Chương 4: Giống như đã từng quen biết

Đêm qua có một giấc mộng rất kỳ quái. Cha ta mang ta

đi thả diều... Hết thảy đều thực rõ ràng... Nhưng mà, mộng chg quy vẫn là

mộng, sau khi tỉnh lại, ta không có gì cả...

“Đinh tỷ tỷ, tỷ xem, ta lợi hại

hay không!” Thanh âm non nớt kéo ta về thực tại.

“Tử Văn, mau xuống dưới, nguy

hiểm a.” Hôm nay Lưu đại ca cùng Lưu đại tẩu có việc ra ngoài, giao Tử Văn cho

ta chiếu cố, nhưng tiểu tử này... Đừng nhìn hắn chỉ có năm tuổi, hắn cứ luôn

nhảy nhót trên dưới một khắc cũng không ngừng.

Nơi này là ‘Túy khách cư’, nhã

tòa trên lầu đến nay vẫn phủ đầy bụi, đình đài thiết kế tuy rằng lịch sự tao

nhã, nhưng đối với Tử Văn mà nói thật có chút nguy hiểm, hắn hiện tại đang đứng

trên ghế dựa vào lan can, còn đắc ý hướng phía ta khoe khoang.

“Xuống dưới đây!” Ta đi tới, dụ

dỗ, “Xuống dưới, ngoan, tỷ tỷ cho ngươi ăn điểm tâm.”

Tử Văn lập tức xuống dưới, ta

nghĩ đại khái nguyên nhân là do điểm tâm.

“Ta đi lấy cho ngươi, ngươi ngoan

ngoãn a.” Nhìn hắn dùng sức gật đầu, ta cười đi xuống lầu.

...

“Khách quan ngài chờ chút, đồ ăn

lập tức tới ngay!” Giọng Khách Ức hớn hở mà ngân vang.

“Khách Lộ, giúp ta múc thùng

nước!” Khách Hành từ trong trù phòng (phòng bếp) thò đầu ra nói.

...

Có ba tiểu nhị “Túy khách cư” đã

khôi phục phần lớn các hạng mục buôn bán, sinh ý dĩ nhiên là tốt lắm, ta cũng

không cần loay hoay đến đầu óc choáng váng. Tuy rằng đây là chuyện ta tha thiết

ước mơ, nhưng trong lòng vẫn rất bất an... Bọn họ một ngày nào đó phải đi, đến

lúc đó, ta... nên làm cái gì bây giờ? Nhàm chán a, ngươi! Ta nở nụ cười, ta sao

lại nghĩ đến chuyện nhàm chán này. Việc này, chờ đến lúc đó rồi nói sau!

“Tỷ tỷ...” Một tiếng gào bất lực

truyền đến.

“A...” Trên đường có người thét

chói tai.

Tử Văn?! Chẳng lẽ thật sự từ trên

lầu ngã xuống? Ta không dám đi xuống phía dưới nữa (xuống bếp),ta nhanh chóng

lao ra ngoài.

Một đám người vây quanh cửa.

Như thế nào lại...

“Tử Văn, Tử Văn...” Ta chen vào

đám người, cảm giác tim đập vô cùng nhanh, ta thật sự rất sợ hãi.

“Ngoan, đừng khóc. Không có việc

gì...”

Ta cảm động sắp khóc, Tử Văn được

người ôm, ngoại trừ khóc ra, hình như cũng không có bị thương.

“Tử Văn!” Ta chạy lên vài bước,

một phen ôm Tử Văn qua. “Làm ta sợ muốn chết, ngươi sao lại không nghe lời như

vậy hả?”

“Tỷ tỷ...” Tử Văn bám vào vai ta

khóc ầm ĩ.

“Cám ơn ngươi.” Ta cảm kích quay

về phía người cứu Tử Văn nói lời cảm tạ.

“Không khách khí.” Người nọ cười

trả lời.

Lúc này ta mới thấy rõ bộ dạng

người này. Tóc vàng sẫm, ánh mắt xanh biếc thăm thẳm, là người dị tộc sao?

Hắn đưa tay vuốt đầu Tử Văn,

“Phải cẩn thận nha, lần sau không trùng hợp như vậy đâu.”

Ánh mắt dịu dàng của hắn làm cho

ta bất giác nhớ tới cha ta. Tuy rằng tuổi cùng diện mạo không giống nhau, nhưng

cảm giác tương tự đến kỳ quái. Đặc biệt khi hắn cười, dịu dàng trong sáng giống

như phụ thân vậy. Hại ta không có cách nào dời tầm mắt.

“Cô nương, ngươi không sao chứ?”

Hắn khó hiểu hỏi, trong giọng nói có vẻ quan tâm.

Ta ngay cả một câu cũng nói không

nên lời, chỉ đờ đẫn lắc đầu.

Hắn cười, “Cô nương, lần sau phải

cẩn thận a. Cáo từ.” Hắn chắp tay hành lễ, sau đó biến mất trong đám đông.

Ta đứng tại chỗ, hồi lâu cũng

không thể nhúc nhích. Cái loại cảm giác này giống như là giấc mộng đêm qua...

Xa xôi mà lại rõ ràng...

...

“Nói như vậy, cô ngay cả tên cũng

chưa hỏi đã để cho hắn đi rồi?” Khách Hành nâng cằm, hỏi.

Ta gật gật đầu.

“Tỷ tỷ, tỷ sẽ không phải là nhất

kiến chg tình (vừa gặp đã yêu) chứ?” Khách Ức nhíu nhíu mày.

“Cái gì a! Không được nói bậy!”

Ta lập tức phản bác, nhưng bất giác lại nghĩ tới nụ cười của người kia.

“Ta nào có nói bậy? Mặt tỷ tỷ đều

đỏ hết rồi!” Khách Ức nở nụ cười.

Ta theo bản năng sờ sờ mặt mình,

“... thật sao...”

Khách Hành thở dài, “Tình yêu a,

tựa như rượu mạnh, sẽ làm tim ngươi đập rộn lên, mặt đỏ tai hồng. Lời này thật

sự là một chút cũng không giả.”

“Các ngươi... Không phải như thế,

ta chỉ là cảm thấy hắn giống cha ta mà thôi.” Ta vội vàng biện giải.

“A?” Khách Hành cùng Khách Ức

đồng thời sửng sốt, sau đó lại bắt đầu cười sằng sặc.

“Thật không nghĩ tới, bà chủ thích

lão nam nhân a!” Khách Hành cười đến toàn thân phát r.

“Huynh... không phải, hắn mới

khoảng hai mươi tuổi mà thôi, chỉ là cảm giác giống!” Ta thật sự là hết đường

chối cãi.

“Được được được...” Khách Hành

lại tiếp tục cười.

“Tỷ tỷ, đến lúc đó đừng quên mời

ta ăn bánh kẹo cưới a!” Khách Ức cũng cười.

“Cái gì cùng cái gì a! Trở về!”

Ta thật sự là... Như thế nào lại thu nhận hai người kia chứ?

Lúc này Khách Lộ vừa đi đến, ánh

mắt nhìn ta có chút kỳ quái. Ta nhìn hắn, ngươi không phải cũng giống bọn họ chứ,

Khách Lộ? Lòng ta âm thầm cầu nguyện.

“Bàn đã dọn xong, ta đi đóng cửa

tiệm.” Hắn lạnh nhạt nói.

Khách Lộ, đúng là ngươi tốt nhất!

Ta thật sự quá cảm động!

“Khách Lộ.” Ta gọi hắn lại, lập

tức lại hối hận, ta không có gì để nói a.

Hắn xoay người nhìn ta, thấy ta

không mở miệng, hắn hỏi: “Có việc gì sao?”

“...” Ta quả thật không lời nào

để nói, ta lắc đầu, “Không có... Không có việc gì.”

Hắn có chút khó hiểu, nhưng cũng

không hỏi nhiều. Hắn trầm mặc trong chốc lát, tiếp tục đi làm việc.

Thật là, hôm nay ta như thế nào

lại không bình thường như vậy a? Ngủ, ngủ!

...

Buổi chiều là thời gian tiệm cơm

tửu đ**m nghỉ ngơi, vào lúc này trên cơ bản là không có khách. Ta đương nhiên

sẽ không bỏ qua khoảng thời gian này, ta cũng là nữ tử bình thường a, cũng

thích đi dạo phố, mua này nọ. Son phấn, vải vóc trang sức có cô gái nào lại

không thích? Có điều ta tự biết mình tư sắc hữu hạn, tốt nhất là không cần bắt

chước bừa. Aiz, lại nói tiếp, trong đ**m còn có ba lao công không cần tiền

công, đã là mùa thu, quần áo của bọn họ ta cuối cùng cũng phải chuẩn bị. Thật

sự là... Ta sao lại thiện lương như vậy nhỉ?

Lúc này, một bóng dáng quen thuộc

xẹt qua trước mắt. Là người kia. Cảm ứng kỳ lạ...

Ta lập tức đuổi theo, động lực kỳ

quái...

“Công tử xin dừng bước!” Ta la

lớn. Cơ hồ mọi nam tử trên đường đều quay đầu. Làm ơn đi, bộ dạng của các ngươi

có thể xưng là “công tử” sao?

Ta không để ý tới bọn họ, bước

nhanh chạy lên, một phen kéo lại vị “công tử” nghe tiếng kêu cũng không quay

đầu kia.

“Cô nương, có việc sao?” Hắn xoay

người, mỉm cười có lễ nói.

“Công tử không nhận ra ta sao?”

Ta thật sự rất lo lắng hắn đã quên ta, cảm giác kỳ quái...

Hắn suy tư trong chốc lát, “À, cô

tỷ tỷ bị dọa ngây người ngày hôm qua.”

Cái gì “dọa ngốc” hả, ta là vì

ngươi mới ngây người a! Nhưng thôi, quên đi. “Đúng vậy, đúng vậy.” Ta cười đáp.

“Có chuyện gì sao?” Hắn cười.

“Ách...” Xong rồi, hình như ta

không có việc gì, “A, ngày hôm qua công tử cứu Tử Văn, ta còn chưa cảm tạ công

tử. Nếu công tử không chê, có thể dời bước tới hàn xá, cho ta hàn huyên biểu lộ

tâm ý chứ?”

Hắn hình như bị cách nói nho nhã

của ta chọc cười, ta cũng biết buồn cười lắm a. Chậc, ai quy định nữ tử nhất

định phải rụt rè? Toàn là hại người thôi!

“Cô nương không cần bận tâm, đó

chỉ là tiện tay mà thôi, không đáng nói đến đâu?” Hắn cười cự tuyệt.

A? Ở trên đường cái tiếp được một

tiểu hài tử năm tuổi từ trên lầu ngã xuống lại gọi là “tiện tay mà thôi” hả?

Người này thật đúng là... “Điều này sao có thể.” Ta đã bày ra thập phần thành ý

cùng cái khg “không thành công thì hi sinh”, ta không tin hắn còn không đáp

ứng.

Hắn nhìn ta, rốt cục thỏa hiệp,

“Được rồi, làm phiền cô nương.”

“Không đâu, không đâu!” Ta thật

là vui vẻ, thật là kỳ quái, ta vì cái gì lại vui vẻ như thế chứ?

...

“Đến rồi.” Ta cười.

“Túy khách cư?” Hắn dường như có

chút khó hiểu, “Cô nương không phải nói muốn đến quý trạch (gọi nhà người khác

1 cách khách sáo) sao, như thế nào lại đến tửu quán?”

“Đúng vậy a, nơi này chính là hàn

xá (gọi nhà mình 1 cách khiêm tốn). Ta là bà chủ của khách đ**m này.”

Hắn hơi sửng sốt một chút. Ta

nghĩ chắc là hắn không tin. Có rất nhiều người vô cùng kinh ngạc khi biết

“nhược nữ tử” (nhược: yếu ớt hoặc trẻ tuổi) như ta lại là bà chủ một khách đ**m

không nhỏ.

“Mời vào.”

Hắn do dự trong chốc lát, đi vào.

“Công tử mời ngồi, ta đi lấy

rượu.” Ta cười, đi về phía hầm.

Khách Ức đi theo.

“Đinh tỷ tỷ, hắn là ai vậy a?”

Ta cúi đầu tìm trấn “cư” chi bảo

của “Túy khách cư”. “Hắn? À, là người ngày hôm qua ta nói a.”

“Ồ, vị ‘anh hùng’ mà tỷ tỷ nhất

kiến chg tình kia a.” Trong giọng nói của Khách Ức tràn đầy vẻ ái muội.

“Cái gì a!” Ta mặc kệ hắn.

“Vẻ ngoài không tệ a, nhưng mà,

là người dị tộc đúng không!”

“Khách Ức, đừng nói bậy, ai nói

ta thích hắn?” Thật là, tiểu quỷ này! Đừng nói ta không thích người kia, cho dù

thích, cũng không tới phiên tiểu quỷ ngươi đến xoi mói đâu!

“Được được được, tỷ không thích

hắn. Aiz, ta nói, tỷ tỷ a, hắn thoạt nhìn cũng không phải là người tốt a!”

Ta chống nạnh, căm giận nói: “Dài

dòng.”

Khách Ức vẻ mặt đều là “không

nghe lời người già, chịu thiệt ở trước mắt”, ta cầm bầu rượu, đi ra phía ngoài,

không thèm để ý đến hắn.

...

“Công tử đợi lâu.” Ta cười đem

rượu đặt lên bàn, “Khách Ức, phân phó phòng bếp làm vài món ăn.” Ta lại lập tức

sai Khách Ức.

“Làm phiền cô nương.” Người nọ

cười.

“Đâu có.” Ta cầm ly lên, rót một

ly rượu, đưa qua, “Công tử mời.”

Hắn nhận ly rượu, uống một hơi

cạn sạch, sau đó hắn có chút kinh dị nhìn cái ly, “Rượu này là...”

“Lan Lăng Hổ Phách.” Tuy rằng ta

không thường uống rượu, đối với rượu của “Túy khách cư” cũng không phải là rất

quen thuộc, nhưng đối với “Lan Lăng Hổ Phách” ta khá là tin tưởng.

“Lan Lăng Hổ Phách?” Hắn nở nụ

cười, “Nếu ta nhớ không lầm, quý đ**m tên là ‘Túy khách cư’ đúng không?”

“Đúng.” Ta có chút khó hiểu, tên

này rất kỳ quái sao?

“Tên rất hay.” Hắn nhìn ta nở nụ

cười, “Lan lăng mĩ tửu uất kim hương, ngọc oản thịnh lai hổ phách quang. Đãn sử

chủ nhân năng túy khách, bất tri hà xứ thị tha hương. Nói vậy tên ‘Lan Lăng Hổ

Phách’ cùng ‘Túy khách cư’ liền xuất phát từ những câu này đúng không.”

Một chốc kia, cảnh tượng bỗng

chồng chất lên nhau.

Lan lăng mĩ tửu uất kim hương,

ngọc oản thịnh lai hổ phách quang. Đãn sử chủ nhân năng túy khách, bất tri hà

xứ thị tha hương. “Lan Lăng Hổ Phách” Cùng “Túy khách cư’” tên liền xuất phát

từ những câu này... Lời nói của phụ thân quanh quẩn bên tai, phảng phất như trở

lại ngày trước...

“Cô nương, ngươi không sao chứ?”

Tiếng hắn kéo ta về thực tại.

Ta dời mắt, cười nói: “Không có

việc gì.”

“Ách... Sao không thấy lệnh đệ?”

Hắn thay đổi đề tài.

“A? Ngươi nói Tử Văn?” Ta nở nụ cười, “Hắn không phải đệ đệ

ruột của ta, là đứa nhỏ nhà hàng xóm. Ta chỉ là thường thường giữ hắn, tình cảm

như tỷ đệ thôi.”

“Cô nương giỏi giang như vậy, lệnh tôn lệnh đường chắc rất là

vui mừng.”

“Gia phụ gia mẫu... đã tạ thế.” Ta vẫn như cũ

cười. Kỳ thật cha mẹ chết đã lâu, ta cũng không vì việc này mà lại thương tâm,

nhưng khi hắn hỏi thật kỳ quái ta lại cảm thấy lòng chua xót.

Hắn sửng sốt một chút, “Thật xin

lỗi.”

“Không có việc gì, người chết đã

hết, không có gì phải kiêng dè.” Ta nghĩ ta là người rất kiên cường a. “Đúng

rồi, còn chưa thỉnh giáo đại danh công tử.”

Hắn nở nụ cười, “Tên của ta vừa

dài lại khó nghe, hơn nữa nói ra cô nương cũng không hiểu.”

Điều này cũng đúng, trước kia còn

có một người dị tộc, gọi là cái gì Đạt Lỗ Thố Kiệt, thật khó nghe a. Không biết

gọi như thế nào nữa!

“Công tử là người ở nơi nào?”

“Tây Hạ.” Hắn nhìn ta, “Kế tiếp

có phải muốn hỏi tuổi hay không?”

Ta có chút ngượng ngùng, hình như

là không có nữ tử hỏi nam tử như vậy, nhưng mà ta thật sự rất muốn biết a.

“Đến lượt ta hỏi.” Hắn cười,

“Phương danh cô nương?”

“Ta họ Giang, tên một chữ Đinh.”

Ta sợ hắn không rõ, ở trên bàn khoa tay múa chân.

“Tên rất hay.” Vẻ mặt của hắn rất

dịu dàng, loại biểu tình này làm cho ta nghĩ đến những khi dáng vẻ phụ thân khi

gọi tên ta.

“Thời gian không còn sớm, ta cũng

nên cáo từ. Đa tạ rượu của cô nương.” Hắn đứng dậy.

“Công tử không thể ngồi thêm chốc

lát?” Ta rất muốn tiếp tục cùng hắn trò chuyện.

“Không được, không thể quấy rầy.”

“Công tử hiện tại đang ở nơi nào?

Ta cũng muốn đến mời công tử uống rượu a.”

Hắn cười cười, “Ta đi xa đến tận

đây, còn không có chỗ ở cố định. Cô nương không cần lo lắng.”

“Như vậy a! Tiểu đ**m thật ra còn

có vài phòng trống, nếu không ngại công tử cứ ở lại!” Lời ta vừa nói ra khỏi

miệng, trước hết bản thân đã ngây ngẩn cả người, trời ạ... Hắn sẽ cảm thấy ta

là một nữ tử thực tùy tiện a? Hắn sẽ chán ghét nữ tử như vậy sao? Ta không lo

được nhiều như vậy, chỉ cần hắn lưu lại là tốt rồi.

“Như vậy không tốt lắm...”

“Ngươi đối với ta có ân, huống

chi Tử Văn cũng muốn giáp mặt nói lời cảm tạ a!” Dưới tình thế cấp bách, ta lại

đem Tử Văn ra.

Hắn suy nghĩ trong chốc lát, rốt

cục bị thành ý của ta cảm động. “Được rồi.”

Thật tốt quá, ta ở trong lòng

hoan hô.

...

Kì quái, chỗ nào có tiếng đàn

thế? Ta nhớ rõ “Túy khách cư’” không ai biết đánh đàn a, hơn nữa “Túy khách

cư’” cũng không có đàn a!

Ta đi xuống lầu, một đám nữ tử

đang vây quanh một bên, còn không ngớt truyền ra tiếng tán thưởng.

“Sao lại thế này?” Ta một phen

kéo Khách Ức qua hỏi.

“A, tỷ tỷ không biết sao?” Khách Ức chớp chớp mắt, “Là người

ngày hôm qua tỷ lưu lại đó, nhiều nữ tử đến đây thiệt nha!”

Cái gì... Cái gì?

Ta lập tức chen vào.

Tốt... thật khá... hắn ngồi ở chỗ kia, ngón tay nhẹ vỗ về

huyền cầm. Ánh mặt trời từ cửa sổ xuyên qua, chiếu thẳng vào người hắn, làm cho

tóc hắn hơi hơi phát sáng. Vẻ mặt của hắn dịu dàng mà trầm tĩnh, mà giai điệu

của hắn lại đẹp đẽ rực rỡ... tuy rằng ta không rành âm nhạc lắm.

Hắn thấy ta, liền dừng tiếng nhạc. Hắn nở nụ cười, con ngươi

xanh biếc của hắn thật giống như là Tây Hồ ngày xuân, trong sáng mà sâu thẳm

như vậy. Ta cảm thấy được mình đang sửng sốt, ta có cảm giác, vài nữ tử bên

người ta nhất định cũng sửng sốt.

“Công tử... Ngươi đây là...” Ta thật vất vả mới phục hồi tinh

thần lại.

“Ở chỗ này làm phiền cô nương, ta rất là áy náy. Vì thế ta

làm chút việc giúp cô nương để bù tiền thuê nhà cũng tốt a?”

A? Làm việc? Ca hát mời chào khách hả? “Điều này sao có thể?”

Ta không khỏi lại muốn đem Tử Văn ra.

“Vì cái gì không thể?” Hắn nở nụ cười, “À... Ta có thể gọi cô

là Tiểu Đinh không?”

“A, có thể...”

“Tiểu Đinh, nếu cô muốn nói chuyện ta cứu đứa nhỏ kia, vậy

một bầu ‘Lan Lăng Hổ Phách’ cũng đã thanh toán xong. Hơn nữa, ta... muốn ở chỗ

này thêm một thời gian, ở nơi này làm tiểu nhị cho cô có thể xem là ‘nhập gia

tùy tục’ là biện pháp tốt.” Nói cho cùng hắn cũng rất có đạo lý.

“Nhưng mà...”

Hắn nở nụ cười, “Cầu xin cô, Tiểu Đinh.”

Nụ cười của hắn có lực sát thương thật lớn a... Ta hình như

nhớ rõ hắn nói sẽ ở đây thêm một thời gian, kỳ thật cũng không tệ a.

“Vậy được rồi.” Ta chỉ có thể đáp ứng thôi. Ta chợt phát hiện

đám nữ tử bên người ta xôn xao một trận. Nói không chừng, việc buôn bán nơi này

của ta thật sự sẽ bởi vì quyết định này của ta mà càng tốt hơn... Ai nha! Ta

đang suy nghĩ cái gì?

“Công tử...”

“Không cần lại kêu công tử, nghe rất kì lạ.” Hắn vẫn như cũ

cười.

A? Không gọi công tử ta đây biết gọi ngươi là gì? Ngươi lại

không nói cho ta biết tên a.

“Aiz! Nói trước nha! Tiểu nhị đến ‘Túy khách cư” đều được

thống nhất cách gọi a!” Khách Ức chen vào lớn tiếng nói.

Thống nhất cách gọi? Có quy củ này sao? Ta như thế nào lại

không biết.

“Thế nào, ta gọi là Khách Ức, tên nấu ăn kêu là Khách Hành,

người bên kia là Khách Lộ, cho nên ngươi cũng phải mang họ ‘Khách’! Về phần tên

thì, ta vất vả một chút giúp ngươi nghĩ cho!” Khách Ức vuốt cằm, “Ừm... Khách

Mãn!”

Ta ngất! Tên đây sao! “Khách Ức!” Ta lớn tiếng quát.

“A? Không được sao? Vậy... Khách Đa Đa?”

“Khách Thường Lai?”

Ta che miệng Khách Ức, cười nói: “Hắn thích đùa.”

“Không sao a. Tiếp tục đặt đi.” Nhưng hắn lại nói không sao

cả.

“Khách Bất Quy?” Khách Ức tránh tay ta lại tiếp tục nói một

cái tên không có khả năng.

Ta lập tức che miệng càng nhanh. Làm ơn đi! Tên thối nát gì

vậy! Hiện tại ngẫm lại tên ta đặt thật đúng là tốt nha. Khách Lộ, Khách Ức,

Khách Hành, thật sự là muốn tiếng có tiếng, muốn nghĩa có nghĩa.

“Ngươi đừng để ý đến hắn, hắn luôn nói bậy.” Ta cười giải

thích với hắn.

“Không có việc gì, khách tùy chủ thôi.” Hắn như trước vẫn có

vẻ không sao cả, đột nhiên hắn nghĩ tới cái gì, “Không bằng ta gọi là ‘Khách

Tùy’ đi.”

“Khách Tùy? Tốt.” Tên này nghe cũng rất tốt a.

“Cái gì chứ, thật khó nghe.” Khách Ức lại xuất hiện, “Ta giúp

ngươi đặt cho! Khách Hữu Tiễn thế nào?”

“Khách Ức...”

“A? Lại không thích?”

“Không sao, tiếp tục, tiếp tục.”

...

...

“Khách Tùy”, tuy rằng có ý là “khách liền tùy chủ”, nhưng ta

lại cố ý đem nó lý giải thành “khách đi cùng của ta”. Hình như là có chút tự

mình đa tình, nhưng mà, có người nào mà không từng tự mình đa tình đâu?

Ha ha, có lẽ người cẩn trọng thỉnh thoảng cũng sẽ khác người

một chút, có lẽ cuộc sống như vậy mới không mất đi sự thú vị, có lẽ như vậy mới

không mất đi rất nhiều thứ trân quý!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.