Chương22: Huấn luyện dã ngoại

Edit: Hoa Hồng Nhung

Beta: Phù dung đào hoa

Đêm hôm đó tôi ngủ ở phòng đọc sách, nhưng trong lúc mơ màng

cảm thấy Nghê Lạc Trần bật đèn làm việc suốt đêm, mãi cho đến sáng sớm hôm sau, khi tôi tỉnh lại mới phát hiện anh nằm

ngủ trước máy tính. Tôi nhẹ nhàng chụp hình anh đang ngủ, thấy anh dụi mắt,

kinh ngạc nhìn tôi, dáng vẻ mơ mơ màng màng như con mèo vô hại, khiến tôi có

chút không nỡ. Ngày kia, có lẽ hai chúng tôi đều bận nên có không gian cho hai

vợ chồng tương đối là điều may mắn đỡ cho một người khỏi cảm thấy cô đơn…

Ngày thứ 3, đến huyện Z rèn luyện binh sĩ, 6 giờ sáng bắt đầu

khởi hành.

Tôi nghĩ những người đã từng đi lính sẽ hiểu, hành quân huấn luyện dã ngoại trong quân đội

là cách huấn luyện dã chiến tương đối khổ cực nhất, đặc biệt là với nữ quân

nhân. Không chỉ thách thức ý chí của họ,

mà còn thách thức cơ thể chịu sự rèn luyện hàng ngày và đến cảnh giới cực hạn

của mỗi người. Từ thành phố D đến huyện Z mất 170 km, mấy người sĩ quan huấn

luyện chúng tôi cùng người dẫn đường sắp

xếp tương đối hợp lý, đi bộ 150 km mất hết 3 ngày, cũng phối hợp với nhà bếp rất tốt, cố

gắng đảm bảo thức ăn ở trên đường của học viên, không xảy ra bất cứ vấn đề gì lớn. Lúc này trên đường phố

còn yên tĩnh, mọi người dường như đang ngủ say trong giấc mộng, nhưng các cô

gái của tôi đã phải diễu hành trong sương sớm.

Trên suốt cả quãng đường là hát quân ca hướng tới cuộc hành trình mới của họ,

tuy không phải lần đầu tiên tôi trải qua huấn luyện như thế nhưng trong lòng

vẫn hơi kích động mà không hiểu vì nguyên nhân gì.

Có lẽ đây là sứ mạng nghề nghiệp và niềm kiêu hãnh của quân

nhân,

Sau khi đi bộ hơn 10 km chúng tôi bỏ lại tiếng ồn ào ở phía

sau và càng ngày càng cách xa thành phố.

Tôi không nhịn được ngẩng đầu lên, bầu trời là một màu xanh

lam, bốn phía xung quanh là cảnh nông thôn rất đẹp, khi mặt trời lên đến đỉnh

núi chiếu sáng khắp các đường nhỏ ở nông thôn, bên cạnh là đồng ruộng rộng lớn

mùi hương từ từ ngấm vào lòng người, giống

như chìm vào trong mộng, lạ lẫm mà thân thuộc.

Lúc này các cô gái cũng bắt đầu reo hò, trong thành phố từ

trẻ con đến khi trưởng thành vẫn bị cấm ở

doanh trại nên tự nhiên rất ít khi nhìn thấy cảnh tượng như thế khiến tôi không

khỏi cảm thán thế giới như thế này có đủ các cô gái mọi lứa tuổi cống hiến giai

đoạn đẹp nhất của mình cho quân đội, chúng tôi có hối hận khi đã trải qua

không?

Bỗng nhiên bên tai truyền đến hát đều đều mà quen thuộc, đó

là khi tôi vừa nhập ngũ thì học được bài hát đầu tiên này…

“Mười tám tuổi mười tám tuổi tôi tham gia vào quân ngũ, phù

hiệu đỏ chiếu vào tôi khai mở những năm tháng, mặc dù không mang theo huy hiệu

trường đại học, tôi vì lựa chọn của tôi hô to vạn tuế, với cuộc sống của một người lính cả đời cũng sẽ

không cảm thấy hối tiếc, với lịch sử của một người lính cả đời đều có thể cảm

thấy đáng giá, với lịch sử của một người lính, cả đời đều có thể cảm thấy quý

giá.”

Nghe xong không biết mắt đã ươn ướt từ khi nào, có lẽ đây là

câu trả lời của toàn bộ quân nhân.

Trong cuộc sống, có lẽ sẽ có rất nhiều cô gái hâm mộ nghề

nghiệp của nữ quân nhân cả người mặc quân phục, bọn họ sẽ nói chúng tôi rất

oai, rất uy nghiêm, rất đẹp… thực sự

hành trình của quân nhân không giống như các cô ấy tưởng tượng, nó không

chỉ gian khổ mà hơn nữa còn rất khô khan, mỗi ngày đi đứng phải nghiêm trang,

huấn luyện bắn súng, dọn dẹp trong phòng là lịch học bắt buộc, còn nhớ ba tháng

khi mới làm lính mới, ngoại trừ đêm đầu tiên vì nhớ nhà khóc thì không có thời gian để nhớ nhà, mới bắt

đầu vì buổi tối tập hợp bất ngờ hoặc kiểm

tra trong phòng, chúng tôi liền đi ngủ

không dám c** q**n áo. Chỉ gục vào bên giường nghỉ ngơi chờ đợi tiếng

còi tập hợp. Không kể là thời gian huấn luyện hay làm việc và nghỉ ngơi, có

chút nhầm lẫn sẽ dẫn tới đủ loại hình phạt nghiêm khắc, rất nhiều quân nhân ưu

tú được đào tạo ra từ đây. Tôi luyện được ý chí kiên đinh, Giang Triều là một

người như vậy (chị này hay nghĩ tới tình cũ quá!!bực ). Nghe nói anh là lính mới

đầu tiên đạt được vị trí xuất sắc…

Nghĩ đến Giang Triều không thể không nghĩ đến Nghê Lạc Trần,

không hiểu làm sao, gần đây trong đầu tôi bóng dáng hai người kia cứ luân phiên

xuất hiện ( tin vui đó chị, chị sắp thay anh triều bằng anh trần rồi),lúc nào tôi cũng nói với mình, đừng so sánh hai người họ như thế, nhưng tôi lại

luôn không ngừng tự hỏi hai người bọn họ đối với tôi mà nói rốt cuộc là ai quan

trọng hơn một chút? Tôi thậm chí tự hỏi

mình một câu rất ấu trĩ, nếu khi cả hai người rơi xuống nước tôi sẽ cứu

người nào trước….

“Nhạc Tuyết, để các em học viên nghỉ ngơi một chút đi.”

Đội trưởng tiên phong đồng thời cùng tôi bàn bạc cắt ngang

dòng suy nghĩ của tôi, tôi nhìn các học viên có chút mệt mỏi một chút, quả thực

có chút mệt mỏi, liền cho các em ngồi xuống, uống nước, nghỉ ngơi, đây là các

em học viên sắp tốt nghiệp, huấn luyện như vậy đã không còn thường xuyên, có lẽ

cũng không quá sức.

“Đội trưởng Nhạc, ăn socola bổ sung chút năng lượng nhé…”

Một em học viên nhét một thanh socola vào trong tay tôi, tôi không kiềm chế được

nhìn xung quanh một lúc, phát hiện các cô gáo đang cẩn thận dùng đồ ăn vặt bổ

sung năng lượng, tôi nửa đùa nửa thật nói

“Các em biết không, nếu đang

trong mục diễn tập quân sự bí mật , thì nguồn nhiệt sẽ dễ dàng làm lộ dấu vết của

các em?”

“Vâng, đội trưởng Nhạc!” họ vội vàng nuốt thức ăn trong miệng

xuống, lại đồng loạt trả lời “Bọn em lần

sau sẽ không như thế này nữa.”

Nhìn thái độ nhận khuyết điểm của họ tương đối thành khẩn,

tôi liền đưa thanh socola trong tay cho một học viên khác, cười nói “Trong hành

lý giấu nhiều đồ ăn như thế, các em không sợ nặng à?”

“Yên tâm, chúng em mất

da mất thịt cũng không đầu hàng, máu chảy

mồ hôi cũng không đổ lệ…”

Nói chung quân nhân tham gia hành quân dã chiến , đối với khẩu

lệnh này không hề xa lạ, tôi không hỏi mà chỉ mỉm cười.

“Báo cáo đội trưởng,

phía trước có một chiếc xe khả nghi đang đi gần về hướng của chúng ta, một chiếc

xa nhà binh, một chiếc quân dụng, còn một

chiếc…..”

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, quả nhiên là có 3 chiếc xe

đang hướng về phía bên này, liền lập tức ra lệnh toàn bộ quân sĩ tập hợp, tôi nghĩ

có thể đó là viện trưởng học viện đến tuần tra huấn luyện và an ủi học viên,

đương nhiên tập hợp đội ngũ cũng không phải là phần ngoài của công việc, chỉ muốn đem

trạng thái tốt nhất của học viên biểu hiện ra ngoài.

Không qua một hồi ba chiếc xe dừng lại trước mặt chúng tôi,

hai người từ xe nhà binh bước xuống , điều làm tôi kinh ngạc chính là một vị là Viện trưởng lưu, người kia là Nghê

Lạc Trần…

Anh đang đùa kiểu gì đây? Tôi đi qua kính trọng chào theo nghi thức quân đội

“ Báo cáo thủ trưởng, toàn bộ học viên tập hợp đầy đủ, mời ngài kiểm duyệt.”

“Em Nhạc, các cô cực khổ rồi.”

Viện trưởng Lưu gật đầu, cùng sĩ quan huấn luyện khác , đội

trưởng và các em học viên thực hiện xong

các lễ tiết, liền xoay người giới thiệu

Nghê lạc Trần với đội trưởng Triệu, “Em Triệu, đây là chủ tịch Nghê

ngày hôm qua tôi đã nói qua với cô, cậu ấy từ nhỏ cũng ở trong khu tập

thể quân đội lớn lên, hơn nữa bây giờ còn là người nhà quân nhân đang thi hành nghĩa vụ quân sự?” Viện trưởng Lưu

cười nhìn tôi nháy mắt, tôi nhất thời cảm thấy trên mặt nóng rực , xấu hổ vô

cùng, hận không thể một tay ngăn lại nụ cười hoàn mỹ kia của Nghê lạc Trần, rồi

ném tới núi lớn bên kia…

Viện trưởng Lưu lại nói : “Tôi giao cậu ấy cùng người mẫu

tham gia huấn luyện quân sự cho các cô,

không thể xuất hiện bất kỳ sai lầm nào, cuộc sống cùng đợt huấn luyện ở bên kia

huyện Z cũng đã được bố trí tốt, cô chỉ cần phối hợp một chút…”

“Vâng” mấy người tiên phong chúng tôi đều trả lời.

Sau khi đợi chúng tôi và viện trưởng Lưu chia tay rồi ngồi

trên xe quân đội đi xa, tôi mới biết chiếc xe nhà binh oai hùng kia là xe của

nhà mình, Từ Dĩnh cũng từ trên xe bước xuống. Tôi không nhịn được mỉm cười, câu

ấm nhà họ Nghê tham gia huấn luyện dã

chiến cũng mang theo bảo mẫu.

Lúc này Nghê lạc Trần không nhìn tôi mà mỉm cười bắt tay với đội trưởng Triệu, hàn

huyên với nhau, trong cuộc nói chuyện của

họ tôi mới rõ chuyện ngày hôm qua, chẳng trách nghê Lạc Trần nghe nói tôi muốn

đi tới Huyện Z liền thức đêm làm việc, ngày hôm sau suốt ngày bận việc ở bên

ngoài, nhưng đây là quân đội không phải ai cũng có thể ra vào như cái chợ, sao có thể cho phép anh tới quấy rối.

Tôi nhìn về phía Đài Trung, từ bên trên nhìn xuống nhóm các cô gái trẻ cao thon, nhìn rất buồn

cười hoàn toàn không hợp với quân trang đang mặc, đương nhiên không mang quân

hàm và phù hiệu, trong các cô bé còn có một nam sĩ quan, tôi nghĩ có lẽ là huấn luyện viên huấn luyện quân sự, xem ra

Nghê Lạc Trần có vẻ nghiêm túc, trong

lòng tôi không khỏi cảm thấy hơi tức giận, vì sao trước khi quyết định sự việc

anh không trao đổi với tôi một chút, chẳng lẽ anh không hề trải qua huấn luyện,

hơn nữa các cô bé được nuông chiều từ bé sao có thể trãi qua hơn 100 km huấn luyện dã ngoại được.

Trước mắt tôi không có nhiều thời gian nói chuyện với anh vì

tiếng quân ca lại vang lên.

Tôi đi bên cạnh đội quân, thỉnh thoảng lại trừng mắt về phía Nghê Lạc Trần, anh giả bộ như không nhìn thấy làm bộ ra dáng vượt

qua tôi, đi bên cạnh tôi. Tôi phát hiện anh hôm nay không mặc đồ công sở nhưng

không ăn mặc thời trang quá, chỉ là một

bộ thể thao màu xám đơn giản, giày thể thao màu trắng, có một trận gió xuân chợt

thổi tới, anh đột nhiên run lên, tôi hơi hoảng hốt, khó trách có ngưới nói, gió

xuân là hương vị trong lành thuần khiết.

Nhưng lần này dù sao cũng là huấn luyện dã chiến, không phải

là trẻ con đi qua từng nhà, tôi luôn cảm thấy việc này có chút buồn cười, liền

nhỏ giọng quát anh…

“Nghê Lạc Trần, anh làm loạn gì thế, mau về nha đi.”

“Ai nói là anh làm loạn, cho dù em là đội trưởng cũng không

thể gây trở ngại anh xây dựng tình quân dân.” Anh cũng khẽ phản bác lại tôi,

thái độ nghiêm túc mà kiên định, không để

cho ai cự tuyệt.

“Xây dựng tình quân dân cái gì, em không đồng ý.”

“Viện trưởng Lưu đồng ý giúp anh huấn luyện vài tuần , đây

là giáo vụ đã định rồi, em nói không tính đâu.” Anh cười có chút đắc ý.

“Huấn luyện người mẫu cũng không phải là huấn luyện

anh. Anh về nhà đi.”

“Anh dẫn các cô ấy tới đây, sẽ chịu trách nhiệm với các cô ấy,

em không thể đuổi anh đi.”

“Cần bao lâu?” bước chân tôi dừng lại nhìn anh, rất lo lắng.

Lúc này tôi quay đầu lại, cười miễn cưỡng, giọng nói có chút

đanh đá “Không bao lâu, tổng cộng 4 kỳ, mỗi kỳ một tháng, vừa vặn đến lúc học

viên tốt nghiệp.”

“Em …đừng nói theo anh.”

Tôi giận dỗi không để ý đến anh, một lúc lâu sau, anh quay lại nhìn tôi, cười nhàn nhạt, giống như

đang cam đoan gì đó ‘Yên tâm đi, anh sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc của

em, anh có tự giác của người nhà quân nhân.”

Xem ra muốn khuyên anh quay về là không thể, tôi nhận lệnh

đi ở phía sau anh không nói gì nữa, trong lòng lại bối rối vô cùng, luôn cảm thấy

phía sau có nhiều ánh mắt đang nhìn mình, không biết mọi người sẽ loan truyền

như thế nào đây, là đội trưởng Nhạc không rời khỏi chồng, hay là chồng

không rời xa cô ấy, nhưng dù là thế nào

cũng đều chuyện phiền muộn…

Đột nhiên Nghê Lạc trần dừng lại, xoay người cười trêu tức

nói ‘Dì giải phóng quân ơi, dì đi chậm thôi…”

Đáng chết, trong lòng tôi phiền não, anh vậy mà vẫn có can đảm

quay đầu cười nhạo tôi, nếu anh biết cần

phải đi 150 km, chỉ sợ sẽ không thể cười đắc ý như thế nữa. lại nói dì giải

phóng quân gì đó, anh vẫn già hơn

tôi mấy tháng mà.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.