Chương 7: Chỉ mong tất cả đều là mơ

Hinh ý đột nhiên mở mắt

ra, thì ra thật sự chỉ là một giấc mơ, chỉ là mơ. Cô nhìn xung quanh, thì ra

đang ngồi trên trực thăng, chính mình vẫn còn đang bị cố định vững chắc trên

chiếc giường cáng, nhưng nhìn xung quanh đều không có Vũ Chính. Cô lập tức dùng

tiếng Pháp hỏi y tá, nhưng các y tá đều không biết.

Cô đang cảm thấy lo lắng

thì lúc này máy bộ đàm của phi công phát ra âm thanh: “Xin tất cả các phi

công hãy chú ý, đã tìm được xác của nạn nhân nam , nhưng vẫn còn dấu hiệu của

sự sống. Xin tất cả các máy bay hãy chấm dứt tìm kiếm, trở về căn cứ.”

Rất ngắn gọn, nhưng lại

làm cho nỗi bất an của Hinh Ý nhẹ đi, Vũ Chính còn sống, giấc mộng không phải

thật, Vũ Chính của cô không sao, thật tốt. Sau đó vì thể lực còn kém nên cô lại

thiếp đi, giấc ngủ cực kì yên ổn.

Khi tỉnh lại thì Hinh Ý

lại trông thấy bác sĩ, vị bác sĩ người Pháp hỏi cô một số vấn đề sức khỏe, bởi

vì vội vã muốn đi gặp Vũ Chính cho nên trả lời có phần hấp tấp. Cuối cùng bác

sĩ nói với cô: “Không có gì đáng ngại, chắc là ngày mai có thể xuất

viện.” Sau đó thì bước ra khỏi cửa.

Trước khi bác sĩ ra khỏi

cửa Hinh Ý đã kịp thời hỏi một câu: “Còn người cùng tôi, chính là

người đi trượt tuyết cùng tôi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngày mai anh ấy có

thể xuất viện không?”

Bác sĩ người Pháp hơi

ngẩn người hỏi: “Vị kia cùng đi với cô sao? Hiện tại anh ấy đang ở trong

phòng ICU, tôi không phải bác sĩ chính cho anh ấy cho nên không biết tình trạng

của anh ấy thế nào.” Thật ra cho dù có biết rõ thì anh ta cũng không

nói ! Đôi vợ chồng còn trẻ như vậy, xảy ra chuyện ngoài ý muốn đó cũng thật

đáng tiếc nha. (ICU – Intensive care unit: phòng hồi sức cấp cứu, phòng dành

cho các trường hợp đặc biệt nghiêm trọng)

Hinh Ý cũng ngây ngẩn cả

người, ICU, Vũ đang ở trong ICU. Cô liều lĩnh giật chiếc kim tiêm xuống, xông

thẳng ra ngoài. Bác sĩ muốn ngăn cản cô, nhưng nghĩ ngợi một chút rồi dừng lại.

Hinh Ý chạy lòng vòng

trong hành lang bệnh viện, cô không biết phòng ICU ở đâu. Cô dừng lại, bắt lấy

tay một y tá, giọng run rẩy hỏi: “ICU ở đâu?” Trên thực tế toàn thân

cô đều đang run rẩy, y tá chấn động và kinh ngạc nhìn cô,

nói không ra lời. Cô hét to một lần nữa: “ICU ở đâu?” Mọi người trong

hành lang đều bị tiếng hét của cô hấp dẫn sự chú ý. Cô chưa từng có biểu hiện

như vậy, bộ dạng giống như đang nổi điên, đôi mắt đỏ hồng nhìn y tá chằm chằm.

Y tá nói: “Lầu 7”. Ngày hôm đó trong bệnh viện, cả ngày mọi người đều

bàn tán về việc một người phụ nữ châu Á chân trần chạy như điên trong hành lang

bệnh viện.

Khi cô đến phòng ICU, hỏi

y tá chịu trách nhiệm ở đó thì nước mắt đã rơi đầy mặt, nức nở hỏi y tá về

chuyện của Vũ Chính. Y tá nói người bệnh đang được giải phẫu, chủ yếu là tổn

thương não bộ cùng xương sống, còn có cả nội tạng. Muốn biết tình trạng chi

tiết thì phải hỏi bác sĩ chính.

Lúc này, một bác sĩ người

Pháp bước ra từ phòng phẫu thuật. Hinh Ý lập tức chạy đến bắt lấy tay ông ta

hỏi: “Người đang ở trong kia, anh ấy hiện tại thế nào rồi?”

Bác sĩ trầm ngâm một

lát: “Cô đã là vợ của anh ta thì chúng tôi tất nhiên phải giải thích cho

cô về tình trạng lúc này của bệnh nhân. Tình trạng hiện giờ của chồng cô thật

sự không được tốt. Đội cứu hộ của chúng tôi đã phát hiện ra anh ta ở trên vách

đá, do từ trên cao rơi xuống nên ngoài bị thương ngoài da thì não và một số cơ

quan nội tạng của bị tổn thương, trong lúc cấp cứu đã nhiều lần xuất hiện tình

trạng tụt huyết áp nghiêm trọng và phải nhiều lần dùng biện pháp kích tim. Cổ,

xương cột sống cũng bị gãy, có khả năng sẽ gây nên tổn thương cột sống. Bây giờ

còn đang trong tình trạng hôn mê. Hiện tại chúng tôi vẫn còn đang làm phẫu

thuật, hy vọng cô có thể chuẩn bị tâm lý…”

Hinh Ý ngã ngồi trên mặt

đất, nhìn đèn đỏ trên cửa phòng phẫu thuật. Chính cô cũng không biết mình đã

nghe được những gì, cô chỉ biết câu “Hãy chuẩn bị tâm lý” có ý gì. Sao có thể

như vậy? Giấc mộng là giả nhưng không ngờ lại thành sự thật. Cô vùi đầu thật

sâu vào hai cánh tay, vì cô, đều là vì cô mà Vũ Chính mới trở nên như vậy. Nếu

như cô không hiếu thắng như vậy, không kiêu ngạo như vậy…Vũ Chính cũng sẽ không

vì cứu cô mà rơi xuống núi. Nhiều chỗ bị thương như vậy, sẽ rất đau , Vũ Chính

của cô có phải rất đau không? Chính cô cũng rất đau, đau đến mức trái tim như

thắt lại, nước mắt rơi xuống mang theo vị nhàn nhạt của thuốc sát trùng, càng

rơi càng nhiều.

Không biết qua bao lâu,

cô lờ mờ nghe được tiếng bước chân, tưởng rằng đã làm xong phẫu thuật, thật

nhanh ngẩng đầu lên, thì ra là người lớn hai nhà chạy tới. Mẹ Lâm chưa bao giờ

nhìn thấy bộ dáng như vậy của con gái, kinh hãi thiếu chút nữa thì té xỉu. Vội

vàng chạy đến đỡ con gái dậy, đem cô ôm chặt vào lồng ngực, vuốt tóc của cô

nói: “Không có chuyện gì đâu, sẽ không có chuyện gì đâu.” Lời nói

cũng nghẹn ngào, càng nói thì Hinh Ý càng khóc lớn.

Mà mẹ Giang thì chỉ

nhìn vào cửa phòng phẫu thuật, bà là một người gia giáo, tuy chồng mất sớm

nhưng vẫn nuôi dạy một đưa con xuất sắc như vậy. Bà tin con mình nhất định có

thể vượt qua ải này, nhất định có thể.

Đèn phòng phẫu thuật rốt

cuộc đã tắt, nhìn thấy bác sĩ từ bên trong bước ra, lòng của mỗi người đều căng

thẳng, giống như đã chờ đợi một thế kỉ, cùng nhau chờ đợi kết quả, cùng đợi lời

tuyên án.

Bác sĩ chậm rãi tháo khẩu

trang xuống nói: “Thực xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Não của

người bệnh đã chết, người bệnh đã vĩnh viễn sống đời sống thực vật. Nếu như mọi

người đồng ý tháo thiết bị hô hấp ra thì có thể tuyên bố tử vong.”

Mẹ Giang nghe xong thì

lập tức ngất đi, quản gia nhà họ Giang đứng bên cạnh lập tức đỡ lấy bà, đưa bà

đến phòng bệnh.

Ngọn đèn trắng toát trong

bệnh viện phủ trên khuôn mặt Hinh Ý cũng đang là một mảnh trắng bệch.

Y tá đẩy Vũ Chính ra khỏi

phòng phẫu thuật, tuy mỗi người đều đã chuẩn bị tâm lí nhưng khi nhìn thấy bộ

dạng này của anh thì đều không nhịn được mà há miệng th* d*c vì kinh ngạc. Bộ

dạng vô cùng thê thảm, đầu của anh sưng lớn, hai mắt đen nhánh nay bầm tím,

phần xương sọ bên phải lún vào, bởi vì cằm bị gãy xương nên mí mắt phải cũng bị

đọng máu tím xanh, chỗ khí quản bị rạch ra gắn máy thở, xoang mũi cũng gắn hai

cái ống.

Mẹ Lâm chịu không được

quay đầu đi, không dám nhìn.

Chỉ mình Hinh Ý nhìn Vũ

Chính, ánh mắt dịu dàng như nước. Vũ Chính của cô còn thở, sao có thể gọi là

chết được? Cô sờ lên ngón tay còn đeo nhẫn cưới của Vũ Chính, nơi này vẫn

còn truyền đến hơi ấm. Cô ngồi xổm xuống, ghé vào tai anh nói: “Em sẽ

không buông tha cho anh, anh cũng không được buông xuôi.” Đang trong tình

trạng hôn mê sâu nên Vũ Chính không có bất kì phản ứng nào, nhưng cô biết rất

rõ anh đã nghe thấy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.