Chương33: Nữ tình nhân là ngôi sao thần bí …

Ăn xong cơm chiều tôi đi vào

phòng đọc sách của Giang Triều, nhìn trên bàn bày đầy tư liệu ôn tập.

Anh nói cho tôi biết đang chuẩn bị ghi

danh học nghiên cứu sinh ở học viện chính trị Nam Kinh, anh nói có cảm tình quá

sâu với quân đội nên không muốn chuyển nghề, nhưng hiện tại lại không thể tham

gia huấn luyện cho nên chuẩn bị đổi sang làm công tác giáo dục tư tưởng . Đây mới

là anh Giang Triều của tôi không vì bất cứ nguyên nhân gì mà trở nên suy sụp và

cam chịu được……

Sau đó chúng tôi trò chuyện một hồi, anh liền vội đuổi tôi về

.

Trên đường đến nhà ga, Giang Triều vẫn như trước im lặng đi

với tôi tới đó, điểm bất đồng là trước kia anh đi phía trước nhưng hiện tại tôi

lại cố ý đi sau anh nửa bước. Trên đường đi tôi vừa đá một viên sỏi vừa nhớ tới

chuyện cũ, có lẽ thật không giống với sự trầm mặc từng có của chúng tôi, trong

giờ phút đó có thể cảm giác được trái tim của chúng tôi dính cùng một chổ ,

nhưng giờ phút này anh là anh còn tôi chỉ có thể là tôi. Tôi đột nhiên phát hiện

vận mệnh con người như hòn sỏi dưới chân tôi, lơ đãng bị ông trời trêu cợt làm

chuyển đổi vị trí, ông trời dùng nhiều sức lực cho nên chúng tôi cùng vị trí

ban đầu có khoảng cách rất xa, có lẽ là

do vận mệnh…..

“Nhạc Tuyết,hiện tại anh chỉ có thể đưa em đến nơi này .”

Nhìn thấy nhà ga không còn xa, tôi gật đầu với Giang Triều,

nhắc nhở anh trên đường trở về đi chậm một chút.

Xe rời đi trong nháy mắt, tôi vẫy tay với anh tựa như ở cùng

anh, giống nhau từ biệt ngày hôm qua rồi

sau cuối tuần tôi sẽ lại đến. Xem ra đối mặt với sự hao mòn của thời

gian, tình yêu có khi thật sự thực bất lực……

Trên đường trở về, tôi nhận được tin nhắn của Giang Triều Còn về công tác em không nên để xuất hiện

sai lầm gì, nếu không anh sẽ đối xử bình đẳng. Còn nữa chờ Giáng Trần không bận

rộn hãy cùng cậu ta đến, anh sẽ nấu cơm cho hai người.

Tôi đột nhiên nở nụ cười, mở cửa kính xe ra, gió xuân hợp lòng người rất mát mẻ cũng có thể làm một

ít đau xót trong lòng dần dần bình ổn lại, nhưng vẫn chưa giảm bớt chỉ là không

còn dâng lên mãnh liệt như bão tố nữa.

Trở lại nhà sau hai tháng, đã là đêm khuya . Toi nghĩ trừ bỏ

bận rộn có lẽ còn có một nguyên nhân làm tôi không muốn trở về chính là trong

nhà rất tịch mịch .

Tôi có cảm giác khát nước liền đi vào nhà bếp tìm nước.

Nhà bếp sáng đèn vẫn ấm áp như hôm qua vậy, sạch sẽ im lặng cùng đợi chủ nhân trở về. Tôi

đi qua đi mở cửa tủ lạnh, không biết Nghê Lạc Trần để đầy đồ ăn bên trong, có lẽ

khi hôm anh rời đi . Anh biết tôi không biết làm gì nên mua rất nhiều thức ăn

mà bình thường anh vẫn cho rằng thực phẩm rác rưởi, thức ăn nhanh, đồ đông lạnh

, sữa linh tinh gì đó.

Đột nhiên cảm giác

mũi ê ẩm , tôi khép cửa tủ lạnh lại, thậm chí quên uống nước rồi trở về

phòng ngủ trên lầu.

Tắm rửa xong, tôi mới phát hiện di động có vài cuộc gọi nhỡ,

đều là mẹ tôi gọi tới. Tôi xem lại thời gian, vội vàng gọi điện thoại lại,

trong lòng không ngừng bồn chồn, cha mẹ sẽ không biết biết chuyện của tôi và

Nghê LạcTrần chứ.

Điện thoại được thông, lập tức truyền đến âm thân vội vàng của mẹ tôi “Nhạc tuyết, con ở

nhà sao? Giáng Trần có về nhà không?”

“Gần đây anh ấy rất bận nên đều ở lại công ty thiết kế.” Tôi bịa ra lý do lung tung.

“Cậu ta rốt cuộc bận gì? Hôm nay báo chí đăng tin tức loạn

lên, rốt cuộc có phải sự thật không?”

“Báo chí? Viết gì vậy?”

“Nhạc Tuyết, con và Lạc Trần có xảy ra chuyện gì không, chuyện

lớn như vậy con cũng không biết sao? Hôm nay tất cả các đầu đề báo chí đều đưa

tin, minh tinh điện ảnh nổi tiếng Tiếu Địch là tình nhân thần bí của Nghê Lạc

Trần…… rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

“……”

“Nhạc Tuyết ơi, mẹ hối hận lúc trước không phản đối , cho

dù nhà họ Nghê có tiền, dáng vẻ của Nghê

LạcTrần tốt như vậy cũng không thích hợp với gia đình quân nhân chúng ta. Hạnh

phúc lớn nhất của người phụ nữ chính là cùng chồng mình bình thản sống vui vẻ

hòa thuận, lúc trước tại sao mẹ lại không kiên trì phản đối chứ……”

Mẹ tôi từ tức giận lúc ban đầu chậm rãi bắt đầu tự trách,

tuy rằng tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi nghĩ nhất định

là cho tới khi dư luận xôn xao mẹ tôi mới

tìm tôi để xác nhận .

“Mẹ, hôn nhân là do

chính con lựa chọn , việc này không phải tại mẹ, nói sao thì lúc nào

không tồn tại hôn nhân như vậy, trước đây đàn ông không có chuyện bên ngoài

sao? Đàn ông xấu sẽ không phong lưu sao? Mẹ, mẹ đừng tin báo chí bịa đặt, có

vài ngôi sao thích lợi dụng chuyện xấu để tuyên truyền cho mình, nếu Nghê Lạc

Trần thật sự khôngkiềm chế chỉ sợ đã sớm có chuyện như vậy truyền ra , còn chờ

đến hôm nay sao? Mẹ hãy đem suy nghĩ để bụng đi, con đã lớn như vậy có thể xử lý tốt chuyện của mình, mẹ đừng

quan tâm, có chuyện gì con sẽ nói với mẹ……”

Nghe được lời tôi nói như vậy, mẹ tôi dường như trở nên bình

tĩnh hơn một ít, khuyên tôi không nên cãi nhau với Nghê Lạc Trần , có việc gì

thì hãy chậm rãi thương lượng để giải quyết. Vì muốn cho mẹ tôi yên tâm, chuyện

gì tôi cũng đều đáp ứng, hơn nữa một lần nữa cam đoan chờ tôi cùng Nghê Lạc Trần

hết bận nhất định về nhà ăn cơm một bữa, mẹ tôi mới thở dài ngắt điện thoại,

trước khi ngắt còn không ngừng nói tôi đã trưởng thành hơn rồi……

Nghe tiếng của mẹ tôi, lòng có bao nhiêu đau xót đều trở nên

bình ổn , thật ra người sống ở này trên đời vẫn quan tâm cho người nhà càng nhiều.

Tôi ổn định hơi thở, tựa vào trên giường, chậm rãi mở kênh

truyền hình, trên màn hình đột nhiên xuất hiện một cô gái xinh đẹp tựa như

tiên, tôi rốt cuộc không thể bình ổn được .

“Cô Tiếu Địch đã lập thành tích hơn một triệu vé, nghe nói kế

tiếp cô sắp sửa tham gia vào tập đoàn nhà họ Nghê, sau này cùng Nghê thị có hạng

mục hợp tác lâu dài phải không?”

“Thực xin lỗi chuyện này tôi còn không rõ ràng lắm, tất cả đều

từ công ty thương lượng, theo tôi được biết, lần này Nghê Lạc Trần đầu tư vào

điện ảnh chính là xuất phát từ hứng thú cá nhân trong một lần chơi phiếu mà

thôi, chắc hẳn là không tồn tại hợp tác lâu dài.” Giọng của tiên nữ thật tuyệt vời và êm tai.

“Như vậy có thể lý giải thành Nghê thị vẫn còn đang do dự

trong quan hệ hợp tác sao? Xin hỏi cô cùng chủ tịch Nghê thị xảy ra chuyện tình

cảm có phải thật không, cùng lần hợp tác này có liên quan với nhau?”

“Đó là suy luận của cô, tôi chưa hề nói gì.” Tiên nữ vô tội

nháy ánh mắt, cười cười “Nói sao thì cô đều nói chuyện tình cảm, còn hỏi tôi có

phải sự thật không? Tôi cũng không muốn bị người ta gọi là nhân tình.”

“Nghe nói trước kia cô từng nói qua đã thầm mến một nhà thiết

kế nhỏ hơn mình 5 tuổi, tuổi cùng danh tiếng của cậu Nghê vừa lúc ăn khớp, có

thể là anh ta không vậy?”

“……”

Khi Tiếu Địch nhìn như vô tội cùng biểu tình xấu hổ biểu lộ

ra thì không thể nghi ngờ, một vị quản lý vội vàng đi ra từ chối khéo “Thực xin

lỗi, xin bạn bè giới truyền thông không nên hỏi riêng tư không liên quan tới chủ

đề đang nói tới”. Kế tiếp họ còn nói gì nữa nhưng tôi không hề nghe lọt tai ,

không hề nghĩ ngợi liền gọi cho Nghê Lạc Trần, lúc này mới nhớ anh đã thay đổi số điện thoại di động.

Tôi ngơ ngác sửng sờ nơi đó, không tin Nghê Lạc Trần có thể ở

chung với ngôi sao kia, tôi không có cách nào ngồi yên trong nhà nên vội vàng cầm chút tiền lẻ từ

trong ngăn kéo, vội vàng chạy xuống lầu.

Xe lướt qua ngã tư đường nhộn nhịp, tôi không biết mình nên

đi làm sao, cho tới bây giờ không nghĩ tới sẽ có một ngày không thể liên lạc được

với anh.

“Cô gái, cô rốt cuộc muốn đi đâu?”

Người tài xế không ngừng dùng ánh mắt liếc tôi, như đang

nhìn một quái nhân , tôi mất tự nhiên đưa mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn

nhìn thấy một cửa hàng bán báo, tôi vội vàng bảo xe dừng lại, thanh toán tiền

xong đi xuống xe, trong nháy mắt người

tài xế giống như chạy trối chết chạy xe nhanh ra khỏi nơi này……

Tôi không để ý chuyện ấy chỉ một lòng đi về hướng đó.

“Bác ơi, xin hỏi có tuần san giải trí không?”

Người bán báo ngẩng đầu nhìn tôi, giống như hoảng sợ “Cô

gái, nhà cô ở gần đây sao?”

“Cứ cho là như vậy đi, tôi muốn mua tuần san.”

“Mua mau rồi về nhà đi, mặc quần áo như thế đi ra ngoài

không an toàn.”

Tôi cúi đầu vừa nhìn thấy mới biết được mình mặc áo ngủ đi

ra ngoài, tôi ngẩng đầu nhìn vào gương, phát hiện mình tóc tai bù xù giống như

là nhân vật trong phim kinh dị của Nhật Bản. Tôi vội vàng để ý phía dưới cười

cười “Thật gượng ngùng, bác à, có phải làm bác sợ không ?” May mắn áo ngủ của

tôi có hình thức kín đáo, nếu không tôi càng xấu hổ vô cùng .

“Không có gì, lá gan

của bác cũng không nhỏ như vậy, chỉ là đã trễ thế này con gái nên chú ý an

toàn.”

“Vâng ạ.” Tôi tiếp nhận giải trí tuần san từ tay bác gái, mặt

trên thật bắt mắt với vài cái chữ to nhảy vào mắt, Nghê Lạc Trần cùng người vợ

quân nhân mỗi người một ngả, xuất hiện tình nhân thần bí Tiếu Địch sau lưng.

Tôi vội vàng lật vài tờ, bên trong vô cùng văn vẻ, đại khái

nói bởi vì người vợ quân nhân ở trường kỳ bên ngoài, Nghê Lạc Trần không chịu nổi

tịch mịch, cùng ngôi sao Tiếu Địch hôn nhau giữa đêm khuya ở quán bar, phóng viên còn theo một đường đến khách sạn,

chụp được sáng sớm ngày hôm sau, Nghê Lạc Trần còn ngái ngủ từ khách sạn đi ra.

Không thể không nói, phóng viên hành văn cụ thể, sinh động như thật miêu tả ra

một bộ dáng yêu đương vụng trộm……

Tay của tôi không nhịn được trở nên run run, cứ việc ôm ảnh chụp cảm thấy mông

lung mờ mịt, nhưng dáng vẻ đẹp trai và gợi cảm của Nghê Lạc Trần vẫn có thể thấy được rõ ràng.

Tôi kìm lòng không được rơi lệ ……

“Cô gái, thần tượng của cô là nam hay là nữ vậy? Hãy suy

nghĩ thực tế một chút, thế giới giải trí là nơi phức tạp vô cùng, đừng nhìn họ

đẹp đẽ hào nhoáng nhưng thật ra rất loạn, nhà ai có con gái tốt nguyện ý gả bọn

họ chứ. Đàn ông lớn lên đep trai có gì tốt, suốt ngày thay đổi thất thường, có

vợ là quân nhân tốt như vậy cũng không muốn. Người phụ nữ này nhiều năm như vậy

cũng không kết hôn, cùng cô ta truyền ra chuyện xấu đều là đàn ông trẻ tuổi hơn

cô ta……”

Bác gái cằn nhằn liên miên, giọng vẫn vang lên bên tai, có lẽ

do bác ấy bán tạp chí giải trí nhiều năm , đối với tin tức lộn xộn này đã nhìn

quen. Chỉ là có ai gặp qua người tuổi giống rồi mà vẫn còn mơ mộng chứ, tuy rằng

bác ta hiểu lầm cũng tốt nhưng tôi một

chút cũng cười không được. Tôi vừa muốn trả tiền, lại thấy một tạp chí khác

trên mặt bìa có tiêu đề rất kêu:‘Sự kiện

sao chép’ , tác phẩm dự thi của Nghê Lạc Trần được sao chép ở đâu.

Tôi xem lại tiêu đề không dưới mười lần, giờ phút này,chuyện anh đang lăng nhăng bên ngoài đã không còn

quan trọng , tôi chỉ biết với tài hoa và

nhân phẩm Nghê Lạc Trần tuyệt đối không thể làm ra chuyện sao chép kia, nhưng

anh vì vậy mà bị tước đoạt tư cách tham gia đại cuộc thi. Thế giới này từ khi

nào thì bắt đầu trở nên lộn xộn, và thứ chúng ta thấy đã không còn chân thật ?

“Bác gái, cho cháu gọi một cuộc điện thoại.”

Tôi cầm lấy điện thoại gọi đến nơi làm việc của Nghê Lạc Trần,

chuyển được trong nháy mắt, tôi lập tức gọi tên anh, không nghĩ đến âm thanh

truyền đến là của Từ Dĩnh…..

“Nhạc Tuyết, tôi là Từ Dĩnh, thân thể của chủ tịch Nghê

không thoải mái, vừa uống thuốc liền đi ngủ rồi, có chuyện gì quan trọng không,

muốn tôi đánh thức anh ấy dậy không?”

“Anh ấy bị bệnh sao? Có nghiêm trọng không? Đã đi khám bác

sĩ chưa?” Tôi hỏi cô ấy một hơi, trong lòng cảm thấy đau nói không nên lời .

“Cô cũng biết anh ta rất kiên cường, anh ấy không muốn khám

bác sĩ ai khuyên cũng không được, bất quá không cần lo lắng, thân thể anh ấy

cũng không có gì đáng ngại. Đúng rồi, không phải cô nghe được tin đồn này nọ chứ ?

Không cần tin, đó chỉ là thủ đoạn để gây nổi tiếng của các ngôi sao thôi, đối với

tin tức như vậy, chủ tịch Nghê đều cười trừ, chưa bao giờ đáp lại. Chỉ cần

không phải anh ấy chính miệng thừa nhận , cô không nên tin.”

“Từ Dĩnh, tôi muốn biết gần đây Lạc Trần rốt cuộc đã xảy ra

chuyện gì.”

“Chuyện này……” Từ Dĩnh trầm mặc một lát, hỏi “Cô đang ở đâu?

Tôi sẽ đi tìm cô.”

Buông điện thoại xuống, tôi vẫn đứng ven đường ngẩn người.

Tôi không biết hiện tại mình ở trong lòng Nghê Lạc Trần giống như cái gì, tôi

còn có quyền lợi cùng nghĩa vụ để quan tâm anh không. Nhưng khi nhìn thấy tin đồn

này, nghĩ đến hiện tại anh đang bị áp lực,

đã xa cách hai tháng, nước mắt liền không chịu sự khống chế rơi xuống.

Sau đó Từ Dĩnh lái xe đưa tôi đưa về nhà, dọc theo đường đi

chúng tôi trò chuyện rất nhiều, tôi mới biết được từ khi rời đi tinh thần của

Nghê Lạc Trần sa sút vô cùng, làm việc cũng luôn không yên lòng, không biết làm

sao khi đem bản thảo gửi đi dự thi nhưng lại thất lạc, sau đó tìm thấy được bản

thảo, anh ấy cũng không để ý, cho đến khi có một ngày trên thị trường xuất hiện

các thiết kế của anh ấy, vì vậy hội đồng dự thi nói anh ấy sao chép tác phẩm

nên hủy bỏ tư cách dự thi . Trước mắt sự kiện này còn đang được điều tra, nhưng

anh ấy cứ như vậy bị mất đi lần cơ hội quan trọng , công ty thiết kế và danh dự

cá nhân cũng bị ảnh hưởng……

Thật ra cuộc sống chính là như vậy, người có vị trí càng

cao, như vậy người đó phải gánh vác và phiêu lưu càng lớn. Một người bình thường

cho dù kém cỏi nhất cũng còn có thể ăn cơm, nhưng rất nhiều người giàu có sẽ bởi

vì mỗi lần sai lầm mà trả giá. Đối với Nghê Lạc Trần mà nói, tài hoa cùng danh

dự mới là tài phú thật sự của anh, nhưng chỉ trong một đêm liền bị mất đi…..

Suốt một đêm, tôi vẫn tự trách cùng lo lắng thật sâu, không

thể ngủ được. Không biết anh như thế nào, lẽ ra đêm qua muốn đi nhìn anh một

chút, nhưng Từ Dĩnh nói mấy ngày nay anh không nghỉ ngơi tốt , thật vất vả mới

ngủ say, sợ đi sẽ làm anh tỉnh dậy tôi

đành phải từ bỏ. Chỉ là khi anh bị bệnh thì tựa như một đứa nhỏ, phải dỗ

dành mới bằng lòng uống thuốc, ngủ, không biết lúc này canh giữ bên người anh sẽ là ai, anh sẽ ỷ lại để người

kia ôm ấp sao? Đối mặt áp lực lớn như vậy cùng dư luận xã hội, thì ai sẽ cùng

anh vượt qua đoạn gian nan này?

Thật vất vả trải qua một đêm, tôi rời giường thu thập đơn giản

một chút để chuẩn bị đi gặp Nghê Lạc Trần, buổi chiều quay lại quân doanh. Ngay

tại lúc tôi bước ra cửa liền nhận được một cú điện thoại ngoài ý muốn.

“Nhạc Tuyết phải không? Tôi là Tiếu Địch, có rảnh không, tôi

muốn gặp mặt cô một chút.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.