Chương 161: Độc dược tàn nhẫn

"Tiểu thư. . . . . ."

Lam Nhi cảm động gục đầu xuống, nhớ tới những ngày trước ở Tướng phủ, nhớ

tới như tỷ muội thân thiết, tiểu thư giống như tỷ tỷ, trong lòng của

nàng luôn đấu tranh kịch liệt. Thái Tử, cũng không phải như bên ngoài

nhìn thấy rộng lượng như vậy, vừa khống chế được nàng, vừa không làm Tàn Nguyệt tức giận, hắn không ngược đãi nàng thế nào, nhưng trước khi thả, lại cho nàng ăn một loại dược không biết tên gọi là gì, đây là loại

dược vô sắc vô vị, nhưng mỗi tháng phải uống thuốc giải một lần. Nếu

không uống thuốc giải đúng hạn, liền. . . . .

Nghe nói, phải chịu rất nhiều rất nhiều đau khổ mới có thể chết đi. Nhớ rõ lúc ấy, hắn cho

người mang nàng đến đại lao, liền đứng ở cửa đại lao, chỉ vào một người

trong đó cười nói "Lam Nhi, ngươi rất đáng để bổn vương xem trọng!"

Hắn cầm một cái lọ, trong lọ có một loại mùi nhàn nhạt, từ từ khuyếch tán

vào trong lao, rất nhanh liền tràn ngập toàn bộ nhà lao.

"Nhìn kỹ!"

Hai mắt nhíu lại, tay hắn chỉ vào sau lưng của nàng, Lam Nhi muốn khẽ động cũng không thể động .

"A. . . . . ."

Một tiếng kêu lên, nam tử kia vốn đang ngồi bình thường bỗng nhiên đứng

lên, hai tay dùng sức chà chà đầu của mình, miệng không ngừng rn r . . . . .

“Ba” một tiếng, một bó tóc to mang theo máu chảy đầm đìa, da đầu bị giật mạnh xuống dưới, ném đầy trên mặt đất. Lam Nhi không

chịu nỗi nhắm mắt lại, muốn che lỗ tai, nhưng tay muốn cử động cũng

không thể động!

"A. . . . . ."

Tay người nọ với đến trước

ngực, bụng, giống như những chỗ ấy vừa mới bị xé rách đó, dùng sức gãi,

rất nhanh trên da thịt bóng loáng kia, liền chảy ra những vệt máu nhỏ,

từ từ, càng lúc càng nhanh, có chỗ thậm chí có thể nhìn thấy xương cốt. . . .

"Thái Tử, tha mạng. . . . . ."

Rốt cục, hắn ngẩng đầu, thấy được Thái Tử, hai mắt kia giống như chim nhỏ đang cực đói đột nhiên nhìn thấy đồ ăn, sáng quắc lên.

Thái Tử bĩu môi khinh thường, cười lạnh nói: "Ban đầu sao ngươi không nói sớm? Hiện tại ngươi nói, không biết là đã muộn sao?"

Lời nói kia, là nói cho nam tử đó nghe, nhưng rõ ràng là nói cho nàng nghe. Cả người Lam Nhi run run, cũng không biết trở về như thế nào, qua rất

nhiều rất nhiều ngày sau, trong đầu vẫn còn tiếng rên la thê thảm của

người nọ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.