Chương 13: Tức giận

Không khí bốn phía

dường như c*̃ng đồng loạt ngưng đọng lại, Hinh Ý nghe thấy tiếng tim

c̉a mình đập nhanh hơn, bàn tay c̉a cô đang mát xa cho Vũ Chính c*̃ng ngừng

lại.

Vũ Chính lại mở

miệng nói: “Em còn muốn giấu diếm anh bao lâu nữa?” Anh dường như không

có chút biểu hiện kích động nào, bình tĩnh giống như đang nói

chuyện không liên quan đến mình.

Hinh Ý cố gượng cười,

vô c*̀ng đè nén nói: “Em nào có giấu diếm anh chuyện gì đâu?” Cô không

thể tỏ ra sợ hãi trước mặt anh, chỉ là mỗi lần đều bị anh nhìn

thấu, giống như có thể nhìn thấu lòng c*̉a cô.

Vũ Chính cười khổ “Chẳng lẽ hiện tại trong mắt em anh lại là một người tàn phế sao?

Giang thị rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Giọng điệu cao hơn vừa rồi,

anh rất ít khi không thể khống chế được, trước mặt người khác chưa

từng như vậy. Nhưng mà hôm nay anh lại tỏ ra mất bình tĩnh trước mặt

người mình yêu nhất, anh chịu không được nha, chịu không được cảm giác

mình như một đứa ngốc không biết gì, chịu không được người mình yêu

ở trước mặt mình cố chống đỡ che đậy. Đó chính là đang ở trước

mặt người khác công khai biểu thị sự bất lực c̉a anh, nhu nhược c̉a

anh.

Cho tới bây giờ Hinh Ý

c*̃ng chưa bao giờ thấy Vũ Chính như vậy, đôi mắt đỏ ngầu như một con

sư tử đang bị thương. Đôi mắt cô c*̃ng hồng hồng nói: “Em chỉ muốn để

anh được an tâm dưỡng bệnh mà thôi, về phía Giang thị anh cứ yên tâm,

tuyệt đối sẽ không đổi chủ. Lâm thị sẽ không tiếc hết thảy để ủng

hộ anh, đợi đến khi anh khỏe lại…”

Vũ Chính nhắm mắt

lại, mỏi mệt yếu ớt nói: “Em không hiểu, thứ anh quan tâm không phải

là Giang thị, mà là em đó!”

Sau giữa trưa ánh mắt

hắt vào phòng bệnh, nhưng lại không để đánh vỡ được c*̣c diện bê tắc

này.

Hinh Ý trước giờ luôn

được anh nâng nui trong lòng bàn tay, hôm nay lại phải chịu đựng thái

độ lạnh lùng như vậy c̉a anh nha! Vì vậy cô c̃ng tức đến đỏ mắt,

cắn răng nói: “Đúng, em không hiểu anh. Là lỗi c*̉a em, hết thảy đều

là em sai. Nếu không phải vì lời nói c̉a em, anh c̃ng sẽ không biến

thành như vậy, nếu không phải vì lời nói c*̉a em, anh vẫn còn là một

Giang Vũ Chính kiêu ngạo lúc trước. Nếu đã chán ghét em như vậy, thì

em đi là được chứ gì!” Cô vừa khóc vừa chạy ra khỏi phòng.

Chỉ là không đợi cô

chạy ra khỏi cửa phòng thì bên trong đã truyền đến một tiếng động

thật lớn. Cô quay đầu lại, nhìn sang. Vũ Chính từ trên giường ngã

xuống, tiếp theo đó từng chút một đẩy ngã cái giá. Cả người anh run

rẩy, ngay cả hai chân cho tới bây giờ không hề nhúc nhích c*̃ng đang co

rút, khuôn mặt cực kì khổ sở, cắn răng đến cả gân xanh trên trán

c*̃ng nổi lên.

Hinh Ý chưa bao giờ

chứng kiến tình huống này, sợ hãi, vừa vội vã gọi bác sĩ, vừa

chạy đến nâng Vũ Chính dậy. Lúc tay c*̉a cô chạm vào thân thể anh, rõ

ràng cảm nhận được toàn thân anh cứng ngắc như một tảng đá, cô chỉ

có thể ôm anh mà rơi nước mắt.

Bác sĩ c*̀ng y tá xông

tới, hộ lý riêng c*̃ng đỡ Vũ Chính lên giường. Cô lui ra cách giường

khoảng nữa mét, nhìn bác sĩ c*̀ng ý tá bận rộn vây quanh Vũ Chính.

“Toàn thân người bệnh

co rút, nhanh gọi bác sĩ chuyên khoa đến.” Bác sĩ vừa đè chân Vũ

Chính xuống vừa nói với y tá.

Cả người Hinh Ý như

bị rút hết sức lực, toàn thân c*̃ng co rút, cô ngồi xổm xuống mặt

đất dụi đầu vào hai bàn tay khóc lớn lên. Đến tột c*̀ng cô làm sao

vậy, tại sao phải nói những lời vớ vẩn đó với anh, biết rõ sức

khỏe c*̉a anh đã như vậy còn tức giận với anh.

Cô khóc càng lúc càng

lớn, khiến cho y tá c*̃ng phải đến dỗ dành cô: “Không có gì đâu, đây

là tình trạng thường gặp c*̉a người bị bại liệt, từ nay về sau chú

ý một chút là được rồi.”

Lúc cơn co giật c*̉a

Vũ Chính chấm dứt, sắc trời ngoài cửa sổ đã nhuộm đen. Trong phòng

bệnh chỉ có chiếc đèn tường lấp lòe, ngọn đèn ấm áp lại không mang

lại cảm giác ấm áp nào cho Hinh Ý. Cô nhìn Vũ Chính trong tình

trạng kiệt sức đang ngủ say, ngọn đèn nhu hòa soi vào thân thể thon

gầy c̀ng gương mặt cực kì tái nhợt c̉a anh.

Cô nắm lấy bàn tay

phải không có chút sức lực nào c̉a anh, dùng khuôn mặt c̉a mình

vuốt ve nó, nói với Vũ Chính đang mê man: “Thật xin lỗi. Là do em

không tốt, em không có ý muốn chọc giận anh. Em thật sự chỉ muốn anh

nghỉ ngơi cho thật tốt, không bị những chuyện khác làm

phiền, anh có thể nhanh chóng đứng dậy…”

Cô hít hít mũi, nói

tiếp: “Em biết rõ gạt anh như vậy là không đúng, em biết rõ chính

mình c*̃ng không có năng lực khống chế một công ty lớn như Giang thị.

Từ nay về sau em sẽ không dối gạt anh nữa, anh muốn c*̀ng em đối mặt,

anh muốn bảo vệ em như trước kia, phải không? Hôm nay anh nói thử xem,

em đã khiến cho anh trở thành một người tàn phế, lòng em thật sự

rất đau, như là bị axit tạt vào vậy, từng giọt từng giọt ăn mòn. Anh

vì em mới trở thành như vậy, em tình nguyện hiện tại người nằm đây

là em. Ô ô….” Cô khóc lớn thành tiếng.

“Từ nay về sau em c*̃ng

không cho anh nói mình là người tàn phế. Tay c̉a em sẽ là tay c̉a

anh, chân c̉a em sẽ là chân c̉a anh. Từ nay về sau c*̃ng không cho anh co

giật như ngày hôm nay, em sẽ rất đau đớn.”

“Rõ ràng là mình làm

sai, trái lại còn trách móc anh, 100% là cách làm c*̉a công chúa Hinh

Ý rồi.” Giọng nói ấm áp c*̉a Vũ Chính vang lên, mệt mỏi, cực kì

mệt mỏi, nhưng ánh mắt nhìn Hinh Ý lại tràn đầy trìu mến.

“Anh tỉnh rồi, có cảm

thấy không thoải mái ở đâu không? Em đi gọi bác sĩ ngay.” Cô khẩn

trương muốn đưng dậy nhấn chuông gọi bác sĩ.

Anh giơ cánh tay trái

có lực duy nhất lên, nhưng không cách nào bắt được tay c*̉a cô. Tay vừa

giơ lên một nửa thì Hinh Ý đã lập tức giơ tay vịn chặt lại. Vũ

Chính nhẹ nhàng cười cười: “Anh không sao, nghe thấy công chúa khóc gọi

hoàng tử, sao có thể không tỉnh chứ?”

Hinh ý nín khóc mỉm cười,

nhẹ nhàng nhéo vào tay trái c*̉a anh.

“Phu nhân à, em đỡ phu

quân mình ngồi dậy được không?” Anh giật giật bả vai c*̀ng nửa người

trên cứng ngắc.

Cô lập tức choàng tay

ra sau nách c̉a anh, dùng sức đỡ anh ngồi dậy. Chính mình c̃ng ngồi

xuống giường, tay ôm lấy eo c*̉a anh, nhẹ nhàng mát xa.

“Vừa rồi chắc rất sợ

hả? Thật ra thì anh c*̃ng rất sợ, lúc em nói muốn bỏ đi, anh rất sợ

em sẽ đi thật. Cho nên mới phải…” Vũ Chính vô c*̀ng dịu dàng nói.

Nước mắt c*̉a Hinh Ý

tiếp tục rơi: “Anh biết rõ em chỉ nói vậy thôi mà, anh làm gì mà

khẩn trương vậy chứ, té xuống như vậy khiến cho trái tim em tan nát

nha. Anh là c*̉a em, anh đau thì em càng đau hơn anh.”

“Dù có nói c*̃ng không

được, không được rời khỏi anh, biết không?” Cằm c*̉a anh đặt trên đỉnh

đầu cô, hôn lên mái tóc c*̉a cô.

Cô nghe tiếng tim đập

c*̉a anh, gật đầu.

Gió đêm thổi tung bức

màn, tất cả đều yên bình tĩnh lặng như vậy. Bọn họ đều hy vọng đêm

nay có thể kéo dài đến vĩnh viễn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.