Chương 75: Viên mãn

Từng đóa từng đóa

bông tuyết trắng tinh phủ khắp các ngõ ngách c*̉a dãy Alpes, Chamonix

đã cởi bỏ màu sắc c*̉a mùa hạ, biến thành một thế giới trắng

thuần như thủy tinh, rời xa thị trấn tiến vào vùng ngoại ô nhỏ,

những căn phòng như những vì sao xinh đẹp lẫn trong làn tuyết trắng,

làn khói lượn lờ bay lên, ở đây không có ánh sáng muôn màu, không có

tiếng động ầm ĩ náo nhiệt, chỉ có yên tĩnh c*̀ng thanh bình.

Tuyết thật dày phủ

kín tòa biệt thự nhỏ hai tầng lầu, giống như một tầng bơ dày trên chiếc

bánh ngọt, thuần trắng mà ngọt ngào. Trong căn phòng theo phong cách

tây phương, lò sưởi trong góc tường đang cháy bập bùng, phát ra âm

thanh bùm bùm lách cách mang đến sức sống cho căn phòng nhỏ yên lặng

lạ thường. Cây thông Noel bên cạnh lò sưởi âm tường cao chừng một

thước, đôi vợ chồng tốt bụng người Na Uy sống kế bên đã chặt từ

trong rừng đem về cho bọn họ, tuy không quá cao nhưng trên cây treo c*̃ng

không ít thứ, những quả cầu đỏ rực, cành cây tràn đầy những món

quà, còn có những sợi đèn màu lấp lánh, rực rỡ đến chói mắt nhưng

lại làm cho lòng người cảm thấy ấm áp thỏa mãn.

Cửa phòng khẽ mở ra,

một cơn gió lạnh thổi vào trong phòng, nhưng không có cách nào làm

giảm một chút nhiệt độ nào trong căn phòng ấm áp, cửa ra vào có

một người đội mũ lông xù màu đỏ bắt mắt, áo lông c*̀ng khăn quàng

cổ thật dày phủ kín, “Em đã về.” Vừa nói vừa đóng cửa thật kĩ

lại, đến bên ghế chuẩn bị thay giày.

Vũ Chính còn mặc tạp

dề từ trong phòng nhìn ra, lúc nhìn thấy cô gập người đang tính cởi

giày c*̀ng bao tay ra thì sắc mặt ngưng trọng, “Đừng nhúc nhích.” Nhẹ

nhàng mà hô lên, giọng nói cực kì dịu dàng. Hinh Ý nghe anh nói thì

ngừng động tác lại, cười cười nhìn anh đi về phía cô. Anh điều khiển

xe lăn đến trước mặt cô, tay trái nắm thật chặt vào tay vịn xe lăn,

động tác ći người thong thả mà c̃ng hơi có phần gian nan, tay phải

nâng chân cô lên, nhẹ nhàng mà quen thuộc

cởi đôi giày đầy tuyết c*̉a cô ra rồi mang dép lê vào, động tác tay

vẫn không ngừng lại, miệng còn nói: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, lúc

trở về hãy để cho anh ra đón em, không được c*́i quá thấp, không

được…”

Cô nâng mặt anh lên, vẻ

mặt giống như vừa bị đánh, ánh mắt lại tràn đầy vui vẻ, “Anh mà

còn lải nhải nữa thì sẽ biến thành chị Hàng đấy, thật vất vả

người ta mới thoát khỏi bàn tay c*̉a chị ấy mà.” Cô dùng sức chà

xát khuôn mặt đẹp trai hơn căng thẳng c*̉a anh, “Xin anh hãy thương xót

mà bỏ qua cho em đi mà!”

Anh sủng nịnh nhìn cô

cười, không nói gì, mang dép lê xong thì lại vươn tay giúp cô cởi áo

lông nặng trịch ra, lúc cô đụng phải tay c*̉a anh, hơi cau mày, “Sao lại

lạnh vậy? Từ nay về sau không cho vào bếp nữa.” Lời nói vô c*̀ng ngang

ngược, hai bàn tay mảnh khảnh bao lấy những ngon tay thon dài c*̉a anh

nhẹ nhàng xoa nắn, làm ấm ngón tay có hơi lạnh lẽo c*̉a anh. Rõ ràng

chính mình khom người còn khó khăn hơn cả cô vậy mà vẫn kiên trì

muốn thay giày cho cô, rõ ràng tay c*̉a mình đã lạnh cóng lại mà còn

nói cô mặc không đủ ấm…

Sau khi cởi có khoác

ra, lộ ra áo lông dê bên trong hơi mỏng, bụng hơi nhô ra, nhỏ nhắn tròn

trịa, thoạt nhìn sẽ không cảm thấy quá mập, chỉ cảm thấy có một

chút dịu dàng c*̉a người làm mẹ hơn so với trước khi mang thai. Sắc

mặt hồng hào, kể từ khi biết cô mang thai, chị Hàng đã dọn đến nhà

họ, một ngày vài chén thuốc bổ, còn mời về chuyên gia tư vấn dinh

dưỡng phối hợp các món ăn với nhau khiến cho mỗi ngày khi cô soi gương

đều nhìn lướt qua những bộ quần áo trước kia mà khẽ than.

“Làm sao bây giờ? Em

không học được cách làm món bánh ngọt kia…” vẻ mặt cô đau khổ. Ngày

hôm qua sau khi ăn món bánh ngọt Italy kia bên nhà đôi vợ chồng hàng

xóm Vanden thì vô c*̀ng yêu thích, hẹn hôm nay sang đấy học nhưng khi

nhìn người ta làm vài lần vẫn không học được, khả năng trời cho c*̉a

cô không thể nào lại kém như vậy chứ!

“Không sao, sau khi anh

học được sẽ làm cho em ăn.” Anh cười dụ dỗ cô, “Còn nữa, báo cáo bà

xã đại nhân, ông xã trải qua ba tiếng phấn đấu, cuối c*̀ng thì bữa

tiệc Noel c*̉a chúng ta đã thuận lợi hoàn thành.” Anh cười giống như

một đứa trẻ đang tranh công, ôm lấy eo cô nhẹ nhàng mà hôn lên bụng cô,

bàn tay bao trùm phía trên nhẹ nhàng vuốt ve như một bảo vật quý giá

quan trọng nhất thế gian.

Mà cô một tay ôm lấy

khuôn mặt c*̉a anh đang dính sát trên bụng mình, một tay nhẹ nhàng

vuốt ve bụng cách một làn áo lông mỏng, c*̀ng anh cảm nhận sinh mệnh

nhỏ bé trong bụng.

“A…a…” người này đột

nhiên khẽ kêu lên, âm thanh rất dịu dàng, lại tràn đầy ngạc nhiên.

“Làm sao vậy?” Cô c*́i

đầu căng thẳng hỏi.

“Anh nghe thấy, nghe

thấy rồi.” Tung tăng như chim sẻ, thật giống như một đứa trẻ vừa được

cho kẹo, trên mặt tràn ngập nụ cười thỏa mãn, đôi mắt c*̃ng cười đến

cong cong lên.

“Nghe thấy gì?” Cô

tiếp tục khó hiểu hỏi.

“Con gái gọi anh là ba

c*̉a con…” Anh ngẩng đầu cười giống như một đứa trẻ nhìn cô. Mà cô

chỉ tức giận nhìn bộ dạng này c*̉a anh, lúc ấy khi biết cô mang thai,

anh c*̃ng có bộ dạng ngốc nghếch như thế này, sau đó vẻ mặt anh đứng

đắn nói với cô: “Vừa rồi c*̣c cưng cử động rất mạnh, con bé trách

cứ rằng: “Sao mãi đến giờ mới chịu nói cho ba ba biết?” Bởi vì lúc

ấy hoài nghi có thai cô c*̃ng không dám nói, sợ sẽ làm cho anh thất

vọng nên cuối c*̀ng sau khi đến bệnh viện chẩn đoán chính xác mới dám

nói cho anh biết. Cô vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ ngốc nghếch c*̉a anh khi

biết tin, cả đời c*̃ng không quên được, há hốc miệng ra nhìn cô, ánh

mắt có vẻ vui mừng, có vẻ thỏa mãn, còn rưng rưng nước mặt. Đó là

ánh mắt cô chưa từng nhìn thấy, ánh mắt sâu như vậy.

Buổi tối, hai người

đắp c*̀ng một tấm chăn dày ngồi dựa vào ghế sofa trong phòng khách

đọc sách, sàn nhà bằng gỗ trải một lớp thảm dày ấm áp cho nên

tuyệt đối không hề lạnh, lò sưởi âm tường đang cháy bùng thỉnh

thoảng lại bừng lên một đốm lửa, giống như những vì sao đang khiêu

vũ. Vạn vật ngoài kia đều bị bao phủ bởi một màn tuyết trắng, từ

trong cửa sổ nhìn ra, bóng tối mênh mông điểm thêm vài ngọn đèn, chắc

hẳn mọi người đều đã đổ vào trong trấn đón Noel.

“Tối nay là đêm Giáng

sinh…” Cô tựa vào trước ngực anh, mắt vẫn xem sách nhưng tâm tự lại

hoàn toàn không hề đặt lên đấy, nhẹ nhàng nói.

“Ừ” Anh buông cuốn

sách trong tay ra kéo chăn lên cho cô, giúp cô điểu chỉnh chiếc gối

phía sau lưng lại rồi mới vuốt ve tiểu bảo bối c*̉a bọn họ.

“Hôm nay lúc ra ngoài

em đột nhiên nhìn thấy một đợt gió lạnh, em liền nhớ tới…” Nước mắt

c̉a cô rơi trên áo lông màu xám c̉a anh, thấm vào lòng anh.

“Suỵt…” Ngón tay c*̉a

anh nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô, “Tất cả đã là quá khứ

rồi…” Giọng nói rất dịu dàng, nhẹ nhàng như muốn xóa đi tất cả

những điều không vui trong lòng cô, “c*̣c cưng đang cười em đấy, con nói

lúc mẹ khóc trông rất xấu…”

Cô nín khóc mỉm cười,

nhìn ánh sáng lấp lánh c̉a cây thông Noel, “Quà sáng sinh c̉a em đâu?”

Không muốn để cho anh chê cười, giọng buồn bực hỏi.

Tay c*̉a anh từ phía

sau vươn ra, lấy ra một thứ gì đó, dưới ánh sáng rực rỡ từ chiếc

lò sưởi âm tường, nhìn vào ánh mắt c*̉a cô nói, “Gả cho anh!” Ánh

mắt thâm thúy còn sáng hơn cả chiếc nhẫn kết hôn trong tay.

“Là cái này sao?”

Khóe miệng c*̉a cô nở ra một nụ cười, giọng nói tràn ngập vui vẻ.

Sau khi anh từ Mĩ trở về cô vốn giận dỗi nên không thèm đeo nó, rõ

ràng đã giấu rất kĩ, anh hẳn là không thể tìm được mới đúng chứ.

“Tình này không thay

đổi.” Giọng nói c*̉a anh rất nhỏ, lọt vào tai cô nghe như một lời kể,

tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Pháp…lúc anh nói hơi thở tinh tế quanh

quẩn bên tai cô, giống như một sợi lông vũ chọc vào làm nhiễu loạn

lòng cô.

Mắt cô không kìm được

mà rưng rưng, sau khi mang thai hình như rất thích khóc, một chút

chuyện nhỏ c*̃ng chảy nước mặt nhưng cô vẫn cười quay đầu lại, “Cái

này ở đâu ra? Đúng rồi, cuộc khảo nghiệm c*̉a anh thất bại!” Cô vừa

quay lại đã mang dáng vẻ tôi đây chẳng sợ ai cả.

“Sao có thể thế được,

anh thật sự rất biết điều nha, ngay cả đại hội cổ đông c*̉a Jl anh

c*̃ng không quay về tham dự.” Cô bắt nằm anh tuyệt đối không dám ngồi,

trước kia cháo dinh dưỡng khó ăn đến mức suýt chút nữa đã lấy mạng

c̉a anh mà anh c̃ng ăn hết không chừa lại một giọt, vậy mà còn chưa

qua được sao?

“Nhìn dáng vẻ c*̉a anh

như vậy đã mập lên được mười cân (5kg) chưa?” Nhưng mà tuy gầy nhưng

sắc mặt đã tốt hơn trước nhiều, chứng co giật c*̃ng không tái phát

nhiều nữa. Hì hì, đây chính là thành quả mấy tháng nay cô đã bất

khuất kiên trì đạt được. Nhưng thật sự c*̃ng rất kì lạ, mỗi lần cô

uống thuốc bổ đều bắt anh phải uống c*̀ng mình, không có lý do gì

anh không mập lên mà chỉ có cô mập thôi nha.

“Em không cảm thấy gần

đây ông xã c̉a em rất săn chắc hay sao?” Anh nắm lấy tay c̉a cô mà

vuốt ve, sờ sờ chỗ này chỗ kia, tỏ ra rất muốn cười nhưng không dám

cười.

“Ừ, đúng là rất săn

chắc. Nhưng mà vẫn còn gầy!” Phụ nữ đều chẳng chịu nói lí, đặc

biệt là phụ nữ mang thai.

“Cho nên em hãy đồng ý

kết hôn với anh rồi nhanh chóng nuôi cho anh mập bên đi!” Anh bắt lấy

tay cô đeo nhẫn cưới vào, trước kia sao không biết người phụ nữ này

khó chơi đến vậy chứ?

Cô lại nhẹ nhàng linh

hoạt mà tránh ra, híp mắt hỏi, “Vội vã kết hôn như vậy, rốt cuộc

anh đang có ý đồ gì đây?” ánh mắt nguy hiểm c*̉a cô tiến lại gần anh.

“Nếu không kết hôn, con

gái c*̉a chúng ta sinh ra sẽ thành con riêng đấy!”

“Ai nói nhất định là

con gái chứ? Nếu là con trai thì không được sao?”

“Con trai c*̃ng tốt, sinh

con trai xong rồi lại sinh con gái.” Tên Giang mỗ kia cười đến run hết

cả người.

“Anh coi em là heo hả?”

“Em có là heo anh c*̃ng

yêu em.” Ánh mắt thâm thúy c̉a anh nhìn cô, di dời sự chú ý c̉a cô.

Cô chỉ cười cười,

thỏa mãn thói hư vinh mà cười, cười xong thì lại thấy không được ổn,

“Vậy nói đi nói lại em vẫn là heo sao?” Anh lại nhân cơ hội đó đeo

nhẫn cưới vào ngón áp út bên trái c*̉a cô, nắm chặt lấy tay cô, mặt

tháo xuống vẻ trêu đùa vừa rồi, chăm chú mà yên lặng nhìn cô, “Không

lãng mạn, không thể quỳ gối, nhưng mà anh hy vọng lần này em sẽ vĩnh

viễn không tháo nó xuống.” Anh nói vô c*̀ng chậm, rất chậm, ánh mắt

kiên định chăm chú tập trung nhìn xuyên qua linh hồn cô.

Cô yên lặng nhìn anh,

thật lâu sau, nước mắt rơi xuống khi anh nâng bàn tay cô lên, nhẹ nhàng

gật đầu, nhưng vẫn không cam lòng lẩm: “Làm gì có ai bụng to rồi mới

đồng ý lời cầu hôn c̉a người ta? Hơn nữa cả tuần trăng mật c̃ng

không đi được.” Buồn bực, không cam lòng.

“Ai nói không thể đi

hưởng tuần trăng mật được? Bây giờ không phải đang đi hưởng tuần trăng

mật sao?” Anh cười nhìn cô, vẻ mặt cô lại nghi hoặc nhìn anh, đôi mắt

đen như mực c*̉a anh tràn ngập tình ý, nói: “Đây chính là tuần trăng

mật vĩnh hằng c̉a chúng ta!” Cô cười hôn lên mặt c̉a anh, nước mắt

mặn đắng rơi xuống lại mang theo vị ngọt.

Tuần trăng mật bắt

đầu nơi đây, quanh đi quẩn lại vẫn trở lại nơi này, cuộc sống đúng

là một vòng tròn, quanh đi quẩn lại vẫn sẽ trở về điểm xuất phát.

Trên con đường đời c̉a bọn họ, có khóc có cười, tuần trăng mật c̃ng

không chỉ có ngọt ngào, c*̃ng có những cay đắng thấm sâu vào lòng,

nhưng chính vì đã trải qua ngọt ngào đau khổ mới có thể mang lại cho

bọn họ một tuần trăng mật vĩnh hằng này. Mỗi một ngõ ngách ở

Chamonix, những bông tuyết trắng lấp đầy cả một chiếc hộp kí ức, ở đây,

những đau đớn c̀ng nước mặt cuối c̀ng đều đã lắng đọng theo năm

tháng, tất cả đều đã nở thành những bông hoa đẹp nhất.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.