Chương 5: Chuyện trong nhà tắm

Địch Nam về phòng sớm hơn dự định, trên đường đi anh

nhớ lại từng kỷ niệm với Phương Dung, những ngày vui vẻ hạnh phúc khi mà anh đã

xác định họ sẽ cùng nhau đi đến hết cuộc đời, không ngờ rằng lại có kết cục thế

này.

Đẩy cửa vào, Địch Nam đi trước, Phương Dung mặc một

chiếc váy gợi cảm, cô vẫn quyến rũ như ngày nào. Phương Dung chầm chậm bước vào

căn phòng đơn mười mấy mét vuông đã từng quen thuộc với mình, tuy trong phòng

không có một hạt bụi, nhưng cô vẫn không thể tin rằng một thiếu gia được nuông

chiều lại có thể ở trong căn phòng tồi tàn thế này.

“Tiểu Nam...”

“Cô còn gọi tôi là Tiểu Nam à?”

Phương Dung mỉm cười: “Xem ra anh vẫn không có ý định

tha thứ cho em.”

Địch Nam trầm ngâm, rót một cốc nước lạnh cho cô.

“Tại sao anh không làm kinh doanh mà lại đi làm giáo

viên?” Phương Dung không dám làm đảo lộn cuộc sống của anh, dù rằng không giờ

phút nào cô không nhớ tới anh.

Địch Nam tỏ ý không muốn trả lời, dựa vào cạnh bàn,

anh hờ hững nói “Xin cô hãy giúp tôi một việc, tôi chỉ quen một người

con gái là cô.”

Trong lòng Phương Dung rất vui, thì ra trong một năm

qua anh vẫn độc thân.

“Chỉ cần anh yêu cầu, đốt nhà, giết người cũng không

là vấn đề, hi hi!” Cô tinh nghịch nói.

Trước giờ cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ biến mất hoàn

toàn trong cuộc đời Địch Nam.

“Việc này có chút phi lý, cũng rất khó giải quyết.”

Địch Nam nghiêm nghị nói.

“Hả? Hóa ra trên đời này vẫn có việc mà anh không giải

quyết được, em nghe đây...” Phương Dung chăm chú nhìn Địch Nam, tim cô đập

nhanh, anh vẫn đẹp trai, thực sự mà nói, càng ngày càng trưởng thành và chín

chắn.

Địch Nam không có tâm trạng đùa, anh nén giận, kể hết

mọi chuyện cho Phương Dung.

Nghe xong Phương Dung có vẻ bán tín bán nghi, chuyện

có vẻ hoang đường. Cô bật cười: “Anh đang nói, học sinh của anh muốn lấy anh,

chỉ vì cô ta say rượu leo lên giường của anh nằm rồi nghĩ hai người đã quan hệ

à?”

Địch Nam chỉ lên trán và nói: “Cô gái đó đầu óc hơi có

vấn đề, nên không thể thẳng thừng từ chối, chỉ có thể cho cô ta tận mắt nhìn

thấy. Cô chỉ cần từ phòng tắm ra là được, nhất định phải làm cho giống thật.”

Thật đúng là châm biếm, một năm sau, Địch Nam lại lấy

lý do chia tay cô để vứt bỏ một người con gái khác. Nhưng lần này, anh chỉ cần

diễn kịch.

Phương Dung vui vẻ nhận lời, thậm chí còn thấy biết ơn

cô gái đầu óc không bình thường đó.

Cô ngồi trên sofa, vuốt mái tóc dài, rồi tiến tới

trước mặt Địch Nam, cởi từng chiếc cúc áo ra.

“Một tiếng nữa mới tan học.” Địch Nam cảm thấy ngượng.

Phương Dung nới rộng cổ áo, bỏ đôi giày cao gót ra

tiến về phía Địch Nam, tay cô luồn vào vai anh, một mùi hương nhè nhẹ thoang

thoảng.

“Anh là mối tình đầu của em, cũng là người đàn ông đầu

tiên của em, có chỗ nào trên cơ thể em mà anh chưa từng nhìn thấy?”

Phương Dung cười lớn, cô nhìn thấy dáng vẻ tiếc nuối

của Địch Nam, điều đó chứng tỏ anh vẫn có hứng thú.

“Đấy là chuyện đã qua, cô đừng nhắc tới nữa.” Địch Nam

kéo tay cô ra.

Phương Dung lau bớt son trên môi, thật sự cô không thể

chịu được thái độ lạnh nhạt của Địch Nam, cô giải thích: “Con người ta có lúc

không thể vượt qua chính mình, lúc đấy em cũng không biết người đàn ông đó

chính là...”

“Phải hay không phải không quan trọng nữa, huống hồ,

điều này không liên quan gì với chuyện anh ta là ai.” Địch Nam lạnh nhạt mấp

máy môi.

Phương Dung thở dài: “Thôi, nói đi nói lại đều do em

không đúng, không nên làm chuyện có lỗi với anh, em rất hối hận, tất nhiên,

cũng đã phải chịu những hình phạt xứng đáng.”

Địch Nam nhìn ra ngoài cửa, có những lỗi lầm, chỉ phạm

một lần là quá đủ.


Còn phía bên kia...

Mộ Lạc Lạc cuối cùng cũng chờ được tới lúc chuông báo

nghỉ reo lên, cô hào hứng đến phòng Địch Nam bàn chuyện hôn nhân, thật là thú

vị.

Cô cắm đầu cắm cổ chạy lên tầng 5. Cô đứng ngoài cửa

chỉnh lại cái dây lưng, vừa chuẩn bị gõ cửa thì phát hiện cửa không khóa, cô

liếc một mắt vào: “Thầy Địch, thầy có ở bên trong không?”

Cô gọi mấy tiếng liền, không có ai đáp lại, cho nên cô

quyết định vào phòng, vừa bước thận trọng vừa gọi Địch Nam.

“Xin hỏi cô là ai?” Có tiếng nước chảy và giọng nữ

vang lên từ trong nhà vệ sinh.

Mộ Lạc Lạc tròn xoe mắt, trời, sao trong nhà thầy Địch

lại có con gái tắm trong phòng vệ sinh?

“Cô, cô là ai?...”

Phương Dung tắt vòi nước, mặc chiếc áo sơmi của Địch

Nam bước ra khỏi phòng vệ sinh. Thật lòng mà nói, cô khá tò mò về cô học sinh

này. Địch Nam có rất nhiều cô gái theo đuổi, nhưng anh luôn hoặc trực tiếp hoặc

gián tiếp từ chối, khiến cô rất hài lòng. Cũng chính vì vậy mà cô rất hối hận,

chỉ vì một phút ngã lòng mà cô đã đánh mất người đàn ông hoàn hảo này.

Mộ Lạc Lạc há hốc miệng nhìn người phụ nữ hở nửa ngực

quyến rũ trước mắt. Trời ạ!

“Chị... chị... chị, nhà chị vòi nước nóng bị hỏng à?”

Cô chớp chớp mắt.

Phương Dung giật mình, quả nhiên là một cô gái có suy

nghĩ “phóng khoáng”.

“Em là học sinh của Tiểu Nam à? Anh ấy không có nhà.”

Phương Dung mở tủ lạnh lấy ra hai chai nước, cô diễn

rất tốt.

Mộ Lạc Lạc cầm chai Coca, uống một ngụm nhỏ, đầu óc

bấn loạn tự an ủi vài câu, tiếp tục hỏi: “Chị là... người thân... của thầy

Địch?”

Phương Dung dang hai tay ra, xoay một vòng: “Tin vào

những gì em nhìn thấy đi, chị là bạn gái của Địch Nam.”

Lạc Lạc ngồi phịch xuống ghế sofa, trái tim như vỡ ra

làm trăm mảnh.

Địch Nam dừng ở cửa thư phòng, nghe trong phòng im

lặng không một tiếng động, nhìn qua khe cửa... thì thấy Mộ Lạc Lạc cúi đầu,

những giọt nước mắt lã chã rơi xuống nền nhà.

Anh hơi cau mày, Lạc Lạc chưa đến hai mươi tuổi, nếu

cô mất niềm tin vào tình yêu thì anh chính là thủ phạm.

Phương Dung tưởng rằng cô học trò nhỏ sẽ là loại khó

đối phó, nào ngờ cô ta lại chỉ biết ngồi im chịu đựng.

Mộ Lạc Lạc khóc hơn mười phút, cô lau mặt, đứng dậy,

tiến đến Phương Dung...

Phương Dung lùi lại phía sau, cô không đoán ra Lạc Lạc

định làm gì.

Đột nhiên!... Lạc Lạc đưa hai bàn tay về phía Phương

Dung, cô nuốt nước mắt nói: “Chào chị, em là vị hôn phu của thầy Địch, còn chị,

trong mắt mọi người chị là kẻ thứ ba, là hồ ly tinh... Nhưng em sẽ không làm

khó chị, em chỉ muốn từ hôm nay quan hệ giữa chị và thầy nên kết thúc, chuyện

hôm nay, em xem như chưa nhìn thấy...”

“...” Cô bé này thật sự thích Tiểu Nam?

Mộ Lạc Lạc quệt nước mắt, có trời mới biết trong lòng

cô muốn cào xé người đàn bà này đến mức nào!

Cô trấn tĩnh lại, nói: “Em không đẹp như chị, em không

có thân hình quyến rũ như chị, tất nhiên em cũng không có nhiều tiền như chị,

nhưng em có thể khẳng định rằng em sẽ không từ bỏ thầy Địch vì vậy chị hãy rút

lui trong tự trọng.”

Cô rất thật lòng, bây giờ thầy Địch không yêu cô cũng

có thể hiểu, nhưng cô tin sẽ có một ngày, thầy Địch sẽ phát hiện ra ưu điểm của

cô! Tất nhiên cô cũng chưa biết mình có ưu điểm gì. Có thể cùng tìm hiểu...

Mộ Lạc Lạc tiếp tục giãi bày, không những làm lung lạc

trái tim của Phương Dung, mà còn làm rung động trái tim của Địch Nam.

Phương Dung nhìn cô gái trước mặt mình, đột nhiên

không nói nên lời, ánh mắt cô ấy rất thuần khiết, còn có đôi chút thơ ngây.

“Em gái, em nặng tình như thế sẽ làm tổn thương chính

mình, lấy người yêu mình mới là cuộc hôn nhân mà phụ nữ chúng ta nên theo

đuổi.” Phương Dung cuối cùng cũng nói ra được những điều mà Địch Nam không thể

nói, đối với cô gái ngây thơ này, không thể đánh, không thể mắng. Cô gái loại

người sét đánh cũng không nhúc nhích, chính là loại người lì lợm đáng sợ nhất.

“Thầy Địch chê em ít tuổi, em biết...” Mộ Lạc Lạc run

run nói: “Nhưng em rất thích thầy, tình yêu không phân tuổi tác, ngay từ cái

nhìn đầu tiên, em đã biết thầy chính là chàng bạch mã em cần tìm.”

Phương Dung cảm thấy tức giận, cô quát: “Em còn ít

tuổi, làm sao hiểu được tình yêu thế nào, tình yêu là một loại trà nhiều vị, là

cuộc sống, không phải là một viên kẹo trong các câu chuyện cổ tích!”

Mộ Lạc Lạc lùi lại, gật đầu, nhưng không có lời nào để

nói “Chưa từng ăn thịt lợn vẫn biết lợn chạy... Không, em

ăn thịt lợn rồi vẫn chưa biết lợn chạy thế nào... Cái đó, tình yêu cũng vậy,

chính là cái đó...”

Địch Nam vẫn ở phía sau cửa, quên đi ý định ban đầu,

rõ ràng không biết rằng mình đang rất vui.

Lạc Lạc vuốt tấm khăn trải bàn, nói: “Đợi em nghĩ kỹ

thế nào là tình yêu rồi sẽ nói với chị. Nhưng... trước khi có đáp án, em vẫn hi

vọng một người xinh đẹp như chị có thể chủ động từ bỏ.”

Phương Dung đã nói tới rát cổ họng nhưng vẫn không có

kết quả, rốt cuộc cô gái này là như thế nào, chẳng phải là nên che mặt khóc và

chạy đi sao?

Trong lúc Phương Dung không biết đối phó thế nào, Địch

Nam bước vào.

Anh đứng sau lưng Lạc Lạc, nhìn chằm chằm vào cô khá

lâu... Có thể, anh đang rất cô đơn.

Mộ Lạc Lạc nghe thấy tiếng giày của Địch Nam,

vươn người đứng dậy, vẻ đáng thương, trong lòng oán trách: “Thầy Địch, em toàn

tâm toàn ý đến gặp thầy, thầy lại bày ra vở kịch này trêu tức em, nói thật, em

rất khó chịu, hình tượng của thầy đã giảm đi rất nhiều, nhưng ai bảo em thích

thầy đến vậy, thật sự em không thể giận được nhưng em muốn thầy hứa là từ giờ

thầy sẽ không tái phạm nữa, nếu không em sẽ tức giận.”

Cô đã nói ra tất cả.

Phương Dung không còn sức để cười, vừa định nói, Địch

Nam đã ra hiệu cho cô ngừng lại.

“Thầy đồng ý với em, thầy sẽ không tái phạm.” Giọng

anh nói khá bình tĩnh, như là vừa đồng ý một chuyện đương nhiên.

Nghe xong, Phương Dung thở dài, Địch Nam chẳng phải

muốn bằng mọi cách tống khứ cô học trò này đi sao? Bây giờ đang làm gì thế này?

Mộ Lạc Lạc đột nhiên cảm thấy thiệt thòi, vừa gật đầu

vừa lau nước mắt: “Vậy em tin thầy một lần, em cũng không tính tới tội của chị

xinh đẹp này nữa. Em nghĩ, chị nhất định bị vẻ đẹp trai của thầy mê hoặc nên

mới quyết định làm kẻ thứ ba. Em hoàn toàn có thể hiểu được chị...”

Phương Dung rướn cổ lên, cuối cùng chuyện này là thế

nào.

Địch Nam l**m môi, lâu nay anh sống quá căng thẳng nên

không có niềm vui.

“Thầy là một người đàn ông chẳng có gì thú vị, không

chắc có thể trở thành một người chồng tốt, nhưng thầy sẽ cố gắng.”

Chính anh cũng thừa nhận là mình điên rồi, mà còn điên

không nhẹ.

Mộ Lạc Lạc nghe xong, đột nhiên ngẩng đầu lên, có vẻ

không dám tin, cô cấu vào tay mình, sau đó quay lại nhìn Phương Dung tỏ ý muốn

cô ấy làm chứng. Phương Dung chớp mắt, Địch Nam thay đổi tới mức không thể hiểu

được.

“Tiểu Nam, anh có biết mình đang nói gì không?”

Địch Nam hơi cúi đầu: “Xin lỗi Phương Dung, hôm nay

làm phiền cô rồi.”

“Tất cả là vì anh vẫn hận em, anh muốn trả thù em?”

Phương Dung không kìm chế được bản thân, cũng chính vì

cô hiểu rõ Địch Nam, biết rõ rằng anh của ngày hôm nay chưa bao giờ vui vẻ.

Nhưng! Cô đã hối hận mà vẫn chưa được sao, người cô yêu từ trước tới giờ vẫn

chỉ có Địch Nam.

Mộ Lạc Lạc giơ hai tay cản Phương Dung, khuyên cô “Chị à, chị bình tĩnh lại đi, hít sâu vào, tình yêu không thể ép buộc được.”

“Cô tránh ra!”

Phương Dung không để ý đến thể diện, mạnh tay đẩy Mộ

Lạc Lạc ra, Mộ Lạc Lạc cũng làm ra vẻ nghiêng người tìm vị trí để ngã xuống ghế

tựa. Trong các bộ phim người ta đều diễn thế, nhân vật nam nhất định sẽ bảo vệ

người yếu hơn.

Đúng như dự liệu, Địch Nam kéo tay Phương Dung lại “Cô không nên dọa cô bé này.”

Phương Dung rít qua kẽ răng: “Anh vẫn còn biết đây là

một cô bé sao? Anh định lấy cô bé này làm vợ à?”

Địch Nam hơi nhếch miệng, trên mép hằn lên nụ cười từ

lâu cô không thấy: “Có thể, có thể một ngày tôi sẽ yêu Mộ Lạc Lạc, tuy vẫn

không có cách nào dự đoán trước ngày đó được, nhưng sao tôi chưa trải qua mà

lại phủ định được? Tôi mệt rồi.”

Mộ Lạc Lạc nằm một góc trên ghế, vai run rẩy, từ phía

sau, nhìn có vẻ như cô đang khóc, nhưng thực ra cô đang vui như mở cờ trong

bụng.

Ha ha, vậy là có thể kết hôn rồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.