Chương 65: Từ trên trời rớt xuống đất

Ánh nắng giữa trưa không quá gay gắt, chiếu vào bên trong qua một tấm màn

cửa sổ dày, hắt lên một tầng ánh sáng nhu hòa mộng ảo trên những thứ

vàng son lộng lẫy, tráng lệ đường hoàng bên trong. Màu sắc đỏ đậm, chữ

hỉ đỏ như có thể nhỏ ra máu, tượng trưng cho việc vui vừa mới xảy ra

trong phòng. Quần áo rách nát tán loạn trên mặt đất, vải bố nát vụn,

khiến người ta không khó nghĩ đến không lâu trước, nơi này xảy ra cái

gì.

Chữ hỉ lớn trên giường, hai thân thể tuyết trắng gắt gao mà

dây dưa cùng một chỗ, một mực giống như đồng tâm từ trong lòng, chặt chẽ không có một kẽ hở. Sợi tóc tán loạn nhẹ nhàng mà di chuyển rồi hạ

xuống, nữ tử trên giường từ từ mở mắt ra, trong con ngươi đầu tiên là lộ ra một tia mê mang, đôi mắt đẹp chậm rãi nhìn quanh một chút, ngẩng

đầu, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, trên mặt lộ ra nụ cười

hạnh phúc.

"Tỉnh dậy?"

Thanh âm trầm thấp, từ trong đôi môi mỏng kiên nghị phun ra, nữ tử bối rối nhắm mắt lại, trái tim ầm ầm nhảy lên.

"A..."

Một tiếng kêu đau đớn, nàng thậm chí còn chưa có nghĩ đến phải ứng đối hắn

như thế nào, thân thể đã bị quăng thật mạnh, cả người biến thành trạng

thái của một hình vòng cung hoàn mỹ bay ra ngoài..

"Ngươi là ai? Tại sao ở trên giường của bổn vương!"

Nam tử không đứng dậy, rất tức giận nhìn nữ tử xa lạ không mặc gì trên mặt

đất, lông mày xinh đẹp hờn giận nhướng lên, bên ngoài đã có người chạy

vào "Thái tử... Thái tử..."

Quần áo trên mặt đất, đã

không còn một cái nguyên vẹn, nghe được tiếng chân sắp bước vào, nữ tử

sợ hãi vội vàng chộp lấy quần áo rách nát che khuất thân thể trơn mịn,

hai mắt hoảng sợ nhìn nam tử giống như ác ma đi ra từ địa ngục ở trên

giường.

"Nói, ngươi là ai?"

Hơn mười người đứng ở cửa, có

nha đầu, thái giám, còn có thị vệ. Thái tử không để cho bọn họ rời đi,

cũng không có ý rời giường, chỉ là trên mặt đen lại, một mảnh gân xanh

dài hẹp hiện lên rõ ràng, tất cả mọi người sợ hãi quỳ xuống đất, ai oán

nhìn nữ tử xa lạ trên mặt đất.

"Thái tử, ta... Là... Ta là Liễu Hạo Nguyệt..."

Người nói, thái tử tao nhã hữu lễ, thái tử đối với người rất thân thiết, thái tử...

Nhưng, nàng chưa từng nghĩ đến, thái tử cũng có một mặt tàn khốc lại lạnh lùng như thế, ánh mắt chán ghét, giọng điệu lạnh đến tận xương, khiến cho

Hạo Nguyệt không nhịn được phát run...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.