Chương24: Đàn ông cũng rơi lệ

Tốc bộ hành quân của chúng tôi kết thúc sớm hơn 4 tiếng so với

dự định

Bây giờ là đúng 8 giờ sáng, mục tiêu huyện Z ở phía trước còn cách 20 km, tôi liền

nghe tiếng học viên reo hò, đó là lời reo hò mang theo niềm vui sướng vì thắng lợi . Trong quân đội

mỗi lần huấn luyện nghiêm khắc đều là một

chiến dịch của khói thuốc súng mà mỗi chiến sĩ chỉ có chiến thắng và vượt qua bản

thân mình mới có thể giành được thắng lợi cuối cùng.

Ngay lúc đội ngũ đang nghỉ ngơi chờ hồi phục lại để chuẩn bị

khi chạy nước rút lần cuối cùng, tôi phát hiện có hai học viên ngã bệnh, cơ thể bị bệnh rất yếu, nhưng hai cô gái vẫn cố chấp

muốn đi tiếp. Tôi và đội trưởng Triệu đều hơi do dự, bố mẹ các em giao các em

cho quân đội, dù sao chúng tôi cũng nên chịu trách nhiệm, không thể chỉ vì

thành tích mà khiến cơ thể của các em mạo hiểm. Nhưng làm sao tôi có thể nhẫn

tâm khi đang ở thời khắc cuối cùng thuyết

phục các em từ bỏ? Điều này đối với quân nhân mà nói, không thể nghi ngờ chính là một mối hận suốt đời…

Lúc này mấy trăm ánh mắt đang nhìn tôi và đội trưởng Triệu

chăm chú, đợi chờ chúng tôi quyết định.

“Đội trưởng Nhạc, chúng ta không thể vứt bỏ đồng đội sang một

bên, thôi cõng đi, chúng em cũng muốn cõng các bạn đến đích..”

“Em muốn cõng…”

“Để em cõng đi”

Nhìn thấy vài học viên tự nguyện xung phong nhận việc, tôi

và đội trưởng Triệu dung ánh mắt trao đổi một chút, động tác của đội trưởng Triệu nhanh vô cùng, sau khi anh đem hành lý giao

cho chính trị viên phía sau, liền cõng một

học viên lên lưng đi rất nhanh về phía trước… nhưng khi tôi cũng muốn đem hành

lý giao cho chính trị viên, Nghê Lạc Trần đã đoạt lấy trước mặt tôi, cõng một học

viên khác lên theo sát phía sau đội trưởng Triệu…

Nói thật tôi vẫn cho rằng Nghê Lạc Trần có thể chịu khổ, chịu

mệt nhưng anh tuyệt đối sẽ không thể chịu được một ngày không tắm rửa, không

thay đồ lót, điều này giống như rất gian

khổ cho nên trên đường tôi đã đặt ra giả thiết

có rất nhiều lý do để anh rời đi,

nhưng không nghĩ đến anh sẽ kiên trì đến

cùng như thế này.Còn tôi và anh cũng ở trong khoảng thời gian ngắn ngủi hai

ngày, từ tinh thần đến thể xác dường như đã dung nhập vào thế giới của nhau, giống

như anh hay nói đùa chúng tôi cùng ở trong một cái chậu rửa mặt hay một cái chậu

rửa chân, đã được định trước ở trong chậu rửa mặt của cách mạng, bồi dưỡng tình

đồng đội trong cách mạng. Lời này tuy

hơi nhảm nhưng thực sự cùng mọi người trải

qua, là quãng thời gian khó quên nhất, có lẽ là trên đời này không có mấy cặp vợ

chồng được may mắn như chúng tôi…

“Anh rể, em lại hạnh phúc 5 phút, anh nhân tiện để em xuống

đi, em có thể tự đi được.”

“Nếu em không nghe lời, anh sẽ nói đội trưởng Nhạc của bọn

em, ném em lại chỗ quái quỷ này.”

“Em không tin, em thấy trong nhà anh, rất giống đội trưởng

Nhạc nói là do anh định đoạt mà”

“…”

Nghe thấy lời nói của hai người, nhìn thấy Nghê lạc Trần

kinh ngạc, tôi không nhịn được cười phá lên, thật ra hai vợ chồng nào có quy định

ai là người định đoạt đâu vì tôi với

Nghê Lạc Trần vẫn luôn tôn trọng ý kiến của đối phương, rất ít khi không thể hiểu

nhau.

“Em cười gì vậy?”

Nghê Lạc Trần bỗng nhiên xoay người lại hỏi tôi, gương mặt anh trắng nõn cùng với

mồ hôi ở hai bên thái dương chảy xuống được ánh sang phản xạ có vẻ trong suốt.

Tôi không cầm lòng được giơ tay lên, giúp anh lau lau, bỗng nhiên cảm thấy giống

như anh đã gầy đi rất nhiều…

Anh hướng về tôi mỉm cười, bỗng nhiên hỏi nhỏ “Đau lòng phải

không?”

“Mới không phải…” Tôi vội vàng thu tay lại, chuyển đề tài “Em đang nghĩ, cuộc huấn luyện dã ngoại

lần này nên cho toàn bộ học viên của em đạt thành tích ưu tú đi.”

“Vậy còn em, em cho anh mấy điểm?”

Thấy anh vẫn giữ vẻ mặt tươi cười sáng chói, tràn đầy chờ

mong nhìn tôi, tôi liền cười nói “Thấy anh cười như vậy cũng đáng được 60 điểm.”

Anh quả nhiên dừng ngay dáng điệu tươi cười, không quay đầu

trêu chọc tôi nữa. Qua một lúc lâu tôi nghe thấy giọng nói của anh cùng học

viên trên lưng nói chuyện phiếm, giống như đang nói đến những năm tháng anh du

học và gầy dựng sự nghiệp. Sự dịu dàng của

anh là niềm ao ước của rất nhiều học viên, ngay cả tôi là vợ mà cũng sinh ra một cảm giác hâm mộ, về sau

này có rất nhiều học viện đều nói muốn

ngã bệnh, muốn anh chàng đẹp trai cõng một đoạn đường cũng không phí cuộc đời

này…

Buổi trưa quân đội rốt cuộc chào đón ánh rạng đông thắng lợi,

khoảng cách trước mặt chúng tôi chỉ còn mười mét, liền tới đón tiếp xe chúng

tôi, các cô gái khua khua cái mũ quân đội, vui vẻ nhảy lên, dùng các loại phương thức để biểu đạt

tâm tình vui vẻ của mình, tôi thậm chí còn nghe được tiếng khóc vui sướng,

trong lòng không hiểu sao cũng trở nên

kích động…

Đương nhiên trong đoàn xe đến nghênh đón, còn có hai chiếc

xe hãn mã đã lâu không gặp. Tôi thấy Từ Dĩnh từ xa nghênh đón , hướng về phía tôi mỉm cười, lại ở bên cạnh Nghê Lạc Trần hỏi han mọi chuyện,

lo lắng và quan tâm của cô đối với Nghê Lạc Trần mà một người vợ như tôi cũng đều

không sánh kịp, như vậy cũng tốt, tôi đỡ phải lo lắng vì trước mắt tôi còn có rất

nhiều công việc cần phải bố trí, liền chỉ có thể gửi chồng mình vào tay cô ấy…

Sau khi tôi cùng đội trưởng Triệu bàn bạc, đem hai học viên

bị bệnh nặng bố trí ở trên xe của Nghê Lạc Trần, muốn họ về doanh trại trước để

kịp điều trị và truyền dịch. Đang khi tập

hợp, học viên điểm danh, Nghê Lạc Trần một

tay vịn cửa xe, không cử động, hướng về phía tôi phất tay, anh cười như vậy giống

như có một dòng nước ấm chậm rãi chảy vào

lòng tôi, phảng phất đó là một loại quan tâm và an ủi vô hình khiến lòng

tôi nảy sinh rất nhiều sức manh không hề

thắc mắc mà đi làm việc.

Khoảng cách với doanh

trại còn khoảng vài dặm nữa, ước chừng

sau hai mươi phút chiếc xe đầu tiên sẽ tới đích.

Điều kiện trường học tốt hơn rất nhiều so với suy nghĩ của

tôi , cây ngô đồng xanh xanh bốn phía,

nhưng căn nhà nhỏ nằm cạnh nhau ngay ngắn, trong đó có một căn nhà hai tầng màu

trắng dung để chiêu đãi khách, Nghê Lạc Trần chắc hẳn là bị sắp xếp ở chỗ này,

tôi không nhịn đường nhìn về bên kia…

Sau khi bỏ hành lý xuống,

đầu tiên tôi đi tìm hai học viên

bị bệnh kia, biết được không có gì đáng ngại, liền yên tâm bố trí giáo viên và

học viên nghỉ lại, cũng căn dặn nhà tắm mở cửa đến 6 giờ tối để học viên có đủ

thời gian tắm rửa, nhưng điều duy nhất tôi không nghĩ tới là ở trong bữa cơm hôm nay xảy ra một chút

không thoải mái.

Tôi vốn nghĩ các em học viên vô cùng khổ cực, liền cùng sĩ

quan hậu cần trong này thỏa hiệp, cố gắng để bữa cơm hôm nay thịnh soạn hơn một

chút, sĩ quan hậu cần kia có lẽ cũng ở trong quan đội mười mấy năm nên quen rất

nhiều thủ trưởng, anh không kiên nhẫn nói với tôi hôm nay thức ăn có hạn, cần

cân nhắc dành cho người mẫu của công ty SNOWLET, hơn nữa còn mời thượng khách từ

xa là Nghê Lạc Trần..

Nghe đến những thứ này trong lòng tôi cảm thấy hơi tức giận,

người mẫu không phải giảm béo sao hơn nữa, một mình nghê Lạc Trần ăn hết bao

nhiêu, có lẽ thiếu tá như tôi không đủ có sức thuyết phục, hiện tại có rất nhiều

người đều rất hiện thực, cho dù là bộ đội cũng tránh không đươc, tôi nghĩ nếu

tôi nói tôi là vợ của Nghê Lạc Trần, sắc mặt của anh ta sẽ nhanh chóng biến thành như thế nào? Nhưng

tôi vẫn nhẫn nại, luôn cảm thấy nên nhẫn nại, vì không muốn làm giống như cướp

cơm từ miệng của dân chúng…

Sau khi bố trí toàn bộ thỏa đáng thì đã hơn 3 giờ chiều, tôi

từ phòng y tế liền đi hướng về nơi chiêu đãi Nghê Lạc Trần.

Xa xa, tôi liền nhìn thấy ở cửa sổ đang mở ra ở tầng

hai hiện ra khuôn mặt đẹp trai đang nhìn

quanh bên ngoài, anh liền cười vẫy tay với

tôi, tô có cảm giác rằng anh nhất định đã đứng trước cửa sổ từ lâu…

Đi vào trong phòng tôi mới biết, phòng chiêu đãi khách sang

trọng như thế nào, nói là xa xỉ, thực ra

thì cũng chỉ hơn một phòng vệ sinh để tắm rửa và trong phòng còn có một bộ ghế

sa lon

Tôi thấy Nghê Lạc Trần nhìn tôi, cũng không nói lời nào, liền

ra lệnh cho anh ngồi xuống trên giường.

“Anh không mệt, vừa mới tắm rửa qua, anh đã ngủ một giấc rồi…”

Tuy anh giải thích, nhưng cũng nghe lời quay về ngồi trên giường, có lẽ anh sợ tôi đuổi đi.

“Không phải em muốn anh ngủ mà là muốn nhìn chân anh.”

“Chân của anh làm sao? Rất tốt nha…”

“Đừng nhiều lời, đàng hoàng duỗi chân qua đây.”

Tôi nói xong liền

chìa tay ra sờ chân của anh, thực ra từ dáng

đi thật cẩn thận của anh, tôi biết bàn hai chân anh nhất định bị rộp nước,

quả nhiên hai ngón chân ở bàn chân đang ch** n**c, tôi cầm ống tiêm mở ra, theo bản năng anh rụt chân trở về…

“Em làm gì vậy?”

“Không làm gì, chỉ muốn giúp anh nặn bọc nước ra, nếu không

ngày mai không thể xuống giường được.” Không biết tại sao, trong lời nói của

tôi có chút nghẹn ngào.

Nghê Lạc Trần không giãy dụa, chỉ ngoan ngoãn đem chân duỗi

qua, nói thật tôi chưa từng nghĩ qua chân một người đàn ông lớn lên lại đẹp như

thế, trong lòng hơi muốn cười, đẹp có tác dụng gì vì ngay cả đi bộ cũng bị nổi

bọc nước.

“Tối nay anh có thể

không đi tiệc mời khách, có thể cố gắng không đi, nằm ở trên giường cho

tốt, để Từ Dĩnh giúp anh mang về là được.”

“Vậy em đi sao?” anh nhẹ giọng hỏi tôi

“Em không đi vì còn nhiều chuyện chưa bố trí xong.” Tôi quả

thực là có chút chuyện cần làm, ngoài ra nghĩ đến vị sĩ quan hậu cần kia tối

nay sẽ nịnh hót với Nghê Lạc Trần thì trong lòng lại có cảm giác hơi khó chịu

“Ừ, vậy anh cũng không đi…’

Tôi ngẩng mặt lên cười với anh, có cảm giác anh đã thay đổi

rất nhiều, người đàn ông lạnh lùng kia dường như đã bị cái gì đuổi đi rồi.

Giúp anh băng bó chân xong, tôi vừa muốn xoay người rời đi,

anh liền một tay ấn tôi ngồi xuống giường,

“Để anh cũng nhìn chân em xem…”

“Anh không ngại, để anh nhìn xem…” anh không để tôi nhiều lời,

liền đặt chân tôi trên đùi của anh. Bình

thản khiến tôi an tâm, tôi dường như muốn

ôm lấy anh, nói cho anh biết tôi rất mệt, và thật sự muốn ngủ một chút… nhưng

tôi biết là không thể, nếu như thả lỏng trong giờ phút này thì sẽ không có sức

để hoàn thành hết công việc của ngày hôm nay.

Khi anh xắn quần của tôi lên, tay bỗng nhiên dừng lại, tôi

cúi đầu xuống nhìn mới phát hiện chân của mình sưng phù như củ cải, tôi hơi cười muốn rụt chân lại, nhưng làm sao cũng không động

đậy được.

“Đừng động đậy, để anh xem chân cho em…”

Tôi liền ngăn không cho anh cởi giày từ hai chân tôi ra,

“Không thể cởi, cởi rồi lại phải đi vào, em còn có công việc chưa làm xong…”

Nghe tôi nói công việc, tay của anh dừng lại, hai tròng mắt

hồng hồng nhìn ra phía ngoài cửa sổ. trong lòng bỗng nhiên có một sự đau đớn chầm

chậm lướt qua, tôi vươn tay véo mặt anh, mỉm cười nói “Làm sao thế, muốn khóc

sao?”

Anh tránh khỏi tay tôi, như kiểu giận dỗi, vùi đầu thật mạnh

trên chăn “Đổi nghề đi, thích chỉ huy thì tới công ty của anh làm bà chủ.”

“Anh cho rằng em dẫn đầu đội ngủ vì muốn chỉ huy sao…”

Tôi cười trừng mắt liếc anh, tuy anh xoay đầu sang một bên nhưng tôi vẫn nhìn thấy anh rơi

lệ. Nói thật trong lòng tôi có chút sợ

hãi, cũng rất đau lòng, tôi không phải chưa nhìn thấy qua đàn ông rơi lệ. Giang Triều cũng khóc, chỉ là

khi anh rơi lệ là đang xem olympic, tuyển

thủ Trung Quốc đoạt được huy chương vàng, có lẽ vì anh là một huấn luyện quân sự

khóc vì vui mừng khi được thành tích phi

thường, nhưng hôm nay một người đàn ông rơi lệ vì tôi, đây lại là lần đầu tiên

tôi trải qua, hơn nữa Nghê Lạc Trần đã từng là một người đàn ông lạnh lùng…

Lúc này cảm nhận

trong lòng tôi nói không nên lời là loại cảm nhận gì nữa…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.