Chương 48: Trong tuần lá»… sau đó, má»—i lần Ä‘i qua hà nh lang Ngu Cốc Thu Ä‘á»�u căng thẳng liếc ra ngoà i cá»a sổ. Chỉ cần thấy trong v�
Ngu Cốc Thu láºp tức nhá»› đến má»™t đêm nà o đó trước đây, khi cô nổi nóng cúp máy cá»§a anh, anh cÅ©ng kiên trì gá»�i lại từng cuá»™c, còn nói vá»›i cô rằng, đừng báºn tâm, muốn cúp anh mấy lần cÅ©ng được.
Khi đó cô nghÄ©, là m sao cô nỡ được chứ, cúp má»™t lần là đủ rồi. Cô chưa từng ngá»� hôm nay mình lại thá»±c sá»± cúp Ä‘iện thoại cá»§a anh hết lần nà y đến lần khác. Rồi còn cố tình “tức giáºnâ€� gá»i thêm má»™t tin nhắn nữa.
“�ã nói là g�i nhầm rồi, cứ g�i mãi là sao?�
Vì thế, điện thoại mới yên lặng lại.
Ngu Cốc Thu nắm chặt điện thoại, cúi đầu xuống.
Ứng dụng gá»�i xe vẫn hiển thị Ä‘ang chá»�, nÆ¡i cô đứng quá hẻo lánh lại còn mưa, mãi chẳng thấy chiếc xe nà o nháºn chuyến.
Cô mệt m�i ch� đợi, bỗng trong tiếng mưa nghe thấy có ngư�i g�i tên mình.
Trong khoảnh khắc ấy, cô ảo giác nghĩ rằng đó là Thang Tuấn Niên đang g�i cô.
“Ngu Cốc Thu!�
�ó không phải ảo giác, đúng là có ngư�i đang g�i, nhưng ngư�i g�i cô là Chu Thừa �.
Ä�ối phương cÅ©ng không che ô, dầm mưa băng qua ruá»™ng tìm đến cô, già y da và ống quần Ä‘á»�u dÃnh đầy bùn. Anh ta vốn tưởng mình đã đủ nhếch nhác rồi, nhưng khi nhìn thấy Ngu Cốc Thu, vẫn không khá»�i kinh ngạc, so vá»›i cô thì đúng là anh chẳng thấm và o đâu.
“Chị lăn một vòng trong bùn à …?� Anh ta ngạc nhiên thốt lên.
Ngu Cốc Thu cũng kinh ngạc nhìn bộ dạng nà y của anh xuất hiện trước mặt mình “Anh chưa đi sao?�
“Chị như váºy rồi mà em tá»± Ä‘i được chắc?â€� Chu Thừa Ã� nhịn không được mà mỉa mai, “Trong mắt chị, em rốt cuá»™c là cái hình tượng gì váºy…â€�
Chu Thừa � vừa chạy và o hiên tránh mưa, vừa tiến đến cạnh Ngu Cốc Thu.
Ngu Cốc Thu láºp tức né sang má»™t chút, kéo giãn khoảng cách, sắc mặt chẳng tốt đẹp gì: “Tôi như váºy thì là m sao?â€�
“Em… cảm thấy cảm xúc cá»§a chị hÆ¡i không đúng.â€� Anh ta cau mà y, “Dù sao thì em cÅ©ng không thể để chị má»™t mình ở cái nÆ¡i hoang vắng thế nà y giữa đêm như váºy. Xảy ra chuyện nguy hiểm thì phải là m sao.â€�
“Anh có thể đi rồi, tôi g�i xe rồi.�
“Chị g�i được chưa?�
“… Một lát nữa sẽ có.�
“Dù có g�i được thì với bộ dạng nà y chị cũng sẽ bị từ chối chở thôi.�
Ngu Cốc Thu yếu ớt đáp: “Thì cũng không liên quan đến anh.�
“Em nói tháºt đấy, chị không cần phải ghét em đến thế chứ? Trước đó em cái gì cÅ©ng không biết, em cÅ©ng đâu là m gì. Chị trút giáºn lên em như váºy… có phải hÆ¡i không công bằng không?â€�
“Anh lại còn nói vá»›i tôi vá»� công bằng ư?â€� Trên mặt Ngu Cốc Thu hiện lên vẻ mỉa mai. “Anh có được thứ vốn dÄ© phải là cá»§a tôi, như váºy đã đủ công bằng chưa? Ä�á»§ để tôi ghét anh chưa?â€�
Chu Thừa Ã� hừ má»™t tiếng: “Không có ngưá»�i mẹ như váºy chị má»›i may mắn đấy. Bà ấy tháºt sá»± cá»±c kỳ phiá»�n… Lấy và dụ dá»… nhất, lúc em tốt nghiệp Ä‘i Ã� chÆ¡i, bà ấy ngà y nà o cÅ©ng há»�i em chÆ¡i thế nà o. Mà em nháºn được tin nhắn cá»§a bà ấy lúc chÃn giá»� tối, sau nà y má»›i nháºn ra bên đó là ba giá»� sáng! Em tháºt sá»± ngá»™p thở luôn…â€�
Trên mặt Ngu Cốc Thu, vẻ giá»…u cợt cà ng Ä‘áºm.
“Nếu nói váºy, tôi cÅ©ng từng nháºn được cuá»™c gá»�i cá»§a mẹ tôi lúc ba giá»� sáng. Bà ấy gá»�i để há»�i tôi có liên lạc được vá»›i em trai không, vì nó không nghe Ä‘iện thoại cá»§a bà ấy.â€�
Sắc mặt Chu Thừa Ã� trở nên lúng túng, chỉ từ má»™t câu nói đơn giản ấy đã ngá»i ra không Ãt thông tin.
“H�… đối xỠvới chị không tốt sao?�
Ngu Cốc Thu nghĩ một lúc rồi nói: “Cũng không hẳn là không tốt. Giống như… anh có cố ý hà nh hạ đồ đạc trong nhà không? Không đúng không, anh chỉ sẽ dùng nó một cách bình thư�ng thôi.�
Chu Thừa � lúc nà y chỉ còn lại sự câm lặng, trong đầu nhanh chóng lục l�i.
Anh ta không thể nghÄ© ra ai lại dùng đồ đạc trong nhà để và vá»›i mối quan hệ giữa mình và cha mẹ, váºy mà Ngu Cốc Thu lại nói ra má»™t cách bình thản như thế.
“Dùng?� Anh ta lặp lại từ đó. “Dùng là ý gì?�
Ngu Cốc Thu bất đắc dĩ liếc anh ta một cái, lư�i nói nhi�u, gi�ng nhạt tênh: “Có lúc là cái muôi, có lúc là cây chổi, có lúc là cái kéo… Anh nghĩ vì sao tay ngh� cắt tóc của tôi lại gi�i thế? Từ nh� tôi đã cắt tóc cho em trai rồi.�
“Thì em cÅ©ng từng cắt tóc cho em gái mà .â€� Chu Thừa Ã� nở nụ cưá»�i khổ. “Ban đầu tôi muốn cắt cho nó kiểu giống Maruko, ai ngá»� cắt thà nh đầu Tarou, bị nó vá»›i mẹ em mắng ná»a tháng trá»�i.â€�
“Trong hai ngư�i, anh là anh trai à ?�
“Ä�úng váºy!â€� Anh ta nhăn nhó, “Em chỉ ra Ä‘á»�i sá»›m hÆ¡n nó có mấy giây thôi! Lúc đó em đã nghÄ©, giá mà em có má»™t ngưá»�i chị thì tốt biết mấy…â€�
Ngu Cốc Thu nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Váºy đây là lý do anh tò mò vá»� tôi?â€�
Chu Thừa � lại lắc đầu.
“H� là h�, em là em. Một khi em đã biết chuyện, em không muốn giả v� như không thấy gì.�
“… Tự cho mình là đúng, nghĩ mình cao thượng lắm sao?�
Ngu Cốc Thu lạnh lùng ném ra má»™t câu, cúi đầu nhìn lại lượt chá»� trên ứng dụng gá»�i xe, vẫn chẳng có ai nháºn chuyến, trá»�i vẫn cứ mưa.
Chu Thừa � ướt sũng, bị lạnh đến mức hắt xì hai cái, cắt ngang dòng suy nghĩ của Ngu Cốc Thu.
Cô nhét Ä‘iện thoại và o túi, mệt má»�i đứng dáºy, cúi xuống liếc anh ta má»™t cái: “Anh còn không đứng lên à ?â€�
Chu Thừa � ngơ ngác: “Gì cơ?�
“�ưa tôi v� chứ còn gì.� Ngu Cốc Thu cứng gi�ng. “Nói trước, xe của anh tôi không chịu trách nhiệm d�n sạch bùn đâu.�
“Váºy chị đứng dưới mưa xối thêm má»™t lúc Ä‘i, cho trôi bá»›t bùn.â€�
“Anh muốn hại tôi sốt cao phải và o viện à ?�
“�ó là nói đùa thôi…�
Tiếng của hai ngư�i trộn lẫn và o mà n mưa, cà ng lúc cà ng xa.
Ngu Cốc Thu vẫn rất ghét Chu Thừa �.
Nhưng anh ta dưá»�ng như khá cháºm cảm, tưởng lần trước cô ngầm cho phép anh ta đưa cô vá»� nhà tức là cô đã thay đổi cái nhìn vá»� anh ta. Anh ta xin cách liên lạc cá»§a cô, bị từ chối rồi lại đến viện dưỡng lão thêm hai lần. Ngoà i thăm Dung Chi Lan, anh ta còn để lại cho cô hai món đồ Ä‘iện nhá»� trong phòng trá»±c.
Lần thứ nhất là má»™t cái loa, lần thứ hai là bà n chải Ä‘iện, nói là mẫu trưng bà y không cần nữa do cá»a hà ng dá»�n kho, nhưng chức năng vẫn tốt, bá»� Ä‘i thì tiếc.
Tất nhiên Ngu Cốc Thu không nháºn, chuyển cho Dương Cầm và viện trưởng, khiến há»� tưởng Chu Thừa Ã� Ä‘ang theo Ä‘uổi cô, quả tháºt quá mức bối rối.
Dương Cầm còn há»�i thăm tình trạng sức khá»�e cá»§a cô, cô trả lá»�i tháºt rằng đến giá»� vẫn chưa phát tác.
“Tôi uống thuốc và táºp luyện đúng giá»� rồi, cô yên tâm.â€� Ngu Cốc Thu dừng má»™t chút. “Cảm Æ¡n cô.â€�
“Bây gi� cô mà còn khách sáo, tôi lại bắt đầu ghét cô đấy.�
Ngu Cốc Thu là m một động tác kéo khóa miệng.
“Thế em cô có nói với viện trưởng chưa? Có cần nói không?�
“Tôi nói rồi. Bà ấy bảo sau nà y sẽ cố gắng không sắp tôi trực đêm nữa.�
“Thế thì tốt quá rồi!â€� Dương Cầm định nói lại thôi, do dá»± má»™t lúc má»›i bảo: “Váºy… cô tháºt sá»± không định nói cho Thang Tuấn Niên biết à ? Chắc là cô vẫn còn nhá»› anh ấy đúng không? Còn cái tên Chu Thừa Ã� kia tặng quà , cô chẳng thèm ngó đến.â€�
Ngu Cốc Thu vừa buồn cư�i vừa bất lực, lại nhấn mạnh: “Chu Thừa � không phải đang theo đuổi tôi!�
“Thế anh ta siêng năng chạy tới chạy lui là m gì?�
“Chắc vì tôi chăm sóc Dung Chi Lan tương đối nhi�u thôi.� Ngu Cốc Thu tìm cớ qua loa.
“Váºy thì tôi tò mò má»™t chuyện.â€� Dương Cầm nghiêm túc nói, “Cô không định liên lạc lại vá»›i Thang Tuấn Niên, cÅ©ng không định yêu đương vá»›i bất kỳ ai nữa sao?â€�
“Chắc váºy. Con ngưá»�i ta đâu phải cứ yêu đương má»›i sống nổi.â€�
“… Tháºt tốt quá. Ngưá»�i nhà cô không giục cô kết hôn à ?â€�
Ngu Cốc Thu lắc đầu: “Dù sao em trai tôi cÅ©ng đã Ä‘Ãnh hôn rồi.â€�
“Ôi, nhà tôi chỉ có mỗi mình tôi, chẳng có ai đỡ đạn giúp.� Dương Cầm trợn mắt, “Sắp Tết rồi đấy, bạn bè, bạn h�c kết hôn nhi�u lắm, mẹ tôi cứ lải nhải bảo tôi phải h�c theo h�.�
Ngu Cốc Thu sững lại, lúc nà y má»›i nhá»› ra mấy ngà y trước cô cÅ©ng nháºn được má»™t thiệp má»�i kết hôn, là bạn cùng bà n thá»�i cấp ba gá»i đến.
Anh ấy bảo cô nhất định phải đến dá»±. Ngu Cốc Thu gá»i trước má»™t bao lì xì xin lá»—i, nói mình đột ngá»™t có việc. Bạn cùng bà n láºp tức gá»�i Ä‘iện tá»›i, ho khan nói: “Tôi đặt lịch cho cáºu trước mấy tháng rồi, cáºu tháºt sá»± không nể mặt tôi à !â€�
Ngu Cốc Thu bực bội: “Là m gì có mấy tháng?�
“Là lần há»™i há»�p Quốc khánh đó, tôi nói rõ rà ng rồi mà !â€� Anh ấy gà o lên, “Cáºu chẳng để tâm gì cả!â€�
Ngu Cốc Thu cố gắng lục l�i trong trà nhớ, lúc ấy toà n bộ sự chú ý của cô đ�u bị tin tức v� Thang Tuấn Niên chiếm hết, những chuyện khác l�t qua tai là quên sạch.
Cô chá»™t dạ, không chắc chắn nói: “Tháºt sao… váºy để tôi xem lại… Nếu đến được tôi sẽ đến.â€�
“Ä�ám cưới tổ chức ở Kinh Kỳ, cáºu cứ coi như đến ăn bữa cÆ¡m.â€� Bạn cùng bà n khuyên, “Ngưá»�i khác không nói, quan trá»�ng nhất là cáºu là bạn cùng bà n cá»§a tôi, đến lúc đó tôi muốn cáºu giúp tôi Ä‘á»�c lá»�i chúc. Phải nói tháºt, cáºu đúng là đại công thần! Nếu không phải hôm Giáng sinh cáºu chịu đổi phiên trá»±c nháºt vá»›i tôi, chắc tôi chẳng hẹn được cô ấy, mà cÅ©ng chẳng có chuyện sau nà y đâu.â€�
Cô dâu chÃnh là “nữ thần thá»�i cấp baâ€� sao? Ngu Cốc Thu lúc nà y má»›i giáºt mình nháºn ra.
Nói công bằng thì tuy cô và bạn cùng bà n đã nhiá»�u năm không liên lạc, nhưng quan hệ năm ấy tháºt sá»± rất tốt. Ngồi gần nhau, đôi khi chép bà i há»™ nhau, che chắn giúp nhau, dần dần thà nh bạn thân trong lá»›p, từng có tin đồn nói há»� Ä‘ang quen nhau.
Nhưng sau đó má»—i ngưá»�i lên đại há»�c, cô ở lại Nguyên Kỳ, anh ấy ra ngoà i tỉnh, hai ngưá»�i xa dần, không há»� xảy ra mâu thuẫn gì, chỉ là nhạt Ä‘i như váºy. Ä�ến mức cô tháºm chà không biết anh ấy trở vá»� từ khi nà o.
Tình bạn trở nên thân thiết vì khoảng cách gần, và cÅ©ng sẽ vì khoảng cách xa mà nhạt dần, dưá»�ng như đó là chuyện rất tá»± nhiên. Cả hai Ä‘á»�u không trách móc đối phương, nhưng lại như thể quay vá»� thá»�i chia sẻ chung má»™t bà n há»�c năm ấy, cáºu ấy đưa cho cô ná»a tá»� Ä‘á»� tiếng Anh, há»�i cô đáp án bà i Ä‘iá»�n và o chá»— trống để giúp má»™t tay. Chỉ là mưá»�i năm sau, đáp án bà i Ä‘iá»�n chá»— trống đã trở thà nh lá»�i chúc trong lá»… cưới.
Ngu Cốc Thu hơi thấy ngẩn ngơ, đổi lại nói đồng ý với anh.
Cô hoà n hồn, quay sang h�i Dương Cầm: “Cô từng giúp ngư�i ta là m l�i chúc trong đám cưới chưa, phải viết khoảng mấy trăm chữ thì hợp?�
“Cô phải chúc cho ai?�
“Bạn cùng bà n hồi cấp ba của tôi.�
“Ồ, nghe cách cô nói thì chắc quan hệ bây gi� bình thư�ng thôi.� Cô ấy nghĩ một lát, “Thế thì kiểm soát trong một đến hai phút là được. Bên kia chắc chắn còn m�i nhi�u ngư�i khác phát biểu nữa.�
Ngu Cốc Thu gáºt đầu, như đã hiểu ra.
Ä�ám cưới cá»§a bạn cùng bà n được định và o tuần trước đêm Giao thừa, nói là coi theo hoà ng lịch, hôm ấy là ngà y đẹp để cưới gả. Hôm đó Ngu Cốc Thu vẫn còn ca trá»±c, trước khi lên đưá»�ng đến nhà hà ng tháºm chà còn Ä‘ang dá»�n chất nôn. Cô không chắc trên ngưá»�i mình có còn mùi không, mà lại chẳng mang nước hoa theo, Dương Cầm hôm nay không có mặt, đà nh mượn lá»� Lục Thần cá»§a bà cụ xịt lên ngưá»�i. Trong nháy mắt tỉnh táo hẳn, át hết má»�i mùi khác.
Cô hoà n toà n không còn bộ dáng chuẩn bị kỹ cà ng như lần đầu đi h�p lớp. Có lẽ vì trong lòng cô biết rõ ngư�i mà mình ch� mong sẽ không xuất hiện, không còn ngư�i để để tâm, cô cũng chẳng còn căng thẳng. Cô cởi bộ đồng phục, thay bằng đồ thư�ng ngà y, lớp trang điểm cũng chỉ dặm sơ, rồi mang mùi Lục Thần nhảy lên xe buýt.
Cô cứ tưởng mình tÃnh toán thá»�i gian rất chuẩn, nhưng không ngá»� giữa đưá»�ng lại có hai chiếc xe đâm Ä‘uôi nhau, giao thông tắc nghẽn. Cô vá»™i xuống xe chạy má»™t Ä‘oạn để vòng qua Ä‘oạn kẹt xe rồi má»›i bắt taxi. Chạy đến đổ mồ hôi đầy đầu, thêm lần nà y lần khác, cuối cùng cô trở thà nh ngưá»�i và o muá»™n nhất, chỉ còn may mắn là không muá»™n hÆ¡n cô dâu chú rể.
Cô chá»™t dạ ná»™p tiá»�n mừng ở cá»a, rồi tìm đến đúng bà n mình được sắp xếp.
Toà n là bạn cấp ba, chÃnh là nhóm há»�p mặt Quốc khánh lần trước. Ngu Cốc Thu gáºt đầu chà o há»� rồi ngồi xuống. Khi ánh mắt cô chạm và o ngưá»�i ngồi bên trái, đối phương hÆ¡i ngượng ngùng cúi đầu. Ngu Cốc Thu nhìn kỹ, hóa ra là Trương Mãnh, ngưá»�i lần trước còn cố tình tá»›i xin cô dịch vụ massage thanh lá»�c.
Ngu Cốc Thu cố nhịn ý muốn trợn trừng mắt với anh ta, giả v� như không thấy. Lúc ngồi xuống, cô phát hiện trước mặt mình vẫn còn một chỗ trống.
Váºy mà còn có ngưá»�i đến muá»™n hÆ¡n cả cô.
Có ngưá»�i đến sau là m “đệm lưngâ€�, lưng Ngu Cốc Thu cÅ©ng thẳng hÆ¡n không Ãt, trong lòng còn hÆ¡i tò mò xem là ai. Cô đưa mắt nhìn má»™t vòng, lần há»�p lá»›p trước má»�i ngưá»�i Ä‘á»�u đã tá»›i, váºy còn thiếu ai?
Trên bà n đặt sẵn danh sách khách m�i của bà n nà y, Ngu Cốc Thu đưa tay lấy lên xem.
Khi mắt cô quét lần lượt từng cái tên, bên cạnh chợt vang lên tiếng xôn xao khác thư�ng.
“Là cáºu ấy sao?â€�
“Cáºu ấy tháºt sá»± đến rồi à ?!â€�
“Tin đồn hóa ra là giả? Cáºu ấy thế nà y chẳng phải nhìn thấy được sao?â€�
Nghe những lá»�i bà n tán ấy, Ngu Cốc Thu dưá»�ng như cảm nháºn được gì đó, khẽ ngẩng đầu.
Trước cá»a bà y đầy hoa tươi được khách mang đến, có ngưá»�i bước qua thảm Ä‘á»�, hiện ra giữa bóng hoa đổ xuống.
Cà nh ngang che trăng, hoa quấn gió bay, váºy mà không má»™t ai có lòng thưởng hoa, Ä‘á»�u chỉ chăm chú nhìn ngưá»�i giữa rừng hoa đó.
Có lẽ vì má»™t nguyên nhân nà o đó, anh Ä‘i rất cháºm, nhưng trong tay không cầm gáºy dẫn đưá»�ng, cÅ©ng không Ä‘eo kÃnh Ä‘en, hai tay trống không, trong mắt ánh sáng lay láng.
Ngu Cốc Thu sững s�, ngón tay vẫn còn chỉ và o cái tên cuối cùng trên danh sách khách m�i của bà n – Thang Tuấn Niên.
Hương áo bóng ngư�i, khách khứa đông như mây, giữa muôn ánh nhìn chéo qua, bốn mắt h� lại chạm nhau.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
