Chương 100: Có đi không về

Hạo Nguyệt? Bây giờ thái tử dĩ nhiên chủ động đưa Hạo Nguyệt ra, xem ra lần này, hắn không thể không nói. Liễu Tương xấu hổ cười "Hạo Nguyệt đều là lão phu làm hư hỏng, mong rằng thái tử có thể mở cho nàng một cửa, tha thứ sự ngang ngạnh của nàng!"

Thái tử sang sảng cười "Sao có thể đây? Tâm tư của Hạo Nguyệt, bổn vương hiểu, bây giờ nàng cũng là phi tử của bổn vương, tướng gia, từ nay về sau, chúng ta đã là người

một nhà..."

Tướng gia yên tâm cười, hắn hiểu rõ thái tử nói như

vậy, tức là chuyện Hạo Nguyệt coi như đã qua. Về phần Tàn Nguyệt cùng

Địch Mân bên kia, vừa thành thân đã xuất chinh mặc dù là có chút vội

vàng xao động, nhưng đây cũng không phải một chuyện xấu, Địch Mân lập

công trở về, Tàn Nguyệt cũng nở mày nở mặt.

Rượu đủ cơm ăn no,

Liễu Tương mới say ngây ngất trở về. Một khối đá lớn trong lòng đã rơi

xuống đất, nhưng hắn lại không hề nghĩ tới, thái tử làm như vậy, là có

âm mưu gì.

Thấy Liễu Tương rời đi, mặt thái tử âm trầm trở lại

thư phòng, Ngô Thái Ngô Cầu cùng nhau theo vào, nhìn thái tử không nói

một câu, chỉ lẳng lặng theo sau, nhưng một câu cũng không dám nói.

"Ngô Cầu, chuyện này giao cho ngươi. Nhớ kỹ, chỉ cho phép thành công, không cho thất bại!"

Qua hồi lâu, thái tử đột nhiên ngẩng đầu, hung tợn phân phó.

"Vâng, thái tử!"

Ngô Cầu khom người, thái tử sầu lo thở dài "Cần phải làm đến thần không biết quỷ không hay, ngươi cũng biết, Hoàng

thượng đối với hắn rất có tình, nếu như vạn nhất Hoàng thượng biết

rồi..."

"Thuộc hạ rõ ràng! Thuộc hạ sẽ an bài tốt, để cho hắn chết oanh oanh liệt liệt!"

Thái tử hài lòng vỗ vỗ vai Ngô Cầu, tán thành nói "Tốt, ta chờ tin tốt của ngươi!"

Địch Mân, đi thôi, Liễu Tương đề nghị cho ngươi xuất chinh, mà ngươi đi rồi

tất nhiên là có đi không về. Đến lúc đó, Tàn Nguyệt, không biết ngươi sẽ cảm kích phụ thân của ngươi thế nào đây?

Hắn không chiếm được, hắn cũng không để cho người khác có được, hắn tình nguyện, tự tay hủy diệt!

Lạnh lùng ngẩng đầu, Ngô Thái cười nói "Thái tử, kế hoạch của chúng ta, tất nhiên là không có sơ hở. Còn có, thái tử, về chuyện đó..."

"Để cho bọn họ tiếp tục chú ý, cẩn thận chú ý hành động của nàng. Bổn vương cũng sẽ tìm mẫu phi hỏi một chút, lúc ấy rốt cuộc là chuyện gì xảy

ra... Có lẽ, thật sự có cá lọt lưới cũng không chừng..."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.