêm, phía dưới đồng hồ có một tờ giấy

“Nhạc Tuyết, duyên phận của chúng ta dừng lại ở x giây x phút x ngày x tháng x

năm, thu thứ cho anh, lúc còn sống anh đã phụ em một lần, chỉ là lần này đã đủ

rồi.”

“Nghê Lạc Trần, đồ khốn nạn nhà anh, anh đã cho gì vào trong

sữa của em?”

Tôi khóc nhảy xuống giường, đi tìm cái còi thủy tinh kia, đó

là thứ duy nhất có thể gọi tính mạng anh quay về, anh đã từng nói qua, nếu như

đã muộn thì sẽ không kịp.

Tôi quên khóc, quên bi thương, chỉ là không ngừng tìm kiếm,

lục lọi khắp mọi ngõ ngách trong nhà, cuối cùng, tôi mới không thể không thừa

nhận sự thật, nó đã biến mất với Nghê Lạc Trần, biến mất cùng tính mạng của

tôi.

Khi nghĩ đến gọi điện thoại mong sự giúp đỡ, cả Nghê gia

không ai nhận điện thoại của tôi, kể cả ông nội. Sau đó, tôi tìm được Từ Dĩnh,

mới biết mấy ngày liền, cô ấy đã bị Nghê Lạc Trần bố trí đến thành phố khác kiểm

tra công việc, mà anh đã sớm mua vé đi Hải Nam…thì ra, anh thật sự đi tìm Nghê

Thiên Vũ, đi hỏi ông ấy, mình tại sao bị bỏ rơi…

Tôi gọi điện thoại cho Giang Triều, bởi vì bây giờ chỉ có

anh mới có thể giúp tôi tìm Nghê Lạc Trần, nhưng trong điện thoại tôi vẫn khóc,

một chữ cũng không nói ra được. “Nhạc Tuyết, em đùng khóc, đợi anh, anh lập tức

tới đó.”

Tôi khóc càng thêm kịch liệt hơn, bao nhiêu hi vọng đều ở

nơi người đó, là Nghê Lạc Trần, giờ tôi mới rõ, lúc trước yêu Giang Triều chỉ

là như là đi vào trong tim tôi, cho nên để quên anh chỉ cần một người khác đi

vào và thay thế, mà Nghê Lạc Trần lại đi vào tận trong sinh mệnh của tôi, tôi

cũng không biết làm sao có thể lấy một người ra từ trong sinh mạng của mình,

quên anh đi có phải chính là buông thả cho tính mạng của mình hay không?

Bầu trời Hải Nam và ngoài khơi rất ảm đạm, tôi la lên Tiểu Bùn, liều mạng

tìm kiếm ở trong nước, vài góc bị nước biển bao phủ, tôi hi vọng mình có thể

chìm vào thật sâu trong đáy biển, như vậy có thể nhìn thấy Lạc Trần của tôi rồi…

Giang Triều và Dư Na liều mạng kéo tôi lên bờ, nhưng tôi lại

khóc mà nói “Tôi không quay về, Tiểu bùn của tôi vẫn còn ngủ ở trong biển, anh ấy

sợ nước, anh ấy đang đợi tôi đến cứu anh ấy…” Nhưng sức lực cuối cùng của tôi

cũng mất đi, thì ra tình yêu sẽ không thể có gì làm khó được, nó ngay cả tính mạng

của Lạc Trần cũng không thể xoay chuyển, ở giờ phút này, cái gì cũng không

dung, cái gì tôi cũng không cầm được…

Trong hoảng hốt, tôi thấy ông nội, bố chồng, mẹ chồng. Mỗi

người họ dường như đều ở đây cả đêm, gầy đi rất nhiều, ông nội lắc đầu với tôi,

nói Tiểu Bùn không còn nữa rồi liền để lại cho tôi một bóng lưng…

“Cái gì gọi là Tiểu Bùn không còn nữa? Không có khả năng anh

bỏ lại tôi mà không lo lắng, bởi vì anh đã nói, đem tôi cho ai, anh cũng sẽ

không an lòng…” Tôi khóc đuổi theo, nhưng lại bị mẹ chồng ngăn lại, đưa tôi lại

trong tay Giang Triều “Tiểu Tuyết, đối mặt với sự thật đi, con như vậy, Lạc Trần

đi cũng không an lòng.”

Nhìn thấy nước mắt của mẹ chồng tôi liền mất đi tri giác…

Khi chính thức tỉnh lại, chính thức đối mặt với thực tại,

mình đã vô tri vô giác (ngơ ngơ ngẩn ngẩn) một tháng rồi, nói cách khác, Lạc Trần

của tôi đã rời khỏi tôi một tháng hai ngày. Mẹ tôi nói, bệnh tim ông nội tái

phát vào nhập viện, bố chồng, mẹ chồng đều đã đến thăm tôi, nhưng ai tôi cũng

không biết, chỉ là gặp ai tôi cũng gọi là Lạc Trần, là Tiểu Bùn, nhưng tôi thực

sự rất hối hận, khi anh ở bên cạnh tôi, tôi rất ít khi gọi anh thân mật như thế,

thậm chí ngay cả “ông xã” cũng chưa gọi qua một lần.

Sau khi ở lại một tháng ở bệnh viện, tôi trở lại nhà của bố

mẹ, buổi chiều mỗi ngày, tôi đều theo thói quen ngồi trước cửa sổ ngẩn ngơ, nhớ

anh, nhớ đến quay quắt, trước mắt tôi đều là gương mặt tuấn tú của anh, nụ cười

nhàn nhạt, còn có dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo đó nữa, sự dịu dàng của anh chỉ đối

với một mình tôi, cũng chỉ gây thương tổn cho một mình tôi, tôi cảm giác bản

thân lại không đứng lên nổi, thậm chí hi vọng bản thân mình cũng bị bệnh trầm uất,

đi tìm Lạc Trần của tôi, tôi cũng muốn hỏi anh, vì sao anh có thể tàn nhẫn bỏ

rơi tôi như thế…

Nhưng Giang Triều luôn nhắc nhở bên tai tôi, tôi là một quân

nhân, không nên có loại suy nghĩ không tiền đồ trong đầu như vậy, bây giờ tôi mới

phát hiện ba mẹ đã già đi rất nhiều, mà khi Nhạc Vũ đi I Rắc, tôi chưa đi tiễn

nó, xem ra, ở trong đời người của tôi, làm bất cứ thân phận nào tôi cũng đều thất

bại, thậm chí ngay cả tư cách của một

quân nhân tôi cũng không xong….Đúng vậy, tôi nghĩ đến Doãn Nộ, cô bé kia kiên

cường gấp trăm lần so với tôi, mặc dù cô bé đã cởi quân trang, nhưng tôi vẫn nhớ

kỹ bộ dạng cô bé khi mặc quân trang, có lẽ đời người của mỗi người đều sẽ mất

đi một thứ, tôi đang học cách mỉm cười, nếu không Lạc Trần sẽ thực sự không an

lòng. Thì ra, anh bắt tôi học nấu ăn, buổi tối không cho tôi ôm hay v**t v* gì,

chỉ là vì để cho tôi luyện tập cuộc sống không có anh.

Dần dần tôi không khóc nữa, bởi vì tôi nghĩ đến Lạc Trần từng

nói, không thích tôi khóc, tôi khóc anh sẽ tan nát cõi lòng.

Chớp mắt, anh rời khỏi tôi đã ba tháng rồi, có người nói,

khi thi thể của anh được vớt lên, trong tay cầm chặt chiếc còi thủy tinh, xác

thực nó và bức tranh kia đem Nghê Lạc Trần đến với Nghê Thiên Vũ, càng làm tôi

và Lạc Trần liên hệ cùng nhau, thực ra, cả đời này Lạc Trần rất đơn giản, những

người, những việc mà cả đời này anh nhớ mãi không quên, và hai thứ đồ đó. Nghê

gia không để tôi nhìn Lạc Trần lần cuối cùng có lẽ là sợ tôi đau khổ, có lẽ là

không thể tha thứ cho tôi, hơn nữa ông nội vẫn cho rằng vì tôi mà ông gián tiếp

mất đi Tiểu Bùn của ông, nhưng sau đó tôi cũng hiểu rõ, không nhìn cũng tốt,

như vậy tôi sẽ thực sự cho rằng, Lạc Trần của tôi chỉ đưa theo hành lý đi xa,

nói không chừng có một ngày anh sẽ quay về bên cạnh tôi.

Trở lại quân đội, tôi thực hiện lời hứa của mình với Lạc Trần,

một năm không tiếp quản công việc dạy học trong học viên, tôi chỉ làm một số

công việc đơn giản, sau đó không ngừng nhớ anh, dần dần, sau đó tôi có thói

quen ban ngày không có cái ôm và quan tâm của anh, và buổi tôi thì một mình độc

thoại với anh.

Mặt khác, tôi cũng cố hết sức cùng người khác phái duy trì

quan hệ đồng nghiệp và bạn bè bình thường, bởi vì Lạc Trần của tôi rất hay

ghen.

Hôm tôi đi dự lễ kết hôn của Giang Triều, tôi thực sự vui mừng

cho anh và Dư Na, đời người có thể gặp một người cùng làm bạn đồng hành với

mình, so với tình yêu oanh liệt còn quan trọng hơn. Ngày đó tôi cười mãi, nhưng

trong đầu vẫn nhớ mãi về kỷ niệm, nhớ tân hôn ngắn ngủi của tôi và Lạc Trần, thậm

chí anh còn dùng bàn tay ấm áp giúp tôi sưởi ấm bàn chân còn rõ ràng như ngày

hôm qua, thì ra nó đã sớm khắc sâu vào trong trí nhớ tôi thế rồi, cho dù ngày

đó lòng tôi vẫn chưa yên.

“Dì, ba ba tốt tại sao chưa tới? Con nhớ ba lắm…” Nựu Nựu

ghé vào trong lòng tôi, hỏi rất ngây thơ, chính xác, Lạc Trần là một người khiến

người khác rất khó quên.

Tôi cùng cằm nhẹ nhàng cọ cọ trên đầu Nựu Nựu, vừa cười vừa

nói: “Ba ba tốt đi tới một nơi rất xa, ba cũng rất nhớ Nựu Nựu.”

“Nơi rất xa đó ở đâu? Là Paris à? Mẹ nói ba ba tốt đi Paris

lĩnh thưởng rồi, mẹ còn nói ba ba tốt là người đàn ông tốt thứ hai trên đời

này, người tốt nhứ nhấ là ba Giang Triều.”

Tôi cười cười, muốn sửa lại cho đúng, ba ba tốt là người đàn

ông tốt nhất trên thế giới này. sau đó trong đầu lại đột nhiên nghĩ nến một ý

niệm, chiếc áo cưới hoa mỹ dó, tôi nên đưa đến Paris, tham gia thuộc thi thiết

kế thời trang.

Thành phố D chào đón mùa đông bằng một trận giảm nhiệt độ,

tuyết bay đầy trời, đột nhiên tôi phát hiện, mùa đông này vô cùng lạnh giá.

Trở lại ngôi nhà đã nửa năm xa cách, đây là ngôi nhà nhỏ mà

Lạc Trần thiết kế rất ấm áp dàng cho tôi, tôi lại rơi nước mắt đã lâu không chảy,

do dự một lát mới đi đến trước cửa.

“Tiểu Tuyết, làm sao giờ mới trở về, mẹ đợi con rất lâu rồi.”

Thì ra là mẹ chồng, tôi vội vàng mở cửa để bà vào bên trong.

Bà gầy đi rất nhiều, tôi không kịp nói gì, có lẽ cũng thật sự nói không ra lời,

liền một tay ôm lấy bà “Mẹ, mẹ vẫn ổn chữ?” Nước mắt lại theo khuôn mặt chảy xuống.

“Tiểu Tuyết, mẹ không sao, trời lạnh như thế, mẹ sợ con cô

đơn cho nên đến thăm con.”

“Mẹ…” an ủi của bà khiến nước mắt tôi như được phê chuẩn liền

chảy xuống không ngừng,

“Con ngoan, đừng khóc, mẹ biết con nhớ Lạc Trần …” Mẹ không

ngừng vỗ lưng tôi trấn an tôi.

“Mẹ, xin lỗi, con không chăm sóc anh ấy thật tốt…”

“Đừng nói ngốc như vậy, đi cầu xin ông đi…”

“…” Tôi khó hiểu nhìn bà.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.