Chương 37: Giãy dụa

Hinh Ý c*̃ng không biết

mình đã đi trên đường thế này bao lâu rồi, lúc nước mắt trên mặt khô

hết mới ngồi lên taxi, c*̃ng không biết mình trở về nhà như thế nào.

Nhà cô c*̃ng không phải

địa chỉ lúc trước nữa, từ lúc Lâm ba qua đời, Hinh Ý đã đưa Lâm mẹ

từ biệt thự nhà họ Lâm chuyển đến một biệt thự nhỏ khác, cô làm

vậy là không muốn cho bà nhìn cảnh nhớ người.

Thật ra cô c*̃ng biết

mình chỉ lừa mình dối người, nếu như không thấy vật là có thể không

nhớ đến người vậy thì trong hai năm cô bỏ đi, người kia cả ngày lẫn

đêm tại sao vận xuất hiện trong đầu cô, chiếm cứ lấy trí nhớ c*̉a cô?

Sau khi về đến nhà cô

không nói gì cả, c*̃ng không có đủ sức đối mặt với những lời trách

cứ c*̉a bọn họ, trở về thẳng phòng, ai nói gia đình là bến đỗ yên

bình nhất chứ? Trong mắt Hinh Ý, gia đình là nơi xảy ra tất cả những

chuyện phiền toái.

Cô nằm trong bồn tắm

mát xa thật to, hơi nước làm cho mặt cô hồng hồng, càng lộ ra vẻ xinh

đẹp hấp dẫn.

Sự tình càng ngày càng

phức tạp, cuộc hôn nhân c̉a cô và Vũ Chính c̃ng chỉ là xuất phát từ

tình cảm c*̉a hai bên, nhưng hiện tại xem ra thật sự như Giang Vũ Chính

đã nói, mình đã quá ngây thơ rồi.

Hinh Ý nhẹ nhàng thở

dài, vùi đầu vào trong nước, dường như làm như vậy có thể giúp cho cô

ngăn cách với tất cả phiền não c*̉a thế giới bên ngoài.

Vũ Chính ngồi trong

văn phòng tổng tài Giang Lâm, vừa họp xong với tổng bộ JL bên Mĩ, thể

xác và tinh thần đều mệt mỏi. Nhìn lại một đống báo cáo c*̉a Giang

Lâm trên bàn, đầu lại bắt đầu đau, từng cơn chóng mặt tập kích về

phía anh.

Anh thoáng lấy lại bình

tĩnh, tay run rẩy mở ngăn kéo ra, lấy ra lọ thuốc giảm đau. Trong hai năm

qua, chứng đau đầu ngày càng nghiêm trọng, liều lượng thuốc giảm đau

c̃ng ngày càng lớn. Bác sĩ c̃ng đã nói với anh, muốn anh phải đi

kiểm tra tổng quát một lần, còn phải chú ý nghỉ ngơi, không được

quá vất vả, liều lượng thuốc ngày càng lớn c*̃ng sẽ gây nên tác

dụng phụ ngày càng lớn cho cơ thể. Mỗi lần anh đều nói không sao,

dường như căn bản không thèm để ý đến. Thật ra thì anh c*̃ng biết đây

không phải là bệnh gì nghiêm trọng lắm, lúc trước khi bị tai nạn ở

Mĩ, bác sĩ c*̃ng từng nói với anh, dù cho sau khi khôi phục lại, não

bị tổn thương nghiêm trọng như vậy nhất định sẽ để lại di chứng.

Sau khi anh uống thuốc

giảm đau, hình ảnh c̉a Lý Tử Ngôn liền truyền tới, Vũ Chính c̃ng

mở ra.

Lý Tử Ngôn nhìn thấy

sắc mặt tái nhợt c*̉a Vũ Chính trên màn hình máy tính, muốn nói gì

đó nhưng lại thôi.

Anh biết Lâm Hinh Ý đã

trở lại, anh c*̃ng biết Vũ Chính nhất định sẽ tìm cách để cô trở

lại Giang Lâm, nhưng mà anh không ngờ tới Vũ Chính lại sử dụng cách

đó, từng bước từng bước một khiến cho Lâm Hinh Ý không có đường lui.

Vũ Chính nhìn dáng

vẻ nghẹn họng không nói được lời nào c*̉a anh thì khóe miệng khẽ

nhếch lên, nói: “Có gì cứ hỏi.”

Lý Tử Ngôn thở dài

nói: “Cậu cam đoan tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn sao?” (biết thì sẽ

nói, nhất định không giấu diềm) Không còn cách nào nữa, tên Giang Vũ

Chính này có đôi khi thật sự quá âm trầm, luôn dấu tâm sự trong

lòng.

“Không đảm bảo.” Vũ

Chính cực kỳ thẳng thắn.

“Cho dù muốn Lâm Hinh

Ý trở về thì c*̃ng không cần dùng cách đó nha! Cậu rất thích đóng

vai kẻ ác hả?” Anh nghĩ mãi mà không rõ tên Giang Vũ Chính này, tất

cả mọi chuyện đều ôm vào thân.

“Chỉ cần cô ấy trở

về, dù có thế nào tôi c̃ng không sao cả.” Giọng nói c̉a Vũ Chính

trầm thấp, giống như tiếng đàn violin sầu bi. Anh quá hiểu Hinh Ý là

người thế nào, áp lực càng lớn thì sức chiến đầu càng mạnh.

Thật ra thì cô là một

người phụ nữ rất mạnh mẽ.

Anh nhìn vẻ mặt lo

lắng c*̉a Lý Tử Ngôn, lại nhẹ nhàng mở miệng nói: “Nói cách khác,

làm cho cô ấy trở về c*̃ng là vì chính mình, Giang Lâm và JL thật sự

rất nhiều việc, đôi khi c*̃ng khó tránh khỏi cảm thấy mệt mỏi, để cho cô

ấy trở về tiếp nhận công việc trong nước, không phải là rất tốt

sao?”

Lý Tử Ngôn có chút

kinh ngạc nhìn vẻ mặt mệt mỏi c*̉a Vũ Chính, anh chưa bao giờ nói

mình mệt mỏi trước mặt người khác như vậy, thời khắc hiện tại nói

những lời này như một lời tuyên cáo, làm cho người ta có cảm giác

sợ hãi.

Hình như Vũ Chính

c̃ng phát hiện ra vẻ khác thường c̉a mình, nói với Lý Tử Ngôn ở

bên kia sắc mặt c̃ng đang trầm xuống: “Dạo này c̃ng vất vả cho cậu

rồi, JL trên toàn thế giới có rất nhiều hạng mục lớn, 30% trong số

đó bởi vì nguy cơ tài chính mà phải ngừng lại. Cậu ở bên đấy c*̃ng

rất mệt mỏi, tôi biết.”

Lý Tử Ngôn lại khôi

phục dáng vẻ cà lơ phất phơ, “Thôi, cậu không phải lo lắng đâu, các

lãnh đạo bị giảm lương nha, tôi vẫn giữ được như ban đầu.”

Vũ Chính biết dạo

này việc giảm lương không đơn giản như vậy, cổ đông không nhận được

tiền lợi nhuận, người đầu tiên bị mang ra khai đao chính là CEO, có

thể thấy được Lý Tử Ngôn rất áp lực. Nhưng Vũ Chính c*̃ng biết, cho

dù Lý Tử Ngôn có mang dáng vẻ không tim không phổi thế nào thì cậu

ta chắc chắn sẽ không thua kém mình, anh c*̃ng chưa từng đánh giá thấp

cậu ta.

Trong đại sảnh không

tính là xa hoa c*̉a biệt thự nhỏ nhà họ Lâm, một đám người đang ngồi

trên ghế sofa, đều đang mong đợi diễn viên chính c*̉a hôm nay.

Hinh Ý biết rõ dù có

thế nào thì hôm nay c*̃ng không thể tránh bị bọn họ oanh tạc, nghĩ

thầm thà chết sớm đầu thai sớm, không bằng lúc này cứ kiên trì đối

mặt.

“Hinh Ý à, rời đi hai

năm cháu càng ngày càng xinh đẹp. Chơi c*̃ng đã chơi hai năm rồi, theo

dì thấy thì c*̃ng nên trở về công ty đi.” Người mở miệng chính là dì

Hinh Ý, quả nhiên đã đi thẳng vào vấn đề nha.

“Hinh Ý, không phải

chú sợ Giang Vũ Chính mà là Giang Lâm dù sao c*̃ng là tâm huyết cả

đời c̉a anh cả, cháu lại là đứa con duy nhất c̉a anh cả, những thức

thuộc về anh cả cháu nhất định phải giành lại nha.” Người nói chính

là ông chú Lâm Đạt Quảng, thậm chí còn lôi cả ba ra nói.

Hinh Ý ngồi trên một

chiếc ghế sofa khác, nhàn nhạt mở miệng nói: “Cháu sẽ trở về Giang

Lâm, nhưng tuyệt đối sẽ không trở về bên cạnh Giang Vũ Chính.” Cô đã

nghĩ rất kĩ, cô hẳn là nên đối mặt, nếu đã muốn đối mặt thì cô

chưa bao giờ là người nhu nhược.

Dì lập tức gây khó

dễ, “Cháu có biết người c*̉a nhà họ Lâm và nhà họ Phương trong Giang

Lâm hiện tại đang gặp phải tình cảnh khó khăn thế nào không? Bên

ngoài đều đồn đại chuyện cháu c*̀ng Giang Vũ Chính đã ly hôn, chúng

tôi c*̃ng không thể trụ nổi ở Giang Lâm nữa. Cháu xem những thứ viết

trên tạp chí xem, tuyệt đối không thể để cho Giang Vũ Chính chiếm hết

tiện nghi. Mặc kệ cháu yêu hay không yêu Giang Vũ Chính, cho dù là ly

thân, cháu c*̃ng phải trở lại bên cạnh Giang Vũ Chính.” Bà thuận tay

ném tạp chí đến trước mặt Hinh Ý, Hinh Ý lấy tay đẩy ra, cuốn tạp

chí doanh nhân có ảnh bìa Vũ Chính mặc đồ vest rơi xuống mặt đất.

Hinh Ý mặt không một

chút biểu cảm nói: “Tôi tuyệt đối sẽ không trở về.” sau đó đứng lên đi

lên lầu.

Nhưng mà lúc này Lâm

mẹ lại mở miệng nói: “Ba c*̉a con đã từng nói với mẹ, đời này thứ

ông ấy trân quý nhất là con, Lâm thị tuy là tâm huyết cả đời nhưng so

ra vẫn kém con nửa phần. Con cứ nhìn tâm huyết c*̉a ba ba đều rơi vào

tay hung thủ giết ông ấy như vậy sao?” lời nói c*̉a bà thê lương, mặc

dù là vì kích thích Hinh Ý mới nói vậy, nhưng c*̃ng là những lời

thật lòng, thật sự bà rất hận Giang Vũ Chính.

Hinh Ý nghe thế thì

nước mắt đã nhòe hai mắt, đúng vậy, đó là tâm huyết cả đời c*̉a ba,

nhưng mà chẳng lẽ ngoại trừ trở về bên kia thì không còn cách nào

khác sao?

Đêm đã khuya, trong

phòng im ắng, gió thu thổi vào trong phòng, thổi tung tấm rèm mong

manh, một cảm giác mát rượi thổi đến.

Không biết có phải do

ban ngày ngủ quá nhiều hay bởi vì chính mình suy nghĩ quá nhiều là

Hinh Ý lăn qua lộn lại không ngủ được, lại cảm thấy tâm phiền ý loạn,

miệng đắng lưỡi khô, dứt khoát đi xuống lầu uống nước.

Lúc đi qua phòng

khách, cô nhớ tới quyển tạp chí, tuy đã cố gắng hết sức bắt mình

không được nghĩ đến anh, nhưng mà vẫn không có khí phách nhớ tới hết

lần này đến lần khác.

Cô cầm ly nước, ngồi

chồm hổm trên mặt đất, tìm quyển tạp chí bị cô ném xuống hôm nay

nhưng mà không thấy đâu. Chắc là người giúp việc đã thu dọn sạch sẽ

rồi, làm sao còn có thể ở đây được?

Cô cười khổ ngồi trên

ghế sofa, lại lơ đãng nhìn thấy quyển tạp chí được đặt trên chiếc

bàn nhỏ bên cạnh ghế sofa.

Cô nhẹ nhàng buông ly

nước lên mặt bàn thủy tinh, do dự một lát rồi lại nhẹ nhàng cầm

quyển tạp chí lên, nhìn khuôn mặt anh, cảm thấy vừa quen thuộc lại

vừa lạ lẫm.

Sau khi ra khỏi sân bay

chỉ liếc nhìn vài lần đã phát hiện ra anh rất gầy yếu, nhưng khi

nhìn kĩ ảnh chụp thì càng gầy, tuy chiếc bàn làm việc che khuất

nửa người dưới nhưng vẫn cảm thấy gầy vô c*̀ng.

Khuôn mặt vẫn giữ

vẻ hờ hững, như một vị

vương giả, c*̃ng không giống như người thường, anh luôn mang lại cho cô

cảm giác mâu thuẫn như vậy. Mở từng trang giấy ra, phần lớn đều là

chữ, rất ít ảnh c̉a anh, mà chữ dường như c̃ng chỉ viết về sự

phát triển c̉a công ty c̀ng cách nhìn về nền kinh tế hiện nay c*̉a

anh, không có một người nào, không có một chữ nào nhắc đến cuộc

sống c̉a anh, c̃ng không có một chữ nhắc đến cô.

Hinh Ý tìm kiếm tin

tức c*̉a mình trên internet, chỉ thu thập được tin tức từ bộ phận PR

c*̉a Giang Lâm, nói cô đã xuất ngoại đi du học, trừ tin đó ra thì không

thu hoạch được gì khác.

Cô biết rõ giới

truyền thông lợi hại như thế nào, đào móc tin tức vô c*̀ng chuẩn xác,

cô tin tưởng giới truyền thông c̃ng biết vấn để c̉a cô c*̀ng Vũ

Chính. Nhưng cô càng tin tưởng Giang Vũ Chính có vô số thủ đoạn làm

cho tin tức mình và anh đã ly hôn không bị truyền ra ngoài.

Trong căn phòng yên

ắng, lầu hai truyền đến tiếng động, Hinh Ý yên lặng không một tiếng

động đặt quyển tạp chí lại chỗ c̃. Đi lên lầu hai, là tiếng c̉a mẹ

truyền tới từ trong phòng, cô lẳng lặng đi trên hành lang chỉ có một

ánh đèn mờ nhạt.

Nhẹ nhàng gõ cửa

phòng mẹ, nhưng không thấy mở cửa.

Hinh Ý nhìn thấy cửa

thư phòng mở hé, còn có một ngọn đèn đang sáng liền đi qua, qua khe

hở nhìn vào trong.

Lâm mẹ đứng trước bàn

sách, một tay cầm ảnh c*̉a chồng mình, tay kia nhè nhẹ vuốt vuốt

khung ảnh thủy tinh, trên mặt còn lộ ra một nụ cười nhẹ.

Hinh Ý lấy tay che miệng

lại, không để cho mình khóc thành tiếng, nước mắt tích tích không ngừng

rơi vào lòng bàn tay, nhiệt độ c*̉a những giọt nước mắt nhanh chóng

lạnh buốt.

Cho tới bây giờ cô chỉ

biết đến cảm thụ c*̉a mình, lại không hề nghĩ tới thời gian qua mẹ

sống thế nào. Cô có thể rời đi rất xa, ba năm c*̃ng không trở lại,

nhưng mẹ thì chỉ có thể yên lặng chịu đựng, để tang chồng trong nỗi

đau đớn, bị người thân gây áp lực, còn con gái thì không có hiếu.

Cô đau lòng, nhớ tới

lời nói hôm nay c*̉a mẹ, cho tới bây giờ mình chỉ biết sống vì mình,

không chịu nghĩ xem người bên cạnh sống thế nào.

Cô quá ích kỉ.

Cô chậm rãi xoay

người, không hề nhìn vào trong phòng nữa, từng bước một trở lại

phòng mình, bước chân kiên định như vậy, giống như sau khi đưa ra một

quyết định vô c*̀ng gian nan, loại dũng cảm liều lĩnh kia thẩm thấu

vào từng lỗ chân lông trên cơ thể cô.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.