Chương 4: Người lạ là côn đồ
Một buổi sáng như mọi khi......... Nó bước đi trên con đường hằng ngày mà nó đi - Ê!! - cô đập vai nó
hả? - nó gật gù quay qua cô hỏi
hôm nay mày mệt à? - cô nói
Đâu có, ngày hôm qua tao bị trượt cầu thang nên nó mệt, vậy thôi - nó tỉnh bơ đáp
trời!!! lát nữa tao đưa mày lên phòng y tế, anh mày mà thấy vậy xẻ thịt tao chết - cô vội vàng kéo nó chạy ngay vào cổng trường
Trên phòng y tế....
không sao rồi, vết thương nhẹ thôi. Nằm nghỉ một chút rồi sẽ khỏe ngay - cô y tế mỉm cười nói
vâng, cảm ơn cô - Cô lễ phép cúi chào nhìn cô y tế bước đi
mày cho tao về lớp đi - nó gượng dậy nói
Không Được, mày ở đó, tao nằm canh. Mày mà đi tao quánh què giò á - cô ra giọng hăm he nó
rồi rồi - nó đành phải nằm nghỉ, đi là bị con kia kéo lại liền
Cánh cửa mở ra, hắn bước vô
Ủa, sao ông không học, làm gì ở đây? - cô ngạc nhiên hỏi
hề hề.. Trốn tiết, định đưa bà với con nhóc này về nè - hắn cười cười đáp
ừ tui cũng mệt rồi nè, ông cõng con này đi - cô vác nó lên rồi quăng nó cho hắn
Ây... con này ăn gì mà nặng khiếp vậy? - hắn vừa chụp nó đã mém té
Nó ăn cơm chứ ăn gì? - cô nói
Nó, cô và hắn đang đi trên đường. Bỗng có 1 nhóm người lạ chặn đường lại
Các người là ai? - hắn bất ngờ lùi lại
Giao con nhỏ đó ra đây - tên đầu đàn bước ra chỉa cây dao găm về phía nó
Đừng có hòng - Cô gằn giọng nói
Sau 1 tiếng vật lộn với đám người đó thì tụi nó cũng lết thân về nhà
Mấy giờ sau, cánh cửa lại bay ( R.I.P cánh cửa lần 2, mô phật)
Mấy đứa kia, sao dám bỏ anh mày..... - chưa nói hết câu, đập vào mắt câu là 1 con búp bê nằm trên ghế đầy thương tích
Như... Như..... em bị sao vậy? - cậu tính cách biến đổi 180 nói
Ủa, anh Duy??? sao anh ở đây - 2 đứa kia bước ra, mình đầy thương tích không kém nó
mấy đứa, Như nó bị sao vậy?? HẢ?? - cậu quát to
Dạ là...... - cô ấp úng nói
Sau khi nghe cô kể tất cả mọi việc, mặt cậu đỏ như trái ớt
Bảo, ra đây anh mày hỏi chút - cậu nhìn hắn và nói
Vâng - hắn chần chừ 1 hồi rồi đi tới
30 phút sau.... Hắn và cậu quay lại
Này 2 người đi đâu nãy giờ thế?? - cô tò mò hỏi
Đi phá án - 2 tên trả lời tỉnh bơ
Rồi... rồi, báo cho 2 người tin trọng đại đây, con Như nó tỉnh rồi - cô xoa xoa thái dương rồi nói
vậy nó đâu? - cậu mừng rỡ hỏi
Đó... - cô vừa nói vừa chỉ về phía nó
Khi cô nói xong cậu chạy về phía nó
Như ơi, em có làm sao không??? - anh vừa nói vừa ôm lấy nó
ồn ào quá - Nó vừa nói vừa tặng cho cậu 1 cái cốc đau điếng
Ui... Đau - Cậu ôm cái đầu rn r nhìn nó cầm điện thoại chơi game
nó không sao là may rồi - Hắn cầm li nước lên uống
ê ê khoang đã đừng uống - Cô định cản hắn lại thì.....
Má!!! nước gì mà mặn thế - Hắn nhấp ngụm đầu tiên mém phun ra người cô
Tui đang định súc miệng thì ông chôm cái li nước muối của tui - cô giựt lại cái li
Ai biểu không chịu nói - hắn la
tui cản không kịp!!!! - cô cũng không vừa hét ầm lên
Cậu và nó ngồi nhìn 2 đứa cãi nhau rồi bật cười
Căn nhà lại thêm tiếng cười rộn rã
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
