Chương 401: Không màng sinh tử 6

Quên mình, hồn nhiên không biết, phía sau một con rắn nhỏ năm màu, há miệng lè lưỡi với Tàn Nguyệt. . .

“Tàn Nguyệt. . . . . .”

Lúc Địch Mân vào, vừa hay nhìn thấy Tàn Nguyệt thất thần, còn có con rắn

nhỏ rục rịch kia, ánh lửa ửng đỏ chiếu vào trên người sắc thái sặc sỡ

kia, mặc dù nói không ra tên của nó, nhưng chỉ nhìn thân hình, màu sắc,

cũng biết, kia hẳn là một con rắn độc.

Lưỡi rắn, càng lúc càng gần Tàn Nguyệt, chỉ kém một chút, có thể đụng tới cánh tay trắng nõn của Tàn Nguyệt.

Cố gắng nháy mắt mấy cái, ý bảo Tàn Nguyệt không nên cử động. Tàn Nguyệt

nhìn thấy Địch Mân, nhìn bộ dáng sốt ruột nháy mắt ra hiệu kia, ánh mắt

cúi thấp, cũng nhìn thấy lưỡi rắn đo đỏ, con rắn nhỏ xinh đẹp.

Nghe bọn hắn nói, rắn càng xinh đẹp, độc tính càng lớn, nhìn con rắn mỹ lệ,

Tàn Nguyệt sợ tới mức một cử động cũng không dám. . .

Rắn, cực

kỳ mẫn cảm, mà thân mình Tàn Nguyệt cứng đờ, nó cũng mẫn cảm bắt tiến

đến, đầu rắn đột nhiên lủi một cái, không chút khách khí liền lẻn đến

trên người Tàn Nguyệt.

A. . . . .

Rắn bay tới, Tàn Nguyệt sợ tới mức nhắm mắt lại, nhưng ý đau quen thuộc không truyền đến, trong lòng Tàn Nguyệt, lại bất an. . .

“Mân. . . . . .”

Rắn

nằm trên mặt đất, sớm động cũng không thể động, mà Địch Mân, đã đứng ở

bên cạnh Tàn Nguyệt, nhanh chóng điểm ở cánh tay, cổ tay, cuồn cuộn đã

đen thùi một mảng.

“Mân. . . . . .”

Đau lòng hô một tiếng, nhìn màu đen thùi không ngừng mở rộng kia, Tàn Nguyệt run run ôm Địch Mân. . . . . .

“Nguyệt Nhi, ta không sao. . . . . .”

Địch Mân miễn cưỡng cười, tuy rằng hắn điểm trúng mấy huyệt lớn, nhưng ý

nghĩ đã từ từ mơ hồ, mặc dù hắn dùng lực cắn môi, vẫn ức chế không nổi

xúc động muốn ngất xỉu. . . .

Tay hung hăng xoay đến trên đùi, ý đau đánh úp lại, Địch Mân tỉnh táo chốc lát “Nguyệt Nhi, ngươi không sao chứ. . . . . .”

Nhìn khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt kia, tuy rằng hơi tái nhợt, nhưng không có

màu đen, may mắn, vừa rồi cắn là mình, không phải Nguyệt Nhi. . . . . .

Nàng không có việc gì, không có việc gì là tốt rồi. . . . . .

Trái tim lo sợ chợt thả lỏng, trước mắt Địch Mân tối sầm, rốt cuộc ngăn cản

không nổi ủ rũ đầy trời kia, người cũng lâm vào trong bóng tối vô tận. . . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.