Chương 3: Cuộc sống của cô!

Sau khi dùng

xong bữa sáng của mình, cô dự định đi xem xét ngôi nhà này thử. “ Tiểu

thư định đi đâu vậy?” giọng nói ôn nhu của Bạch Dật vang lên. Cô xoay

người nhìn hắn đang đeo trên người cái tạp dề tay còn đang cầm dĩa và xà phòng điển hình là mẫu đàn ông nội chợ, đảm đang; nữ chính cô tốt phước lắm mới rinh tên này vào hậu cung của mình. “Tiểu thư?” thấy cô không

trả lời hắn liền lên tiếng, cô tiểu thư này chung sống với cô 7 năm

nhưng hiểu biết về cô chỉ là ăn uống, sở thích và hoàn cảnh gia đình

thôi, luôn luôn che giấu đi khuôn mặt mình như che giấu đi một con người yếu đuối, mỗ tử thần nghe được lời này của hắn chắc chắc sẽ ném xuống

ngục quỷ cho Hắc Hoàng ( chó săn địa ngục chị ấy nuôi ý) vờn hắn chơi, ' yếu đuối' cô mới không có thứ tầm thường đó của con người.

“Ta

đi lanh quanh một chút” cô nhàn nhạt trả lời sao đó quay người đi ra

ngoài sân, hắn quen với tính cách quỷ dị này của cô nên cũng không để ý. Cô bước ra ngoài nhìn cảnh sắc bên ngoài, bầu trời trong xanh những tia nắng tinh nghịch, đã bao lâu rồi cô chưa cảm nhận thứ ánh sáng ấm áp

này rồi nhỉ? Chắc khoảng mấy nghìn năm đổ lại đi. Khẽ nâng cánh tay lên

không biết từ đâu một chú chim bay tời đậu lên tay cô, nâng phần tóc

trước lên để lộ khuôn mặt mang vẻ đẹp thiên sứ kết hợp với ác quỷ, khẽ

nhếch môi lên “ Một sinh vật nhỏ bé, chống chọi với thế giới rác rưởi”

cô nhẹ giọng nói sau đó ngước mặt lên nhắm mắt lại đón lấy những tia

nắng ấm áp kia. Khuôn mặt cô như nhiễm lấy một phần hào quanh giống như

thiên sứ lạc vào trần gian cũng giống như ác ma quyến rũ cướp mất đi

trái tim bao người. Từ xa có một người nhìn thấy cảnh đẹp trước mặt này

cũng không hiểu sao trái tim không theo quy luật của bản thân nữa. Cảm

giác thấy có người nhìn mình cô quay người lại, phút chóc bốn mắt nhìn

nhau. Thả mái tóc xuống che lấp biểu cảm trong khuôn mặt, cô không gợn

sóng lên tiếng “ Bạch quản gia, có việc?”, hắn lấy lại tinh thần mang

lại vẻ mặt ôn nhu vốn có “ À ngày mai bà chủ nói sẽ đến thăm cô“. “ Đã

biết” cô mất hứng bỏ đi về phòng bỏ lại đằng sau khuôn mặt đang suy nghĩ đâm chiêu của hắn.


Sáng hôm sau thức dậy,

thật ra là cô chưa bao giờ ngủ cả nhưng thân xác con người này thì khác

nên bây giờ trong nhà xuất hiện động vật cần được bảo vệ - một con gấu

mèo. Thay đồ đi học là một chiếc áo sơ mi với cái nơ ca rô màu xanh đỏ

và chiếc váy ca rô tương tự, chỉnh lại mái tóc để che đi hết khuôn mặt

của mình cô mới bước xuống dưới lầu.

Hắn nhìn thấy cô dần bước

xuống bỗng lại nhớ đến không mặt thiên sứ kết hợp ác ma kia của cô bỗng

trái tim gia tốc đập mạnh nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười chào cô “ Chào

buổi sáng, tiểu thư”, cô gật đầu có lệ. Rồi sau đó dùng phần ăn mà hắn

đã chuẩn bị cho cô. Ăn xong cô xách cặp đi học vì không dùng xe nên bây

giờ dẫn đến tình trạng: cô không biết ngôi trường đó ở đâu. Dùng thần

phép chỉ đường sau đó cô thuấn di đến trước cổng trường, trường Ruby.

Bước đi tới dãy phòng học hiện tại của cô, đi qua hành lang bao nhiêu

ánh mắt kinh bỉ nhìn vào cô. Cô nhìn tới những ánh mắt đó cảm giác rất

tuyệt, thật hoàn hảo những ánh mắt ; bỗng sau lưng bị ai xô ngã cô có

thể né được nhưng cô không vội muốn chơi đùa với con người một lát.

Giọng nói của mấy bà bán cá ngoài chợ xông vào tai cô “ Con hoang, hôm

nay mày lại dám đi học. Thứ rác rưởi như mày nên mau cút khỏi đây đi à

không nên chết đi mới phải” rồi hàng loạt tiếng cười mỉa mai vang lên.

Hừ Tô Nhược nữ phụ ngu xuẩn thứ như ngươi đúng là chỉ làm nền cho nữ

chính mà thôi, vừa nhắc tào tháo tào tháo đến, nữ chính - Tố Mai Nguyệt

xuất kích “ Nhược, cậu không nên quá đáng như vậy” giọng nói nhu nhược,

yếu mềm nhưng phản phất đó là tia kiên định mạnh mẽ. Bây giờ cô mới từ

từ đứng lên đánh giá người con gái trước mặt khuôn mặt thuần khiết không chút son phấn nào nhưng vẫn giữ một vẻ đẹp riêng cho mình, tạo cảm giác khiến người ta gần gũi thân cận. Rồi nhìn sang người con gái kia chục

kí phấn , chục kí son môi mới nặn ra được không mặt này quá. “ Mai

Nguyệt, tôi nên khuyên cô không nên đụng chạm vào việc người khác . Từng tưởng có hội trưởng chiếu cố là chúng tôi sợ cô” rối quay mặt trừng cô “ Con hoang, mày đứng nhìn cái gì?“. Thật tuyệt đây là từ cô hình dung

ngay lúc này, mặc dù cô đã vào thân xác nãy nhưng dĩ nhiên thân xác này

con sinh cảm giác sợ hãi với cô gái trước mặt. Cô ánh sáng lạnh nhìn cô

gái diêm dúa trước mặt, rồi từng bước từng bước đi đến gần, trước sự

ngạc nhiên của mọi người cô bóp cổ Tô Nhược rồi xách cô ta lên rồi lại

leo lên cho kệ hành lang ( xin lỗi ta không biết dùng từ) bóp chặt cổ cô ta rồi đưa ra phía ngoài, đây là tầng ba, chân cô ta loạn xạ ở khoảng

không ánh mắt trừng lớn nhìn cô, “ Chết? Được thôi nhưng trước khi chết

cũng nên kiếm người bầu bạn” cô lạnh nhạt lên tiếng. “ Khụ....

thả....t...a ... ra “ cô ta yếu ớt lên tiếng. Cô tiếu ý nhìn “ Được

thôi” tay cô dần buông lỏng “ Không xin đừng” cô ta òa khóc lên, là một

tiểu thư nuông chiều từ bé nên cảm xúc trước cái chết này thật quả là đả kích rất lớn cho cô ta. “ Ngươi biết thế nào là chết sao?” Giọng nói âm lãnh của cô vang lên làm mọi người không hẹn mà rùng mình. Bỗng một

giọng nói lành lạnh vang lên nhưng đối với mọi người nhất là Tô Nhược đó là giọng nói cứu sinh “ Có chuyện gì đang xảy ra?“.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.