Chương 122: Tiểu ngược Hạo Nguyệt 7

Đau đớn, đau quá đau quá!

Trong đau đớn, Hạo Nguyệt từ từ nhắm hai mắt, chỉ cảm thấy đống rơm cỏ dưới

thân đột nhiên cũng mềm mại rất nhiều. Cảm giác mềm mại, giống như là

chăn phủ gấm trong khuê phòng.

Nhưng sao có thể là chăn phủ gấm

đây? Đây nhất định là nằm mơ, bây giờ nàng ở trong lao, một nhà lao rất

âm u rất ẩm ướt lại không có giường.

Chỉ là, cảnh mơ rất đẹp,

cũng rất chân thật, nếu như không phải đau đớn trên người quá mức, chóp

mũi còn ngửi thấy được mùi thơm nồng, nàng tình nguyện vĩnh viễn cũng

không tỉnh lại.

"Tỉnh dậy?"

Thanh âm lạnh lùng, khác với trong ký ức, ít đi một phần tàn ngược.

"Thái tử..."

"Bổn vương từng nói, sẽ cho ngươi một cơ hội, sau này nghe lời chút, bổn vương tự nhiên cũng không bạc đãi ngươi..."

Nhìn con ngươi mê mang của nàng, thái tử âm thầm cười lạnh: phụ nữ ngu xuẩn, cũng chỉ có thể là một vật chơi đùa trong tay hắn.

"Ta... Thái tử, người tha thứ ta ..."

Không thể tin mở lớn con mắt, hai mắt lại không nhịn được nhìn về phía món

ngon trên bàn, đây là chuẩn bị cho nàng sao? Thơm quá, nhưng thái tử

không có lòng tốt như vậy, có thể có điều kiện gì không? Hoặc là, những

thứ này có độc?

Bất quá, mặc kệ, mặc dù là có độc nàng cũng muốn ăn, nhất định phải ăn, nàng chết đói rồi.

"Ta nói rồi, xem biểu hiện của ngươi. Liễu Hạo Nguyệt, ngươi tốt nhất đừng

khiến bổn vương thất vọng, bằng không, phòng giam kia, tùy thời đều

chuẩn bị cho ngươi..."

Phòng giam kia? Nghĩ tới nơi kinh khủng

đó, đầu Hạo Nguyệt lắc như đánh trống, nàng không muốn đi về, bảo nàng

làm cái gì cũng được, nàng không muốn đi về...

Ngấu nghiến ăn

xong cơm trên bàn, thoải mái ngâm mình tắm một canh giờ, mặc dù vết

thương trên lưng rất đau, nhưng nhiệt độ ấm áp, cảm giác thoải mái, vẫn

khiến cho nàng quyến luyến không muốn ra.

Tốt lắm, tất cả đều qua, thái tử giam nàng, cũng chỉ là vì tức giận, tiết ra hết, nàng cũng tự do. Nhưng, đáng tiếc...

Từ sau ngày đó, thái tử chưa từng tới đây nữa...

Nàng là chính thất lấy vào đàng hoàng, coi như là một phi tử chính thức, cho dù không phải thái tử phi, nhưng không thể bị vứt bỏ ở chỗ này mới

đúng...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.