Chương 13: Ngoại Truyện Tưởng Bạc Viễn

Thật ra...

Tôi đã sớm biết Lưu Gia Mộc chính là Lưu Mộc Đồng.

Bất kỳ ai làm việc bên cạnh tôi, tôi đều cho người điều tra lý lịch rất kỹ.

Sở dĩ tôi giữ cô ấy lại, bởi vì những gì cô ấy từng phải chịu năm xưa, ít nhiều cũng có liên quan đến sự thờ ơ của tôi lúc còn bé.

Hồi học cấp hai, Lưu Gia Mộc từng thích tôi, còn viết thư tình cho tôi.

Thành thật mà nói, đó là bức thư tình đầu tiên tôi nhận được.

Thế nhưng tôi còn chưa kịp đọc, đã bị Phương Hải Xuyên cướp mất, rồi đọc to trước mặt cả khối.

Tôi không ngăn cậu ta.

Bởi vì, tôi nhìn thấy, chính Quan Sơn Nguyệt bảo Phương Hải Xuyên làm vậy.

Khi ấy, chúng tôi mới chỉ học lớp bảy.

Tôi thích Quan Quan, cô ấy thích quậy phá, vậy nên tôi chiều theo mọi trò nghịch ngợm của cô ấy.

Tôi từng ngây thơ nghĩ cứ mặc Quan Quan quậy.

Được nhìn cô ấy cười, đó chính là tình yêu.

Khi còn trẻ, tôi cũng từng thoáng nghĩ không biết cô bé bị trêu chọc ấy...

Lưu Mộc Đồng...

Lúc đó đã cảm thấy thế nào.

Rồi sau đó, tôi đã quên luôn trên đời này từng tồn tại một người tên Lưu Mộc Đồng thích tôi.

Cho đến khi, Lưu Mộc Đồng đổi tên thành Lưu Gia Mộc, đến ứng tuyển làm thư ký của tôi.

Ánh mắt rụt rè, cẩn trọng của Lưu Gia Mộc...

Chỉ chớp mắt đã khiến tôi nhớ đến cô bé năm nào, cô bé bị Quan Quan trêu chọc, luống cuống đỏ hoe mắt, cuối cùng chỉ biết xoay người bỏ chạy.

Khi ấy tôi vừa bị Quan Quan bỏ rơi.

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi bỗng muốn biết rốt cuộc Lưu Gia Mộc muốn làm gì.

Ban đầu, cô ấy chẳng hề vượt quá giới hạn.

Chỉ lặng lẽ ở cạnh tôi, tận tụy hơn bất kỳ thư ký nào trước đây.

Đến mức suốt một thời gian dài, tôi còn cho rằng cô ấy đến ứng tuyển thật sự chỉ vì mức lương của công việc này.

Nhưng rồi, từng chút từng chút, tôi phát hiện ra vài chi tiết.

Những chi tiết đủ để chứng minh Lưu Gia Mộc vẫn còn thích tôi.

Ví dụ như cô ấy lén đổi nước tôi uống thành nước ấm.

Hôm đó tôi định nổi giận.

Nhưng đúng lúc lại nghe Lưu Gia Mộc đi khắp nơi tuyên truyền uống nước ấm rất tốt cho sức khỏe.

Đến cả tôi, trước mặt mọi người cũng không nỡ phụ lòng tốt của cô ấy.

Không ngờ, từ ngày đó trở đi, Lưu Gia Mộc chỉ rót cho tôi nước ấm.

Lại ví dụ như, cô ấy luôn cằn nhằn tôi "Đừng bao giờ thức quá mười hai giờ đêm. Ngủ sau mười hai giờ không tốt cho cơ thể..."

Còn rất nhiều chuyện tương tự như vậy.

Đó đều là những thứ các thư ký trước đây của tôi chưa từng làm.

Đối với họ, họ chỉ là nhân viên nhận lương làm việc.

Lời tôi nói chẳng khác nào thánh chỉ.

Chỉ có Lưu Gia Mộc sẽ thật lòng quan tâm tôi.

Cũng giống như tôi tuyệt vọng quan tâm và yêu thầm Quan Sơn Nguyệt vậy.

Sự xuất hiện của Lưu Gia Mộc khiến tôi cảm thấy mình không còn cô độc.

Thế nên tôi giữ cô ấy lại bên cạnh.

Nhìn cô ấy ngày ngày bận rộn vì mình, thật ra cũng rất thú vị.

Nhưng trong tim tôi, chỉ có Quan Sơn Nguyệt.

Điều duy nhất tôi có thể làm cho Lưu Gia Mộc là giả vờ không biết tình cảm của cô ấy.

Thứ khiến cô ấy lộ "đuôi cáo" là lần tôi say khướt vì biết tin Quan Sơn Nguyệt đính hôn.

Hôm ấy Lưu Gia Mộc chủ động đề nghị làm bạn gái giả của tôi để giúp tôi theo đuổi lại Quan Sơn Nguyệt.

Tôi thực sự rất kinh ngạc.

Thế mà cô ấy còn vô cùng hùng hồn phân tích "Sếp tìm mười cô minh tinh đến diễn yêu đương, vừa mệt mỏi về tinh thần, vừa chẳng có lợi cho hình tượng. Dù sao tiền cũng phải bỏ ra như nhau. Nếu chuyên tâm diễn với một mình em, ít nhất sếp cũng chẳng cần phải đóng kịch."

Sau đó, Lưu Gia Mộc lại nói "Chỉ cần sếp thuê em, trả em mười triệu, em cam đoan sẽ giúp sếp giành lại Quan Sơn Nguyệt."

Phải thừa nhận, Lưu Gia Mộc thật sự rất thông minh, cũng rất hiểu tôi.

Kế hoạch của cô ấy vừa khiến tôi động lòng, lại vừa giúp chính cô ấy có thể đường đường chính chính yêu người mình đơn phương, đồng thời còn kiếm được một khoản tiền lớn.

Nếu người trong cuộc không phải là tôi, có lẽ tôi đã vỗ tay khen ngợi cô ấy.

Đáng tiếc, người trong cuộc lại là tôi, tôi không thể thật sự đưa cô ấy mười triệu.

Nếu đưa thật, Lưu Gia Mộc sẽ không tiếp tục làm thư ký của tôi nữa.

Tôi là thương nhân, tôi không muốn mất đi thư ký mình hài lòng nhất nhanh như vậy.

Thế nhưng, tôi cũng thật sự muốn có được Quan Sơn Nguyệt.

Dẫu sao, đó cũng là lần thua thảm hại nhất trong đời tôi.

Cuối cùng tôi nói "Mỗi tháng ba trăm nghìn. Trước tiên cứ thử xem."

Chính vì khoản ba trăm nghìn mỗi tháng ấy, Lưu Gia Mộc bắt đầu dốc sức đóng vai người yêu tôi, giúp tôi theo đuổi Quan Sơn Nguyệt.

Cô ấy nhập vai đến mức ngay cả lần đầu tiên cũng trao cho tôi.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, cảm giác của tôi rất lạ, tôi cũng không biết phải diễn tả thế nào, tôi chuyển cho cô ấy một triệu.

Tôi tự nhủ giữa tôi và Lưu Gia Mộc, ngoài tiền bạc và quan hệ nhân viên, ông chủ

Không nên tồn tại bất cứ gì khác.

Thế nhưng, vài ngày sau đó, Lưu Gia Mộc cứ lượn qua lượn lại trước mặt tôi.

Lại còn nghiêm túc tìm đọc mấy cuốn tiểu thuyết người lớn, Nhục Bồ Đoàn, Kim Bình Mai...

Trông như còn muốn, làm chuyện ấy với tôi thêm lần nữa.

Hoặc cũng có thể, muốn kiếm thêm vài triệu nhờ chuyện đó.

Chỉ cần hai suy nghĩ ấy cùng xuất hiện trong đầu, đều khiến tôi vô cùng khó chịu.

Nếu cô ấy thật sự yêu tôi, vậy những gì tôi đã làm với cô ấy thật sự quá tàn nhẫn.

Tôi không thể chấp nhận bản thân là một con người như thế.

Nhưng nếu Lưu Gia Mộc chỉ vì làm tròn bổn phận hoặc đơn giản là muốn kiếm tiền...

Tôi chợt nhận ra, mình còn không thể chấp nhận điều đó hơn.

Kể từ lần ấy, tôi bắt đầu có thứ tình cảm vô cùng phức tạp dành cho Lưu Gia Mộc.

Một thứ tình cảm khiến tôi cảm thấy sợ hãi.

Đối với Quan Sơn Nguyệt, tôi cũng từng có cảm giác như vậy.

Đó có phải là yêu không?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết hai cái tên Quan Sơn Nguyệt và Lưu Gia Mộc, từ đó về sau luôn xuất hiện cùng lúc trong đầu tôi.

Đến cả bản thân tôi, cũng không còn phân biệt nổi, rốt cuộc mình nhớ đến ai nhiều hơn.

Điều khiến tôi đau đầu còn có mẹ tôi.

Sau lần mẹ dẫn Lưu Gia Mộc tham dự tụ họp...

Mẹ tôi đem dây chuyền ngọc trai, của hồi môn bà ngoại để lại tặng cho Lưu Gia Mộc.

Tôi hỏi mẹ "Sao mẹ nỡ tặng món đồ có ý nghĩa như vậy?"

Mẹ tôi chỉ nhẹ nhàng cười đáp "Lâu lắm rồi mẹ mới gặp một cô bé biết quý trọng thức ăn. Không lãng phí, đáng được thưởng."

Tôi bảo mẹ "Mẹ dễ dàng tặng món quà quan trọng như vậy, sau này đừng hối hận."

Mẹ tôi chỉ lắc đầu.

"Không tặng mới khiến mẹ hối hận."

Sau đó mẹ còn khuyên tôi "Con đừng thích Quan Sơn Nguyệt nữa."

"Tiếp tục thích con bé, cuối cùng con chỉ nhận lại hối hận mà thôi."

Không lâu sau, tôi mới biết, lời mẹ tôi nói đã thành sự thật.

Hôm ấy, theo kế hoạch của Lưu Gia Mộc, tôi "đuổi theo" cô ấy đến Hải Nam.

Chúng tôi giống như những cặp đôi bình thường.

Dạo phố.

Ăn uống.

Vui chơi cả ngày.

Quả nhiên, đúng như Lưu Gia Mộc dự đoán, Quan Sơn Nguyệt gọi điện cho tôi.

Lưu Gia Mộc đỏ hoe mắt giúp tôi tắt cuộc gọi.

Cô ấy nói "Đêm nay nhất định không được nghe máy."

"Chỉ cần ngày mai anh quay về, Quan Sơn Nguyệt chắc chắn sẽ trở thành bạn gái anh."

Khi nói mắt cô ấy lấp lánh ánh nước.

Lúc ấy, tôi chắc chắn Lưu Gia Mộc thật sự yêu tôi.

Thế nhưng cô gái ngốc ấy lại lẩm bẩm như đang tự nhắc "Anh chỉ trả em sáu trăm nghìn, anh không thấy cắn rứt lương tâm sao?"

"Ít nhất cũng phải trả em mười triệu chứ."

Tôi bật cười hỏi "Em cần nhiều tiền như vậy để làm gì?"

Lưu Gia Mộc rất tự nhiên đáp "Mua biệt thự."

"Nghỉ hưu."

"Nằm thẳng."

"Ngày nào cũng ăn uống vui vẻ, ôm Tưởng Hưng Vượng ngồi đếm tiền đến hết đời."

Không biết có phải mấy chữ “ nằm yên hưởng thụ” k*ch th*ch tôi không, nhưng đêm đó, tôi ôm cô ấy, đi ên cuồng suốt cả đêm.

Khi tôi đến sân bay đã là sáu giờ sáng.

Chẳng hiểu sao, dù biết Quan Sơn Nguyệt đang chờ mình, tôi lại không hề cảm thấy vui vẻ.

Tôi chỉ thấy trong lòng trống rỗng, cảm giác ấy vô cùng quen thuộc.

Ngày trước, trái tim tôi cũng từng vì Quan Sơn Nguyệt trống rỗng như vậy.

Nhưng vào khoảnh khắc ấy, tôi biết rất rõ tôi hối hận rồi, tôi hối hận vì đã đến sân bay.

Tôi phát hiện, từ rất lâu trước đó, tôi đã không còn yêu Quan Sơn Nguyệt nữa.

Có lẽ từ lúc ấy vì một tên đàn ông nực cười từ bỏ tôi, tình yêu của tôi dành cho Quan Sơn Nguyệt đã biến mất.

Thứ tôi cố chấp níu giữ, chẳng qua chỉ vì tôi muốn thắng.

Lưu Gia Mộc đã giúp tôi thắng rồi.

Ngay lúc ấy, trong đầu tôi hiện lên vô số ký ức, nhân vật chính trong tất cả những ký ức đó đều là Lưu Gia Mộc.

Tôi gọi điện cho Quan Sơn Nguyệt, nói với cô ấy hiện tại tôi thích Lưu Gia Mộc.

Quan Sơn Nguyệt vô cùng tức giận.

Cô ta nói với tôi Lưu Gia Mộc chính là Lưu Mộc Đồng năm xưa từng viết thư tình cho tôi, lúc nhỏ là một cô bé xấu xí, bây giờ lại là kẻ phẫu thuật thẩm mỹ.

Hóa ra Quan Sơn Nguyệt cũng biết ghen tị với người khác.

Tôi bật cười “Cô chỉ nói cô ấy, sao cô không nhìn lại bản thân, mắt hai mí của cô, chẳng phải cũng từng dao kéo sao?”

Thật ra, tôi không hề quan tâm Gia Mộc có phẫu thuật thẩm mỹ hay không.

Trên đường lái xe quay về tìm Gia Mộc, tôi vô cùng tỉnh táo.

Tôi muốn vạch trần Gia Mộc, muốn nói với cô ấy đừng giả vờ nữa.

Rõ ràng cô ấy thích tôi đến vậy, nhưng lại cứ phải giả vờ bản thân chỉ thích tiền của tôi.

Tôi đã nghĩ thông suốt.

Thật ra, tôi cũng không quan tâm Gia Mộc yêu tôi hay yêu tiền của tôi.

Bởi khi tôi xuất hiện trước mặt cô ấy, nói tôi thích cô ấy...

Gia Mộc đang khóc.

Sau đó cô ấy ngây người hồi lâu, cuối cùng run giọng hỏi “Anh... sẽ không đòi lại tiền chứ?”

Tôi bật cười lớn.

Rất tốt.

Gia Mộc yêu tiền.

Vừa hay, tôi có rất nhiều tiền, đủ nhiều để đảm bảo cô ấy mãi mãi yêu tôi.

Chúng tôi quả nhiên là trời sinh một cặp.

Hoàn toàn văn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.