Chương 23: Tử Linh Vạn Hồn Đan

Đáy Vạn Quỷ Quật, nơi sự im lặng đã ngự trị ba vạn năm, giờ đây đang rung chuyển.

Nguyên Phàm đứng trước cái xác khô đã mất đi linh tính của Ma Quân Cổ Thời. Hắn nhắm mắt, không phải để thương tiếc, mà để cảm nhận cơn bão đang hình thành bên trong cơ thể mình.

Bức tường Kim Đan, rào cản lớn nhất ngăn cách Trúc Cơ và một cấp độ sinh mệnh hoàn toàn mới, đã vỡ tan.

Nếu là tu sĩ bình thường, đây là lúc vui mừng nhất. Bọn họ sẽ cẩn thận dẫn dắt toàn bộ linh dịch trong đan điền, nén ép chúng lại, ngưng tụ thành một viên Kim Đan rắn chắc. Đó là một quá trình tinh tế, đòi hỏi sự kiểm soát tuyệt đối.

Nhưng Nguyên Phàm thì khác. Đan điền của hắn không chỉ có linh dịch.

Cái hồ linh dịch ngũ sắc của hắn đang sôi trào như một nồi súp quỷ. Bên trong nó, hàng ngàn tàn hồn từ đám đệ tử Thanh Vân yếu ớt, đám Ma tu Huyết Tông tàn bạo, đến Hắc Bạch Song Sát âm lãnh đang gào thét. Chúng bị di sản cuối cùng của Cổ Thời kích động, nhưng vẫn chưa bị tiêu hóa hoàn toàn.

Chúng là thuốc nổ.

Nguyên Phàm hít một hơi thật sâu. Hắn bắt đầu quá trình "Ngưng Đan".

Hắn dùng ý chí, ép cái hồ linh dịch xoay tròn, ép chúng nén lại về phía trung tâm nơi sợi chỉ xám tro của "Tử Linh Pháp Tắc" đang lơ lửng.

"GRÀÀÀÀÀÀ!"

Ngay lập tức, hàng ngàn tàn hồn cảm nhận được ý định "luyện hóa" của hắn. Chúng phản kháng. Sự oán hận, sợ hãi, tàn bạo của chúng bùng nổ cùng một lúc, hợp thành một cơn lốc tinh thần, đập thẳng vào linh hồn Nguyên Phàm.

"Phụt!"

Nguyên Phàm hộc máu. Cảm giác như hàng ngàn mũi kim đâm vào não hắn.

Cơn bão tàn hồn mất kiểm soát. Chúng không chỉ tấn công linh hồn hắn, chúng còn tấn công chính cái hồ linh dịch, ngăn cản quá trình ngưng tụ.

Linh dịch ngũ hành và tử khí bắt đầu xung đột. Hàng ngàn tàn hồn trở thành chất xúc tác.

"ẦMMMMMM!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể Nguyên Phàm.

Đan điền của hắn, cái hồ linh dịch, cùng hàng ngàn tàn hồn, đã nổ tung. Sức mạnh khủng khiếp xé nát cơ thể hắn từ bên trong.

Chết lần thứ 20.

...

Hơi thở lạnh lẽo quen thuộc.

Nguyên Phàm mở bừng mắt. Hắn vẫn đứng trước cái xác của Cổ Thời. Bức tường Kim Đan vẫn ở trạng thái vừa vỡ tan. Cơn bão tàn hồn vẫn còn đang hỗn loạn trong đan điền, chưa kịp phản ứng.

Hắn đã sống lại. Quay về mười giây trước.

"Cưỡng ép... không được." Hắn lẩm bẩm, lau vết máu tưởng tượng trên khóe miệng. Cảm giác cơ thể nổ tung vẫn còn rõ mồn một.

"Chúng không phải là linh lực. Chúng là linh hồn, chúng có ý chí. Không thể ép, mà phải... nuốt."

Ánh mắt hắn lóe lên. "Thôn Phệ Đạo Tàn Quyển" mà Cổ Thời vừa truyền cho hắn lóe sáng trong tâm trí.

"Cảm ơn vì bài học, Cổ Thời."

Nguyên Phàm nhắm mắt lại. Lần thứ hai, hắn bắt đầu Ngưng Đan.

Nhưng lần này, hắn không dùng ý chí để "ép" cái hồ linh dịch. Hắn làm ngược lại. Hắn kích hoạt "Thôn Phệ Đạo".

Linh hồn hắn, thay vì phòng thủ, lại biến thành một cái miệng khổng lồ, một lỗ đen đói khát y như hốc mắt của Cổ Thời.

"GRÀÀÀ!"

Cơn bão tàn hồn lại ập đến, muốn xé nát hắn.

"ĐẾN ĐÂY!"

Nguyên Phàm gầm lên trong tâm trí. Lỗ đen linh hồn của hắn mở ra, không né tránh, mà chủ động "nuốt" trọn cơn bão.

Hắn không chiến đấu với hàng ngàn ý chí. Hắn tiêu hóa chúng.

"Á... không... tha mạng..." Linh hồn của Hắc Sát gào thét, nhưng lập tức bị nghiền nát.

"Ta nguyền rủa ngươi..." Linh hồn của Lý Tam tan biến.

Từng ký ức, từng cảm ngộ, từng nỗi đau của chúng, bị "Thôn Phệ Đạo" nghiền nát, lọc bỏ toàn bộ tạp chất cảm xúc, chỉ giữ lại năng lượng linh hồn tinh thuần nhất. Năng lượng này không tấn công Nguyên Phàm nữa, mà quay ngược lại, bồi bổ cho chính linh hồn hắn.

Linh hồn hắn mạnh lên từng giây.

Khi tàn hồn cuối cùng bị "tiêu hóa", đan điền của Nguyên Phàm trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Bây giờ, chỉ còn lại ba thứ: Cái hồ linh dịch ngũ sắc khổng lồ. Sợi chỉ xám tro "Tử Linh Pháp Tắc". Và năng lượng linh hồn tinh thuần vừa được tinh luyện từ vạn hồn.

"Ngưng!"

Lần này, không còn gì cản trở.

Ba luồng sức mạnh bắt đầu xoắn lại với nhau.

Sợi chỉ "Tử Linh" làm lõi, làm trục quay.

Năng lượng "Vạn Hồn" tinh thuần quấn quanh, tạo thành lớp thứ hai.

Linh dịch "Ngũ Hành" của Tạp Linh Căn bao bọc bên ngoài cùng, bị nén ép điên cuồng.

Từ dạng lỏng, chúng bắt đầu đặc quánh lại. Từ đặc quánh, chúng bắt đầu kết tinh.

Một viên đan, ban đầu chỉ nhỏ như hạt gạo, bắt đầu hình thành ở trung tâm đan điền. Nó tham lam hút cạn toàn bộ linh dịch, hút cạn năng lượng Vạn Hồn. Cái hồ linh dịch khổng lồ dần dần cạn kiệt.

Viên đan lớn dần lên.

Nó không phải màu vàng của Chính Đạo. Cũng không phải màu đen tuyền của Ma Đạo.

Nó có màu xám tro.

Một màu xám tro tĩnh lặng như cái chết.

Bề mặt của nó không nhẵn bóng, mà lốm đốm những vệt sáng ngũ sắc dấu vết của Tạp Linh Căn. Và nếu nhìn kỹ, sâu bên trong viên đan, dường như có vô số khuôn mặt đang gào thét, bị giam cầm vĩnh viễn.

Một viên Kim Đan dị dạng, độc nhất vô nhị.

"Tử Linh Vạn Hồn Đan."

"Ong..."

Khi giọt linh dịch cuối cùng bị hút cạn, viên Kim Đan rung lên dữ dội. Một luồng sức mạnh hoàn toàn mới, mạnh mẽ gấp trăm lần Trúc Cơ, bùng nổ, quét qua toàn bộ cơ thể hắn.

Xương cốt hắn kêu răng rắc, được tái tạo lại. Kinh mạch mở rộng như sông lớn.

Quan trọng nhất, là linh hồn hắn. Nó không còn bị trói buộc trong cơ thể. Một luồng cảm giác vô hình, mạnh mẽ, quét ra khỏi cơ thể hắn, xuyên qua lớp đá của Vạn Quỷ Quật, bao phủ phạm vi hàng chục dặm xung quanh.

Đây là Thần Thức! Chỉ Kim Đan kỳ mới có!

Với Thần Thức, hắn "thấy" rõ ràng từng con oán linh đang bay lượn trên miệng vực. Hắn "thấy" ba tên Ma tu Kim Đan Tầng Một, đang ẩn nấp gần đó, dường như bị thu hút bởi sự biến mất của khí tức Cổ Thời.

Kim Đan Tầng Một.

Nguyên Phàm mở mắt. Hắn đã lột xác.

Hắn nhìn cái xác của Cổ Thời. Hắn đã hấp thụ sinh cơ của lão, giờ hắn sẽ không để lão ở lại đây. Hắn vung tay, "Tử Linh Khí" bao bọc cái xác, biến nó thành tro bụi.

"Cảm ơn." Hắn thì thầm.

Sau đó, hắn không cần leo trèo. Hắn chỉ cần một ý nghĩ.

Linh lực Kim Đan vận chuyển. Cơ thể hắn nhẹ bẫng, bay vút lên, lao thẳng ra khỏi Vạn Quỷ Quật, xuyên qua màn sương oán khí dày đặc.

Trên miệng vực thẳm, ba tên Ma tu đang ẩn nấp giật mình.

"Có kẻ bay ra!"

"Là kẻ nào? Dám xông vào cấm địa của Cổ Thời?"

"Khí tức... Kim Đan Tầng Một? Nhưng sao lại lạnh lẽo như vậy... Giết hắn! Hắn chắc chắn đã lấy được bí mật của Cổ Thời!"

Ba tên Ma tu, cầm đầu là một gã trọc đầu mặt sẹo tên Huyết Lão Tam, đồng loạt lao ra. Ba luồng ma khí đen ngòm đánh về phía Nguyên Phàm.

Nguyên Phàm vừa bay lên, đứng lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lạnh lùng nhìn ba kẻ tấn công.

"Vừa hay, ta đang cần thử nghiệm sức mạnh."

Hắn không né. Hắn giơ một tay lên. Viên Kim Đan xám tro trong cơ thể hắn rung lên.

"Tử Linh - Thôn Phệ Vực."

Một kỹ năng mới hắn vừa lĩnh ngộ khi ngưng tụ Vạn Hồn Đan.

Không phải là một tia. Mà là một phạm vi.

Một làn sương mỏng màu xám tro, lấy hắn làm trung tâm, lan tỏa ra xung quanh mười trượng.

Ba luồng ma khí đen ngòm, khi chạm vào làn sương xám, lập tức bị "ăn mòn", tan biến như tuyết gặp lửa.

"Cái... cái gì?!" Huyết Lão Tam kinh hãi. "Đây là đạo pháp gì?"

Gã chợt nhận ra, sinh cơ trong cơ thể mình đang bị hút đi! Chậm, nhưng là thật!

"Quái vật! Chạy mau!"

Ba tên Ma tu Kim Đan quay đầu bỏ chạy.

"Muốn chạy?"

Nguyên Phàm dùng Thần Thức khóa chặt bọn họ. Hắn thử nghiệm ký ức hắn vừa "tiêu hóa" được từ Hắc Bạch Song Sát.

"Câu Hồn Tác!"

Hắn vung tay. Tử Linh Khí và năng lượng Vạn Hồn ngưng tụ lại, biến thành ba sợi xích xám tro, bắn ra từ hư không. Chúng nhanh hơn cả tia chớp, quấn chặt lấy linh hồn của ba tên Ma tu.

"Á á á! Linh hồn... linh hồn của ta!"

Ba tên Ma tu ngã vật xuống đất, co giật.

Nguyên Phàm chậm rãi đáp xuống, đi đến trước mặt Huyết Lão Tam. Hắn đặt tay lên đầu gã.

"Sưu Hồn. Tiêu Hóa."

Ký ức của Huyết Lão Tam, công pháp Ma Đạo của gã, bản đồ khu vực này... tất cả bị hấp thụ, tiêu hóa, biến thành của Nguyên Phàm chỉ trong vài giây.

Một tên Ma tu gần đó, Luyện Khí Tầng Bảy, là lâu la của Huyết Lão Tam, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Gã thấy ba vị Kim Đan đại nhân của mình biến thành ba cái xác khô, máu thịt dường như bị hút cạn. Gã thấy Nguyên Phàm, toàn thân bao bọc trong tử khí, khuôn mặt tái nhợt như xác chết, nhưng lại mạnh mẽ như một vị thần.

Tên lâu la sợ đến vỡ mật, quỳ rạp xuống, dập đầu lia lịa.

"Tha... tha mạng! Đại nhân tha mạng!" Gã nhìn vào Nguyên Phàm, lắp bắp, một cái tên chợt nảy ra từ trong tiềm thức sợ hãi nhất.

"Huyết Ma... Ngài... ngài là Huyết Ma Tử! Xin Huyết Ma Tử tha mạng!"

Nguyên Phàm dừng lại. Hắn nhìn tên lâu la đang run rẩy.

Huyết Ma Tử? Nửa người nửa xác. Kẻ hút máu và linh hồn. Một danh hiệu không tệ.

Hắn nhìn xuống Ma Vực rộng lớn, nơi vô số Ma tu đang tranh đấu. Nơi này không có Thần. Chỉ có Ma.

Hắn mỉm cười lạnh léo.

"Nếu Thần sợ Ma," hắn lẩm bẩm, "Vậy ta sẽ khiến Ma... phải sợ ta."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.