Chương 48: Trong tuần lễ sau đó, mỗi lần đi qua hà nh lang Ngu Cốc Thu đ�u căng thẳng liếc ra ngoà i cửa sổ. Chỉ cần thấy trong v�

Ngu Cốc Thu lập tức nhớ đến một đêm nà o đó trước đây, khi cô nổi nóng cúp máy của anh, anh cũng kiên trì g�i lại từng cuộc, còn nói với cô rằng, đừng bận tâm, muốn cúp anh mấy lần cũng được.

Khi đó cô nghĩ, là m sao cô nỡ được chứ, cúp một lần là đủ rồi. Cô chưa từng ng� hôm nay mình lại thực sự cúp điện thoại của anh hết lần nà y đến lần khác. Rồi còn cố tình “tức giận� gửi thêm một tin nhắn nữa.

“�ã nói là g�i nhầm rồi, cứ g�i mãi là sao?�

Vì thế, điện thoại mới yên lặng lại.

Ngu Cốc Thu nắm chặt điện thoại, cúi đầu xuống.

Ứng dụng g�i xe vẫn hiển thị đang ch�, nơi cô đứng quá hẻo lánh lại còn mưa, mãi chẳng thấy chiếc xe nà o nhận chuyến.

Cô mệt m�i ch� đợi, bỗng trong tiếng mưa nghe thấy có ngư�i g�i tên mình.

Trong khoảnh khắc ấy, cô ảo giác nghĩ rằng đó là Thang Tuấn Niên đang g�i cô.

“Ngu Cốc Thu!�

�ó không phải ảo giác, đúng là có ngư�i đang g�i, nhưng ngư�i g�i cô là Chu Thừa �.

�ối phương cũng không che ô, dầm mưa băng qua ruộng tìm đến cô, già y da và ống quần đ�u dính đầy bùn. Anh ta vốn tưởng mình đã đủ nhếch nhác rồi, nhưng khi nhìn thấy Ngu Cốc Thu, vẫn không kh�i kinh ngạc, so với cô thì đúng là anh chẳng thấm và o đâu.

“Chị lăn một vòng trong bùn à …?� Anh ta ngạc nhiên thốt lên.

Ngu Cốc Thu cũng kinh ngạc nhìn bộ dạng nà y của anh xuất hiện trước mặt mình “Anh chưa đi sao?�

“Chị như vậy rồi mà em tự đi được chắc?� Chu Thừa � nhịn không được mà mỉa mai, “Trong mắt chị, em rốt cuộc là cái hình tượng gì vậy…�

Chu Thừa � vừa chạy và o hiên tránh mưa, vừa tiến đến cạnh Ngu Cốc Thu.

Ngu Cốc Thu lập tức né sang một chút, kéo giãn khoảng cách, sắc mặt chẳng tốt đẹp gì: “Tôi như vậy thì là m sao?�

“Em… cảm thấy cảm xúc của chị hơi không đúng.� Anh ta cau mà y, “Dù sao thì em cũng không thể để chị một mình ở cái nơi hoang vắng thế nà y giữa đêm như vậy. Xảy ra chuyện nguy hiểm thì phải là m sao.�

“Anh có thể đi rồi, tôi g�i xe rồi.�

“Chị g�i được chưa?�

“… Một lát nữa sẽ có.�

“Dù có g�i được thì với bộ dạng nà y chị cũng sẽ bị từ chối chở thôi.�

Ngu Cốc Thu yếu ớt đáp: “Thì cũng không liên quan đến anh.�

“Em nói thật đấy, chị không cần phải ghét em đến thế chứ? Trước đó em cái gì cũng không biết, em cũng đâu là m gì. Chị trút giận lên em như vậy… có phải hơi không công bằng không?�

“Anh lại còn nói với tôi v� công bằng ư?� Trên mặt Ngu Cốc Thu hiện lên vẻ mỉa mai. “Anh có được thứ vốn dĩ phải là của tôi, như vậy đã đủ công bằng chưa? �ủ để tôi ghét anh chưa?�

Chu Thừa � hừ một tiếng: “Không có ngư�i mẹ như vậy chị mới may mắn đấy. Bà ấy thật sự cực kỳ phi�n… Lấy ví dụ dễ nhất, lúc em tốt nghiệp đi � chơi, bà ấy ngà y nà o cũng h�i em chơi thế nà o. Mà em nhận được tin nhắn của bà ấy lúc chín gi� tối, sau nà y mới nhận ra bên đó là ba gi� sáng! Em thật sự ngộp thở luôn…�

Trên mặt Ngu Cốc Thu, vẻ giễu cợt cà ng đậm.

“Nếu nói vậy, tôi cũng từng nhận được cuộc g�i của mẹ tôi lúc ba gi� sáng. Bà ấy g�i để h�i tôi có liên lạc được với em trai không, vì nó không nghe điện thoại của bà ấy.�

Sắc mặt Chu Thừa � trở nên lúng túng, chỉ từ một câu nói đơn giản ấy đã ngửi ra không ít thông tin.

“H�… đối xử với chị không tốt sao?�

Ngu Cốc Thu nghĩ một lúc rồi nói: “Cũng không hẳn là không tốt. Giống như… anh có cố ý hà nh hạ đồ đạc trong nhà không? Không đúng không, anh chỉ sẽ dùng nó một cách bình thư�ng thôi.�

Chu Thừa � lúc nà y chỉ còn lại sự câm lặng, trong đầu nhanh chóng lục l�i.

Anh ta không thể nghĩ ra ai lại dùng đồ đạc trong nhà để ví với mối quan hệ giữa mình và cha mẹ, vậy mà Ngu Cốc Thu lại nói ra một cách bình thản như thế.

“Dùng?� Anh ta lặp lại từ đó. “Dùng là ý gì?�

Ngu Cốc Thu bất đắc dĩ liếc anh ta một cái, lư�i nói nhi�u, gi�ng nhạt tênh: “Có lúc là cái muôi, có lúc là cây chổi, có lúc là cái kéo… Anh nghĩ vì sao tay ngh� cắt tóc của tôi lại gi�i thế? Từ nh� tôi đã cắt tóc cho em trai rồi.�

“Thì em cũng từng cắt tóc cho em gái mà .� Chu Thừa � nở nụ cư�i khổ. “Ban đầu tôi muốn cắt cho nó kiểu giống Maruko, ai ng� cắt thà nh đầu Tarou, bị nó với mẹ em mắng nửa tháng tr�i.�

“Trong hai ngư�i, anh là anh trai à ?�

“�úng vậy!� Anh ta nhăn nhó, “Em chỉ ra đ�i sớm hơn nó có mấy giây thôi! Lúc đó em đã nghĩ, giá mà em có một ngư�i chị thì tốt biết mấy…�

Ngu Cốc Thu nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Vậy đây là lý do anh tò mò v� tôi?�

Chu Thừa � lại lắc đầu.

“H� là h�, em là em. Một khi em đã biết chuyện, em không muốn giả v� như không thấy gì.�

“… Tự cho mình là đúng, nghĩ mình cao thượng lắm sao?�

Ngu Cốc Thu lạnh lùng ném ra một câu, cúi đầu nhìn lại lượt ch� trên ứng dụng g�i xe, vẫn chẳng có ai nhận chuyến, tr�i vẫn cứ mưa.

Chu Thừa � ướt sũng, bị lạnh đến mức hắt xì hai cái, cắt ngang dòng suy nghĩ của Ngu Cốc Thu.

Cô nhét điện thoại và o túi, mệt m�i đứng dậy, cúi xuống liếc anh ta một cái: “Anh còn không đứng lên à ?�

Chu Thừa � ngơ ngác: “Gì cơ?�

“�ưa tôi v� chứ còn gì.� Ngu Cốc Thu cứng gi�ng. “Nói trước, xe của anh tôi không chịu trách nhiệm d�n sạch bùn đâu.�

“Vậy chị đứng dưới mưa xối thêm một lúc đi, cho trôi bớt bùn.�

“Anh muốn hại tôi sốt cao phải và o viện à ?�

“�ó là nói đùa thôi…�

Tiếng của hai ngư�i trộn lẫn và o mà n mưa, cà ng lúc cà ng xa.

Ngu Cốc Thu vẫn rất ghét Chu Thừa �.

Nhưng anh ta dư�ng như khá chậm cảm, tưởng lần trước cô ngầm cho phép anh ta đưa cô v� nhà tức là cô đã thay đổi cái nhìn v� anh ta. Anh ta xin cách liên lạc của cô, bị từ chối rồi lại đến viện dưỡng lão thêm hai lần. Ngoà i thăm Dung Chi Lan, anh ta còn để lại cho cô hai món đồ điện nh� trong phòng trực.

Lần thứ nhất là một cái loa, lần thứ hai là bà n chải điện, nói là mẫu trưng bà y không cần nữa do cửa hà ng d�n kho, nhưng chức năng vẫn tốt, b� đi thì tiếc.

Tất nhiên Ngu Cốc Thu không nhận, chuyển cho Dương Cầm và viện trưởng, khiến h� tưởng Chu Thừa � đang theo đuổi cô, quả thật quá mức bối rối.

Dương Cầm còn h�i thăm tình trạng sức kh�e của cô, cô trả l�i thật rằng đến gi� vẫn chưa phát tác.

“Tôi uống thuốc và tập luyện đúng gi� rồi, cô yên tâm.� Ngu Cốc Thu dừng một chút. “Cảm ơn cô.�

“Bây gi� cô mà còn khách sáo, tôi lại bắt đầu ghét cô đấy.�

Ngu Cốc Thu là m một động tác kéo khóa miệng.

“Thế em cô có nói với viện trưởng chưa? Có cần nói không?�

“Tôi nói rồi. Bà ấy bảo sau nà y sẽ cố gắng không sắp tôi trực đêm nữa.�

“Thế thì tốt quá rồi!� Dương Cầm định nói lại thôi, do dự một lúc mới bảo: “Vậy… cô thật sự không định nói cho Thang Tuấn Niên biết à ? Chắc là cô vẫn còn nhớ anh ấy đúng không? Còn cái tên Chu Thừa � kia tặng quà , cô chẳng thèm ngó đến.�

Ngu Cốc Thu vừa buồn cư�i vừa bất lực, lại nhấn mạnh: “Chu Thừa � không phải đang theo đuổi tôi!�

“Thế anh ta siêng năng chạy tới chạy lui là m gì?�

“Chắc vì tôi chăm sóc Dung Chi Lan tương đối nhi�u thôi.� Ngu Cốc Thu tìm cớ qua loa.

“Vậy thì tôi tò mò một chuyện.� Dương Cầm nghiêm túc nói, “Cô không định liên lạc lại với Thang Tuấn Niên, cũng không định yêu đương với bất kỳ ai nữa sao?�

“Chắc vậy. Con ngư�i ta đâu phải cứ yêu đương mới sống nổi.�

“… Thật tốt quá. Ngư�i nhà cô không giục cô kết hôn à ?�

Ngu Cốc Thu lắc đầu: “Dù sao em trai tôi cũng đã đính hôn rồi.�

“Ôi, nhà tôi chỉ có mỗi mình tôi, chẳng có ai đỡ đạn giúp.� Dương Cầm trợn mắt, “Sắp Tết rồi đấy, bạn bè, bạn h�c kết hôn nhi�u lắm, mẹ tôi cứ lải nhải bảo tôi phải h�c theo h�.�

Ngu Cốc Thu sững lại, lúc nà y mới nhớ ra mấy ngà y trước cô cũng nhận được một thiệp m�i kết hôn, là bạn cùng bà n th�i cấp ba gửi đến.

Anh ấy bảo cô nhất định phải đến dự. Ngu Cốc Thu gửi trước một bao lì xì xin lỗi, nói mình đột ngột có việc. Bạn cùng bà n lập tức g�i điện tới, ho khan nói: “Tôi đặt lịch cho cậu trước mấy tháng rồi, cậu thật sự không nể mặt tôi à !�

Ngu Cốc Thu bực bội: “Là m gì có mấy tháng?�

“Là lần hội h�p Quốc khánh đó, tôi nói rõ rà ng rồi mà !� Anh ấy gà o lên, “Cậu chẳng để tâm gì cả!�

Ngu Cốc Thu cố gắng lục l�i trong trí nhớ, lúc ấy toà n bộ sự chú ý của cô đ�u bị tin tức v� Thang Tuấn Niên chiếm hết, những chuyện khác l�t qua tai là quên sạch.

Cô chột dạ, không chắc chắn nói: “Thật sao… vậy để tôi xem lại… Nếu đến được tôi sẽ đến.�

“�ám cưới tổ chức ở Kinh Kỳ, cậu cứ coi như đến ăn bữa cơm.� Bạn cùng bà n khuyên, “Ngư�i khác không nói, quan tr�ng nhất là cậu là bạn cùng bà n của tôi, đến lúc đó tôi muốn cậu giúp tôi đ�c l�i chúc. Phải nói thật, cậu đúng là đại công thần! Nếu không phải hôm Giáng sinh cậu chịu đổi phiên trực nhật với tôi, chắc tôi chẳng hẹn được cô ấy, mà cũng chẳng có chuyện sau nà y đâu.�

Cô dâu chính là “nữ thần th�i cấp ba� sao? Ngu Cốc Thu lúc nà y mới giật mình nhận ra.

Nói công bằng thì tuy cô và bạn cùng bà n đã nhi�u năm không liên lạc, nhưng quan hệ năm ấy thật sự rất tốt. Ngồi gần nhau, đôi khi chép bà i hộ nhau, che chắn giúp nhau, dần dần thà nh bạn thân trong lớp, từng có tin đồn nói h� đang quen nhau.

Nhưng sau đó mỗi ngư�i lên đại h�c, cô ở lại Nguyên Kỳ, anh ấy ra ngoà i tỉnh, hai ngư�i xa dần, không h� xảy ra mâu thuẫn gì, chỉ là nhạt đi như vậy. �ến mức cô thậm chí không biết anh ấy trở v� từ khi nà o.

Tình bạn trở nên thân thiết vì khoảng cách gần, và cũng sẽ vì khoảng cách xa mà nhạt dần, dư�ng như đó là chuyện rất tự nhiên. Cả hai đ�u không trách móc đối phương, nhưng lại như thể quay v� th�i chia sẻ chung một bà n h�c năm ấy, cậu ấy đưa cho cô nửa t� đ� tiếng Anh, h�i cô đáp án bà i đi�n và o chỗ trống để giúp một tay. Chỉ là mư�i năm sau, đáp án bà i đi�n chỗ trống đã trở thà nh l�i chúc trong lễ cưới.

Ngu Cốc Thu hơi thấy ngẩn ngơ, đổi lại nói đồng ý với anh.

Cô hoà n hồn, quay sang h�i Dương Cầm: “Cô từng giúp ngư�i ta là m l�i chúc trong đám cưới chưa, phải viết khoảng mấy trăm chữ thì hợp?�

“Cô phải chúc cho ai?�

“Bạn cùng bà n hồi cấp ba của tôi.�

“Ồ, nghe cách cô nói thì chắc quan hệ bây gi� bình thư�ng thôi.� Cô ấy nghĩ một lát, “Thế thì kiểm soát trong một đến hai phút là được. Bên kia chắc chắn còn m�i nhi�u ngư�i khác phát biểu nữa.�

Ngu Cốc Thu gật đầu, như đã hiểu ra.

�ám cưới của bạn cùng bà n được định và o tuần trước đêm Giao thừa, nói là coi theo hoà ng lịch, hôm ấy là ngà y đẹp để cưới gả. Hôm đó Ngu Cốc Thu vẫn còn ca trực, trước khi lên đư�ng đến nhà hà ng thậm chí còn đang d�n chất nôn. Cô không chắc trên ngư�i mình có còn mùi không, mà lại chẳng mang nước hoa theo, Dương Cầm hôm nay không có mặt, đà nh mượn l� Lục Thần của bà cụ xịt lên ngư�i. Trong nháy mắt tỉnh táo hẳn, át hết m�i mùi khác.

Cô hoà n toà n không còn bộ dáng chuẩn bị kỹ cà ng như lần đầu đi h�p lớp. Có lẽ vì trong lòng cô biết rõ ngư�i mà mình ch� mong sẽ không xuất hiện, không còn ngư�i để để tâm, cô cũng chẳng còn căng thẳng. Cô cởi bộ đồng phục, thay bằng đồ thư�ng ngà y, lớp trang điểm cũng chỉ dặm sơ, rồi mang mùi Lục Thần nhảy lên xe buýt.

Cô cứ tưởng mình tính toán th�i gian rất chuẩn, nhưng không ng� giữa đư�ng lại có hai chiếc xe đâm đuôi nhau, giao thông tắc nghẽn. Cô vội xuống xe chạy một đoạn để vòng qua đoạn kẹt xe rồi mới bắt taxi. Chạy đến đổ mồ hôi đầy đầu, thêm lần nà y lần khác, cuối cùng cô trở thà nh ngư�i và o muộn nhất, chỉ còn may mắn là không muộn hơn cô dâu chú rể.

Cô chột dạ nộp ti�n mừng ở cửa, rồi tìm đến đúng bà n mình được sắp xếp.

Toà n là bạn cấp ba, chính là nhóm h�p mặt Quốc khánh lần trước. Ngu Cốc Thu gật đầu chà o h� rồi ngồi xuống. Khi ánh mắt cô chạm và o ngư�i ngồi bên trái, đối phương hơi ngượng ngùng cúi đầu. Ngu Cốc Thu nhìn kỹ, hóa ra là Trương Mãnh, ngư�i lần trước còn cố tình tới xin cô dịch vụ massage thanh l�c.

Ngu Cốc Thu cố nhịn ý muốn trợn trừng mắt với anh ta, giả v� như không thấy. Lúc ngồi xuống, cô phát hiện trước mặt mình vẫn còn một chỗ trống.

Vậy mà còn có ngư�i đến muộn hơn cả cô.

Có ngư�i đến sau là m “đệm lưng�, lưng Ngu Cốc Thu cũng thẳng hơn không ít, trong lòng còn hơi tò mò xem là ai. Cô đưa mắt nhìn một vòng, lần h�p lớp trước m�i ngư�i đ�u đã tới, vậy còn thiếu ai?

Trên bà n đặt sẵn danh sách khách m�i của bà n nà y, Ngu Cốc Thu đưa tay lấy lên xem.

Khi mắt cô quét lần lượt từng cái tên, bên cạnh chợt vang lên tiếng xôn xao khác thư�ng.

“Là cậu ấy sao?�

“Cậu ấy thật sự đến rồi à ?!�

“Tin đồn hóa ra là giả? Cậu ấy thế nà y chẳng phải nhìn thấy được sao?�

Nghe những l�i bà n tán ấy, Ngu Cốc Thu dư�ng như cảm nhận được gì đó, khẽ ngẩng đầu.

Trước cửa bà y đầy hoa tươi được khách mang đến, có ngư�i bước qua thảm đ�, hiện ra giữa bóng hoa đổ xuống.

Cà nh ngang che trăng, hoa quấn gió bay, vậy mà không một ai có lòng thưởng hoa, đ�u chỉ chăm chú nhìn ngư�i giữa rừng hoa đó.

Có lẽ vì một nguyên nhân nà o đó, anh đi rất chậm, nhưng trong tay không cầm gậy dẫn đư�ng, cũng không đeo kính đen, hai tay trống không, trong mắt ánh sáng lay láng.

Ngu Cốc Thu sững s�, ngón tay vẫn còn chỉ và o cái tên cuối cùng trên danh sách khách m�i của bà n – Thang Tuấn Niên.

Hương áo bóng ngư�i, khách khứa đông như mây, giữa muôn ánh nhìn chéo qua, bốn mắt h� lại chạm nhau.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.