Chương 48: Hòa vào nhau

Sáng sớm, cả căn biệt

thự đều yên tĩnh. Những tia sáng đầu tiên xuyên thủng màn sương đêm,

ánh nắng mặt trời trong ngày đông tuyết trắng đều có vẻ ấm áp nhu

hòa.

Ánh sáng bao trùm thế

giới bên ngoài nhưng một chút c*̃ng không ảnh hưởng đến sự yên tĩnh

ấm áp trong phòng, trong phòng tấm thảm dày bằng tơ, cửa sổ thủy

tinh sát đất thật lớn bên cạnh chiếc giường êm, trên tường treo một

bức tranh, tất cả đều làm cho người ta cảm thấy đáy lòng dâng lên

một vẻ ấm áp.

Lúc này, Hinh Ý nằm

trên giường giống như một con bạch tuộc ôm lấy Vũ Chính chậm rãi mở

đôi mắt nhập nhèm ra, hai tay c*̉a hai người đều ôm chặt lấy đối

phương, cô nhìn thấy dáng vẻ ngủ say như trẻ con c*̉a anh, dựa trán

vào trước ngực anh, nhẹ nhàng mà dụi dụi.

Nếu cả đời có thể ôm

đối phương như vậy, vĩnh viễn không buông tay thì thật là tốt biết

bao!

Lúc anh ngủ không mang

vẻ khôn khéo c*̀ng thâm sâu không lường được như bình thường, mái tóc

rối tung, thỉnh thoảng sẽ cắn cắn môi, thật sự rất giống một đứa

trẻ, lại gầy như vậy làm cho người ta đau lòng vì đứa trẻ này.

Tay Vũ Chính ôm cô cảm

giác được cô đang động đậy, biết rõ cô đã tỉnh nhưng lại không mở

mắt ra, ôm cô sát lại mình hơn một chút, mơ hồ nói một câu: “c*̣c

cưng, ngủ tiếp đi.” Cằm day day trên đỉnh đầu cô như là đang làm nũng.

Anh cảm thấy thoải

mái, đã rất lâu không có một giấc ngủ ngọt ngào như vậy. Trước kia

dù cho có mở hệ thống lò sưởi hết cỡ anh vẫn luôn cảm thấy lạnh,

tay chân đều lạnh ngắc như băng, cái lạnh thấm thẳng vào trái tim anh,

thường làm cho anh thức trắng đêm. Nhưng bây giờ anh cảm thấy ấm áp

như vậy, anh rất thích tay chân mình đều được cô quấn lấy, cho dù nửa

người dưới c*̉a anh bây giờ không có cảm giác gì thì anh vẫn cảm

thấy ấm áp, bởi vì anh biết trên người mình có hơi ấm c*̉a cô.

Mặt HInh Ý dàn vào

lồng ngực c*̉a anh, nằm trong lồng ngực anh buồn cười: “Sáng nay em

phải đến JL họp, nếu không xuống giường thì sẽ đến muộn.” Ngẩng đầu

lên nhìn thấy xương quai xanh dưới cổ áo ngủ đang mở rộng c*̉a anh,

rất gợi cảm.

Một tay Vũ Chính rời

khỏi hông cô, đặt trên gáy cô kéo đến trước ngực c*̉a mình, làm cho

mặt cô dán vào lồng ngực mình, khàn khàn giọng nói: “Không dậy.” Hai

mắt căn bản c*̃ng không mở ra, tay lại càng ôm chặt cô hơn.

“Là em muốn họp, không

phải anh.” Cô kiên nhẫn nhắc nhở anh, người

này vừa ngủ dậy thật là ngốc nghếch.

Lúc này anh mới mở

đôi mắt mông lung ra, vừa rồi anh còn tưởng là mơ, nhưng cô thật sự đã

trở về bên cạnh mình. ći đầu nhìn nhìn dáng vẻ c̉a cô đang cọ cọ

trong ngực mình, anh cười dùng hai tay kéo cô lên, làm cho mặt c*̉a cô

đối mặt với mình.

Khi không trang điểm

thật ra cô càng hấp dẫn hơn, có một loại linh khí thuần túy và sạch

sẽ. Da c*̉a cô vốn rất đẹp, dù cho cô không trang điểm trong không tìm

ra tì vế nào, một viên ngọc xinh đẹp không cần mài giũa.

Cô nhìn thấy ánh mắt

mê ly c*̉a anh đang nhìn mình chằm chằm, có chút nghi hoặc, “Nhìn cái…”

Nhưng không đợi cô nói

xong, nụ hôn c*̉a Vũ Chính đã rơi trên môi cô, lúc đầu mềm mại nhẹ

nhàng, nhưng càng lúc càng kịch liệt không thể khống chế được, làm

cho toàn thân Hinh Ý nóng lên, hai người quấn quýt nhau, tay c*̉a anh

không an phận di chuyển trên người cô, từ vòng eo mảnh khảnh c*̉a cô

chạy xuống cặp mông tròn trịa, vén váy ngủ bằng tơ mỏng c*̉a cô lên.

Hinh Ý cảm thấy nhiệt

độ trên lòng bàn tay anh ngày càng cao, lại không có cách nào đẩy anh

ra, bởi vì chính cô c̃ng không tự chủ được cởi bỏ ćc áo ngủ c*̉a

anh, xoay người một cái đè lên người anh, vội vã cởi quần áo c*̉a

anh.

Mà Vũ Chính lại dùng

tay đè chặt bàn tay c*̉a cô đang cởi quần áo anh, Hinh Ý khó hiểu

nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ c*̉a anh, lúc này anh mới lắp bắp nói “Giúp anh xoay người, lần này anh muốn ở trên.” Giọng nói mang theo

một chút trẻ con mà quật cường.

Hinh Ý cảm thấy buồn

cười, nhưng vẫn cố nhịn hỏi: “Vì sao?” Tuy trước kia anh đều ở trên nhưng

mà thỉnh thoảng cô ở trên anh c*̃ng rất vui nha.

Vẻ mặt anh như đang căm

thù đến tận xương tủy, từ trong cổ họng hừ hừ nói một câu: “Lần

trước em đã ở trên rồi.” Như một đứa trẻ bị ức hiếp đang tức giận.

Hinh Ý chăm chú nhìn

khuôn mặt anh, lần trước? Cái lần uống rượu kia sao? Thật ra thì cô

c*̃ng còn nhớ một chút, cô nhớ cô đã cưỡi lên người anh, liều mạng

cắn anh, đè chặt hai tay c*̉a anh lại mà hôn anh… “Giang Vũ Chính, anh

nhỏ mọn vậy sao?” cô buồn cười nhìn vào ánh mắt của anh.

Mà Vũ Chính c*̃ng

không để cho cô cười nhạo, xoay người lại, giờ phút này Hinh Ý còn

đang nằm trên người anh, lại càng hoảng sợ, tranh thủ thời gian nằm

xuống bên cạnh anh.

Nửa người dưới c*̉a

anh không nhúc nhích được chút nào, chỉ có thể dựa vào lực c*̉a thân

trên mà xoay, bình thường phải thử ba bốn lần mới thành công.

Tuy ngoài miệng Hinh Ý

cười anh nhưng nhìn thấy dáng vẻ gian nan xoay người c*̉a anh thì rất

đau lòng nên liền ôm eo c*̉a anh, hai chân quấn lấy chân anh, thuận lợi

giúp anh nằm lên người mình.

Mà Vũ Chính lại thả

chậm tốc độ công kích, từng nụ hôn vụn vặt rơi trên mặt cô, trên môi,

trên cổ mẫm cảm, xương quai xanh tinh sảo, rồi đến bộ ngực non nớt.

Cô cảm giác được bọ

râu buổi sáng anh chưa kịp cạo ma sát trên thân thể cô mang lại cảm

giác thô ráp, thân thể giống như điện giật, nhiệt độ nơi lòng bàn tay

anh cao kinh người, thậm chí cô còn có thể cảm nhận được người anh

dính đẫm mồ hôi.

Thời điểm cuối c*̀ng

khi anh thuận lợi tiến vào cơ thể cô, nghe thấy anh hơi thở dốc, khóe

mắt Hinh Ý chảy ra một giọt nước mắt, một đường từ thái dương nhỏ

xuống tấm trải giường bị bọn họ làm cho nhăn nhúm.

Cô không biết vì sao

mình lại khóc, không phải là vì hưng phấn hay là vì bi thương, đó là

vì giờ phút này cô cảm thấy rất thỏa mãn, thật sự rất hạnh phúc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.