Chương 62: Tài nấu nướng

Sau giờ ngọ, trong

quán cà phê trong khách sạn New York, Hinh Ý nhìn bên ngoài hàng rào

gỗ mọc lên một cây cọ già, từng phiến lá cây hơi rung rinh dưới ánh

mặt trời, như những tia sáng trôi nổi trên không trung.

Ánh mặt trời tà tà

hắt trên cửa sổ thủy tinh sát đất, cho dù thời tiết vào mùa nào

thì bầu trời thành phố này c*̃ng không có may xanh quang đãng.

Bàn thủy tinh trước

mặt cô đặt một tách cà phê khói trắng lượn lờ, tiếng đàn violin du

dương lẳng lặng chảy xuôi, mang đến cho căn phòng một vẻ yên tĩnh.

“Nếu đã quyết định

rồi, vậy em còn do dự cái gì?” Phương Hiểu Văn ngồi đối diện cô chậm

rãi lên tiếng. Thật ra đầu tuần nay cô đã tới Mĩ, định cư ở c*̀ng

với mẹ chồng làm cho cô không thể đi quen biết bạn bè thân hữu bên

này, nhưng không ngờ lại nhận được email c*̉a Hinh Ý. Vận mệnh có đôi

khi lại trêu đùa người ta như vậy, tự chúng ta rõ ràng đã nắm chắc

tương lai c*̉a mình nhưng lại từng chút một bị nó đưa đẩy, nào có cho

phép mình làm chủ?

“Tuy anh ấy đồng ý

làm phẫu thuật, nhưng mà…cảm thấy rất kì lạ, anh ấy vẫn giữ dáng

vẻ lạnh nhạt im lặng, như là tuyệt đối không hề quan tâm. Bác sĩ nói

thật ra phần lớn người bệnh đều có vấn đề về tâm lý, em sợ anh

ấy…” Cô cầm chiếc muỗng nhỏ khuấy cà phê trong tách, giọng nói càng

ngày càng nhỏ. Thật ra cô vô c*̀ng sợ hãi, cô không biết mình buộc anh

ra quyết định như vậy đến tột c*̀ng là đúng hay sai, loại cảm giác

mờ mịt này c*̃ng thật quen thuộc. Dường như nhớ lại ba nắm về trước,

ở Pháp cô kiên quyết không cho anh chết. Nhưng mà, lúc này đây, cô có

thể lọt vào mắt xanh c*̉a vận mệnh một lần nữa hay sao?

“Sao em có thể cam

lòng bỏ lại cậu ta một mình ở nhà lúc này vậy?” Hiểu Văn cầm tách

cà phê nhẹ nhàng nhấp một ngụm, ánh mắt c*̃ng nhìn về phía xa.

“Mỗi người đều cần

có thời gian c̉a riêng mình để suy nghĩ, hơn nữa em c̃ng không muốn

anh ấy cảm thấy em quá căng thẳng.” Hinh Ý nhẹ nói.

“Đó không phải là lí

do. Cậu ta chỉ cần một chút không gian, mà em càng không cần phải

quấn quýt lấy quá khứ, quá khứ thì cứ để cho nó là quá khứ đi.

Quan trọng nhất là hiện tại và tương lai.” Phương Hiểu Văn tổng kết

đơn giản việc này, tuy cô là người ngoài cuộc nhưng có rất nhiều

chuyện còn tinh tường hơn so với hai người bọn họ. Giang Vũ Chính đang

lo sợ cho tương lai không nắm chắc được c*̉a Hinh Ý cho nên lựa chọn

trốn tránh, mà Hinh Ý trải qua chuyện c*̉a Lâm ba rõ ràng vẫn luông

đau lòng. Hai người, đúng là chỉ xích thiên nhai. (gần nhau trong gang

tấc biển trời cách mặt)

Từ khách sạn đi ra,

sau khi Hinh Ý đi về phía người giữ cửa giúp cô mở cửa xe, Phương

Hiểu Văn đứng sau lưng “A” một tiếng, Hinh Ý theo ánh mắt c*̉a cô

ấy nhìn về phía chiếc xe đang ngừng phía đối diện khách sạn, mi tâm

nhíu lại.

Chiếc Cadillac đen

nhánh lẳng lặng đậu phía đối diện, trong các danh xe đậu đầy đường Mahattan,

cái này thật sự không tính là nổi bật nhưng chỉ cần ánh mắt đầu

tiên cô đã nhận ra. Cửa sổ xe bên ghế lái hạ xuống, người lái xe

chính là Kelvin.

Một bóng hình thon

dài đi vào phạm vi thị lực c*̉a Hinh Ý, lão Lý mặc bộ đồ vest tối

màu đi về phía chiếc xe, mở cửa xe, nhanh chóng lên xe sau đó chạy đi

thật nhanh.

Hinh Ý nghiêng đầu

nhìn vào trong nháy mắt khi anh ta mở cửa xe ra, lại chỉ thấy chỗ

ngồi phía sau một chiếc chăn lông đắp kín đôi chân.

Cô có hơi ngẩn người,

từ khi xuất viện đến nay anh rất ít khi ra ngoài. Dù cho thỉnh thoảng

có chuyện c̉a công ty cần phải xử lý anh c̃ng để cho lão Lý cầm

trực tiếp về nhà bàn bạc. Sáng nay lúc cô ra ngoài anh c*̃ng không

nói với cô sẽ ra ngoài. Vậy thì bây giờ anh đang đi đâu?

Đợi lúc cô lấy lại

tinh thần thì chiếc xe đã biến mất cuối con đường.

Thở dài, thôi, càng

tỏ ra khẩn trương với anh thì anh lại càng cảm thấy mất tự nhiên,

làm gì có người đàn ông nào ra ngoài còn phải báo cáo với vợ chứ,

Giang Vũ Chính lại càng không cần phải nói đến.

Trong phòng bếp nhỏ

lịch sự mà tao nhã c*̉a căn biệt thự ven biển, Hinh Ý mặc tạp dề, vừa

nghe điện thoại vừa đảo bột mì.

“Trước tiên em phải

tăng nhiệt độ trong lò lên 375 độ F/ 190 độ C, sau đó bỏ bột vo viên

vào nướng.” Stenven người bạn làm đầu bếp người Pháp c*̉a Hinh Ý đã

lặp lại đến lần thứ ba, cầm điện thoại mà anh ta lại cảm thấy như

mình chưa hề nói gì.

Hinh Ý đeo tai nghe

điện thoại, vừa chăm chú nhìn sách dạy nấu ăn vừa đảo mấy thứ trong

nồi, trên mặt và trên tóc đều dính bột mì.

“Nhưng mà, bột mì quá

cứng, cây gỗ không có cách nào bắt nó thành hình vuông cả!” Cô nhìn

bột mới lấy từ trong tủ lạnh ra, đóng thành từng tảng lớn.

“Không phải tôi

vừa nói rồi sao? Trước tiên phãi rã đông mười phút đã.” đầu bếp

người Pháp bên kia đã gần như hoàn toàn mất kiên nhẫn. Trời ạ, người

phụ nữ mạnh mẽ trong truyền thuyết thật sự là ngu ngốc không thể

dạy được trong khoản bếp núp vậy sao?

“Được rồi, được

rồi…vừa rồi tôi đang bận cắt táo…được rồi được rồi, tôi tự mình

làm đây.” Sau khi nghe điện thoại xong, nhìn lại sàn bếp rối loạn

trước mặt mình, nhẹ nhàng thở ra một hơi, chỉ có thể làm lại một

lần nữa.

“Gọt vỏ bỏ hạt cắt

mỏng táo rồi bỏ vào chén c*̀ng đường cát, khuấy nhẹ lên…”

“Em đang làm gì thế?”

Hinh Ý đang hoàn toàn

tập trung chiến đấu nên không để ý ngoài cửa phòng bếp có người,

vừa nghe thấy giọng anh thì đã giật mình, chậm rãi xoay người sang

chỗ khác nhìn anh ngượng ngùng cười.

Vũ Chính nhìn mặt

mũi Hinh Ý đầy bột mì, ánh mắt vốn tràn đầy vẻ mệt mỏi trở nên

dịu dàng, điều khiển xe lăn tiến vào trong bếp, ở sau lưng cô ôm lấy

eo cô, để cho cô ngồi lên đùi mình.

Hinh Ý cảm giác được

bàn tay c*̉a anh dịu dàng đặt lên bụng mình, toàn thân cứng đờ, nét

vui vẻ trên mặt đông lại nhưng trong nháy mắt đã khôi phục trở lại.

Không tiếp tục ngồi trên đùi anh nữa, xoay người khom người nhìn anh

nói: “Chờ một chút nữa là xong rồi, anh phải tin tưởng vào năng lực

c*̉a bà xã anh.”

Ánh mắt c*̉a anh hướng

tới sàn bếp rối tung phía sau cô, vẻ sủng nịnh trong ánh mắt càng

mềm mại, khóe miệng hơi cong lên, “Đứng lâu như vậy chắc là rất mệt

nhỉ. Để đầu bếp làm tiếp đi, như vậy sẽ làm cho baby rất mệt đấy.”

Nói xong thì ôm lấy

cô, nghiêng mặt dán lên bụng cô, nhẹ nhàng mà vuốt ve. Mà Hinh Ý chỉ

biết cứng người đứng đó, hốc mắt hơi ươn ướt nhưng lại không thể nói

ra được đó là cảm giác gì.

“Nhanh như vậy đã chỉ

biết đến con mà quên mất mẹ nó rồi hử?” Cô không vui nói.

Vũ Chính chỉ nhắm

mắt lại, nụ cười thản nhiên đọng bên khóe miệng, nhưng lông mày lại

nhíu chặt vào nhau, phải làm như thế nào mới có thể giữ lại hạnh

phúc này đây?

Hai người, bốn con mắt

nhìn chằm chằm vào món Terte Aux Pommes (món bánh táo đặc trưng c*̉a

Pháp) trên chiếc bàn thủy tinh trong phòng khách. Đĩa sứ tinh sảo,

Hinh Ý phải mất đến ba tiếng mới làm được món Terte Aux Pommes này,

tuy lúc làm rất vụng về nhưng may mắn là bánh làm ra c*̃ng không khó

nhìn lắm.

Chiếc bánh táo nướng

vàng óng, bên trên trang trí thêm vài quả hạnh đào, táo cắt miếng

trong suốt sáng bóng, có vẻ đẹp mê người.

“Em đã nói mà, em

nhất định sẽ thành công.” Hinh Ý đắc ý nhìn anh khoe thành quả lao

động vất vả c*̉a mình, thật ra thì trong lòng vẫn lo lắng không biết

có ăn được hay không.

Cầm lấy chiếc đĩa bên

cạnh, cẩn thận xiên vào một miếng đưa lên miệng anh, không nháy mắt

mà theo dõi anh, sợ bỏ qua một chút biểu hiện nào.

Mặt Vũ Chính nghiêm

như khúc gỗ, hai má chuyển động thật chậm, nghênh đón ánh mắt tìm

tòi c̉a Hinh Ý, cuối c̀ng chậm rãi nuốt xuống.

Cô mở to mắt nhìn anh,

cẩn thận hỏi: “Ăn được không?” Thật ra không hề tin tưởng chút nào,

bởi vì anh không có chút cảm xúc gì, động tác nhai chậm chạp vừa

rồi đã chứng minh hết thảy, cô c*́i thấp thấp đầu, nhìn cái nỉa

trong tay mình.

Tay phải c*̉a anh chậm

rãi đưa tới nắm lấy bàn tay đang cầm chiếc dĩa c*̉a cô nói: “Thật

sự…” cố ý kéo dài câu nói, “ăn rất ngon.” Tay trái nhanh nhẹn cướp

lấy dĩa bánh trong tay cô, tấn công món bánh cực phẩm trong đĩa.

Hinh Ý vẫn chưa kịp

phản ứng, lúc nhìn anh đưa bánh vào miệng mới nói: “Anh xấu lắm.”

trong lòng cực kì vui sướng. Gần đây anh ăn ngon miệng hơn, ngay cả

quản gia c̃ng nói với cô dạo này c̃ng cảm thấy tiên sinh không kén ăn

như trước nữa. Tuy vẫn rất gầy, sắc mặt vẫn tái nhợt nhưng mà tình

trạng đã tốt lên rồi không phải sao?

Đầu c*̉a anh sáp đến

gần mặt cô, miệng đối miệng truyền nửa miếng bánh kia vào miệng cô,

Hinh Ý lại ngậm lấy đầu lưỡi c*̉a anh, vội vã mà khát vọng mút vào

tất cả c*̉a anh. Vũ Chính ngửi thấy trên người cô có mùi phấn thơm

nhàn nhạt, tay trái đang cầm dĩa c*̃ng vứt xuống, hai tay ôm lấy khuôn

mặt cô, như muốn dùng hết tất cả không khí trong phổi, không thể chờ

đợi được mà tự do dạo bước trong miệng cô.

Hinh Ý cảm giác được

thân thể anh khẽ run lên, nhẹ nhàng nắm hai cánh tay anh muốn đẩy anh

ra nhưng anh dường như vẫn chưa tỉnh, vẫn một mực cắn chặt lấy môi cô,

không ngừng quấn lấy đầu lưỡi cô, cuối c*̀ng đến khi cô cảm thấy sắp

thở không được nữa, thân thể c̉a anh c̃ng ngày càng run rẩy mới dùng

sức đẩy anh ra.

Hai người thở hổn hển

từng ngụm từng ngụm một, nhìn dáng vẻ chật vật c*̉a đối phương, đều

không thể kìm chế mà cười vang. Hinh Ý nhìn anh ngày càng vui vẻ,

nhưng đôi mắt sáng như sao Bắc Cực trong đêm đông tại sao phải mang một

nỗi đau thương nhàn nhạt?

Cô đỡ lấy anh nằm trên

ghế sofa đôi thật to, lấy chăn lông tỉ mỉ đắp lên chân anh rồi mới nằm

xuống bên cạnh anh, nhìn khuôn mặt thon gầy c*̉a anh, khuôn mặt góc cạnh

khắc sâu, ngón tay run rẩy nhẹ nhàng nghịch mấy vết sẹo nhàn nhạt

bên cạnh, đó là vết sẹo lần trước anh lăn xuống cầu thang đâm vào

thềm đá để lại. Ánh mắt tràn ngập vẻ áy náy c*̀ng yêu thương, có

còn đau không đây? Vết thương trên trán đã sớm đóng vảy, nhưng còn vết

thương trong lòng? Vết thương đau đớn vô hình khắc cốt ghi tâm, có phải

c*̃ng đã khép lại rồi không?

Anh cảm giác được thân

thể c*̉a cô cứng ngắc, ôm lấy cô càng chặt hơn, cằm nhẹ nhàng cọ cọ

trên đỉnh đầu cô, nói: “Thật sự…ăn rất ngon…” Anh chưa bao giờ biết rõ

thì ra món Tarte anx Pommes lại có hương vị ngọt ngào như vậy.

Cô nghe thấy giọng nói

c̉a anh truyền đến từ trên đỉnh đầu, cằm c̉a anh khẽ đập vào đỉnh

đầu cô đau nhói, hốc mắt nong nóng, “Tốt quá, sau này mỗi ngày em

đều sẽ làm cho anh ăn.”

“Còn nữa nha, em quyết

định nhận Steven làm sư phụ, trở thành một người vợ hiền có thể ra

ngoài làm việc đồng thời c*̃ng có thể bước chân vào phòng bếp, nuôi

cho anh ăn không ngồi rồi thật mập mạp.” Cô vừa nói vừa vuốt cái

bụng nhỏ c*̉a anh, có thể chỗ đó là nơi duy nhất trên người anh còn

có thể cảm nhận được chút da thịt.

“Lần trước Steven mới

nói với anh là rất sợ em…” Anh cố nén cười, Steven là quản lý

c*̉a nhà hàng Lâm Tam Tinh, có một lần sau khi anh vô tình dẫn Hinh Ý

đến nhà hàng c*̉a Steven thì cô đã mê mệt người ta, nói ngày nào đó

sẽ nhận ông ấy làm sư phụ. Nhưng mà sau khi Steven thưởng thức qua món

ăn Pháp do cô nấu xong thì lại nhìn Vũ Chính nháy mắt cầu xin tha

thứ.

“Lần trước ông ấy còn

khen em có tiến bộ mà…”

“…”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.