Chương 46: Quy tắc “bí mật” của văn phòng làm việc

Mộ Lạc Lạc cho rằng mình sẽ phản kháng, nhưng đôi tay

anh đã lần mò vào bên trong áo, thậm chí tùy tiện lần sờ khắp cơ thể cô, sức

lực cô dường như tan biến, không thể nói “dừng lại”.

Trong lòng biết rõ anh chỉ lấy mình để giải tỏa dục

vọng, nhưng cô không thể nào kháng cự nổi.

Cô dựa vào bồn rửa mặt, hai bàn tay ngả ra đỡ người,

một lần rồi lại một lần áp vào mắt kính lạnh lẽo.

Anh rất hung bạo, Mộ Lạc Lạc thật sự không chịu được

sự kích động mãnh liệt của anh, bắt đầu đẩy vai anh ra.

Địch Nam ngậm chặt môi cô, cô đã đi quá lâu, anh vì cô

mà cố kiềm chế dc vng của mình rất lâu rồi. Anh không muốn thừa nhận, từ sau

lần đó, ngoài cô, anh không muốn động đến bất kì thân thể người con gái nào.

Mộ Lạc Lạc nhìn quanh phòng tắm sáng bóng, cô không

biết Địch Nam lại mạnh mẽ đến như vậy, chẳng qua chỉ là anh muốn, còn cô vốn

không có cách nào từ chối.

Cô nắm chặt vai Địch Nam, khép hờ đôi mắt, cô nhớ đến

vòng tay ngọt ngào của anh, cô khát khao hơn trong tưởng tượng của mình rất

nhiều.

Không thể lừa dối được bản thân, cô vẫn yêu anh.

Địch Nam đặt cô lên bệ rửa mặt, cô hiểu ý anh, đôi tay

cô tì xuống bệ đá, người ngả ra. Lúc anh muốn “xâm nhập” vào cơ thể cô thêm một

lần nữa. Mộ Lạc Lạc đột nhiên nhớ đến một chuyện.

“A… bố anh vẫn đang đợi em…”

Địch Nam nghe thấy tiếng chuông điện thoại từ ngoài

cửa vọng lại, hơi nhíu mày, quay cô lại ôm từ đằng sau lưng, Mộ Lạc Lạc vô thức

để tay lên vai anh, ngẩng mặt lên, nghi ngờ nhìn ánh mắt mơ màng của anh…

“Nếu không, anh ra ngoài gọi điện thoại cho bố, xin

ông ấy đợi một lát?” Cô không kìm được, khó chịu nhìn anh.

Địch Nam ngắm vẻ dịu dàng của cô, một đôi môi hồng,

thực sự không biết kiếp trước cô đã nợ mình điều gì.

Anh gục đầu xuống, môi mn trn khắp cổ cô, hít thật

sâu, những hành động của anh thật khác xa với lứa tuổi của mình.

Mộ Lạc Lạc nhắm mắt, rụt vai lại, anh vừa cắn vừa hít,

khiến cô thấy tê dại. Khi anh lấy chiếc áo sơmi che vai cô, cô nhìn bóng mình

trong gương, trên cổ có rất nhiều vết hôn màu hồng, ngoài ra còn có cả dưới

tai, mặc áo cổ cao cũng không thể nào che hết.

Ngày đầu tiên đi làm đã bị ông chủ “xử lí bí mật” như

vậy, thật là…

Địch Nam thắt xong cà vạt, bước ra khỏi phòng vệ sinh,

vừa nhận điện thoại, chưa kịp nói gì thì ông bố đã bắt đầu kêu la.

Mộ Lạc Lạc vội vàng nghe điện thoại: “Bố ạ… con sẽ

xuống ngay, vừa rồi, vừa rồi bị đau bụng… xuống ngay lập tức đây ạ.”

Sau khi gác điện thoại, Mộ Lạc Lạc lại chạy vào phòng

tắm trang điểm đậm hơn, bộ dạng luống cuống ấy lại khiến Địch Nam thấy hay hay.

Mộ Lạc Lạc lấy túi xách, vội vàng chạy ra ngoài cửa,

vẫy tay chào Địch Nam.

“Lạc Lạc… cùng ăn cơm tối được không?”

Mộ Lạc Lạc đứng ngoài cửa, quay đầu cười, mắt ánh lên

một niềm vui: “Vâng!”

Địch Nam mỉm cười rất lâu, nhìn theo cô bước đi xa,

sau đó lại đứng trước cửa sổ, nhìn qua tấm kính, thấy bộ dạng ủ rũ đứng trước

xe của bố xin lỗi, ngốc nghếch đến đáng yêu lạ kì.


Trong xe.

Hàn Kiến Quốc ném ánh mắt nghi ngờ lên vết hôn trên cổ

Mộ Lạc Lạc.

“Đau bụng?”

Mộ Lạc Lạc xấu hổ gật đầu, dùng hoa tai để che đi chân

tướng sự thật.

Hàn Kiến Quốc là người từng trải, nhìn thấy mặt con

dâu như quả táo chín, biết ông đã hỏi thừa.

Một chai trà xanh mát lạnh đặt trước mặt Mộ Lạc Lạc.

Mộ Lạc Lạc lén nhìn bố chồng, dường như ông còn xấu hổ hơn cô.

Mộ Lạc Lạc run rẩy nhận lấy, cô phát hiện ra bố chồng

đã giúp mở nắp, cô trộm nhìn vẻ mặt nghiêm khắc của ông, có lẽ cái ông nóng

tính này cũng không khó tính như cô vẫn nghĩ.

“Tiểu Nam nó… có nhắc đến những chuyện trước kia cho

cô nghe không?” Hàn Kiến Quốc gượng gạo hỏi.

“Không thấy anh ấy nói, nhưng anh ấy vẫn quan tâm đến

bố…”

“Quan tâm ta? Sao ta không nhận ra?” Hàn Kiến Quốc chế

giễu.

“Con nói bố đừng tức.”

“Nói.”

“Con thực sự rất sợ bố… cho nên vừa nãy nói với anh

ấy, nếu bắt em đi với bố, em sẽ giận anh.”

“Sau đó thì sao?” Hàn Kiến Quốc quay mặt nhìn, sắc mặt

có chút thay đổi.

“Anh ấy mắng con một trận. Mặc dù anh ấy không nói

thẳng là lo lắng cho sức khỏe của bố, nhưng con nhận ra đích thực anh ấy có ý

như vậy.”

Mộ Lạc Lạc nhìn ông với ánh mắt chân thành, mặc dù cô

có thay đổi tí xíu để “có hương vị đẹp đẽ hơn”.

Nghe xong, ánh mắt đầy nghi ngờ của Hàn Kiến Quốc trở

nên hiền hòa hơn.

Hàn Kiến Quốc lệnh cho lái xe dừng lại, dẫn Mộ Lạc Lạc

đi dạo, kể lại những chuyện từ nhiều năm trước đó.

“Mẹ của Tiểu Nam là mối tình đầu của ta, vốn ngày

tháng cùng nhau trôi qua rất êm đẹp, sau đó mẹ Tiểu Nam không nói gì bỏ ta ra

đi. Lúc đó ta không biết cô ấy có bầu, cho đến mười lăm năm sau, khi mẹ Tiểu

Nam bị ung thư phổi, nhờ bệnh viện liên lạc tìm ta, khi ta vội vàng đến bệnh

viện, cô ấy đã hấp hối, chỉ kịp trăng trối Địch Nam là con trai ta, sau đó buông

tay ra đi.”

Hàn Kiến Quốc ủ rũ nói: “Tính cách của Địch Nam rất

lập dị, cô độc, ta có thể nhận thấy nó rất hận ta, nhưng ta không biết tại sao

lại như vậy. Không phải ta hại chết mẹ nó, sao nó lại hận ta đến tận xương tủy,

không gọi ta một tiếng “bố”.”

Mộ Lạc Lạc chớp mắt: “Nếu như bố yêu mẹ Địch Nam, tại

sao không đi tìm bà? Lại tại sao lúc đứng trước mặt bà không hỏi lí do bỏ đi?”

“Hỏi rồi. Không nhắc đến nữa, người cũng đã mất rồi.”

Rất nhanh, Mộ Lạc Lạc nhìn thẳng vào đôi mắt Hàn Kiến

Quốc, Hàn Kiến Quốc không hiểu vì sao lại bị cô nhìn đến gượng gạo như vậy.

“Bố hãy nói thật, lúc chung sống với mẹ Địch Nam bố

không ngoại tình chứ?”

Hàn Kiến Quốc vừa nghĩ lại vừa nhắm mắt, đột nhiên tức

giận nói: “Loạn rồi, loạn rồi! Ta là bố chồng cô, sao cô dám hỏi lại ta?!”

Mộ Lạc Lạc lọt vào tầm ngắm của ông.

Sau khi trở lại xe, trên đường Hàn Kiến Quốc im lặng

không nói, nghĩ lại những ngày tháng đó, phân tích rất tỉ mỉ.

Mộ Lạc Lạc ngửi ngửi hương vị trà xanh, ngắm nhìn

phong cảnh bên ngoài, bất giác cười ngô nghê, vì Địch Nam hẹn cô ăn cơm tối.

“Con dâu… Buổi tối… con có thể đưa Địch Nam về nhà ăn

tối không?”

Mộ Lạc Lạc nhìn ánh mắt khẩn cầu của bố chồng, không

nỡ từ chối: “Con chỉ có thể thử, nếu như anh ấy bận quá…”

“Chỉ cho phép thành công, không được thất bại! Đây là

nhiệm vụ đầu tiên để con bước vào nhà họ Hàn!”

Mộ Lạc Lạc bặm môi, lão già độc đoán.

Hàn Kiến Quốc đã nghe rất nhiều, thông qua cuộc nói

chuyện của Mộ Lạc Lạc và người quản gia, vốn có thể rút lại định luận “rắn độc”

mà lúc đầu ông dành cho Mộ Lạc Lạc, còn cô con dâu có chút ngốc nghếch mà thích

cười này, ông càng nhìn càng hài lòng.

Hơn nữa, khi Hàn Kiến Quốc và công ty điện ảnh có vốn

đầu tư nước ngoài đàm phán về hợp đồng, Mộ Lạc Lạc ngoan ngoãn ngồi bên cạnh

ông nghe. Người nước ngoài quen phương thức giao lưu hài hước trong một không

khí ấm áp, vui vẻ, cho nên họ chốc chốc lại khen cô trẻ tuổi xinh đẹp. Mộ Lạc

Lạc lễ phép cảm ơn, thông minh đối đáp. Do vậy, khiến Hàn Kiến Quốc thấy cô rất

chuyên nghiệp, không phải chỉ vì cô thành thạo với lưu trình quản lý tài chính,

mà còn nói chuyện với thương gia nước ngoài bằng tiếng Anh rất lưu loát, lúc

nào cũng nở một nụ cười duyên dáng, hoàn toàn có thể thể hiện sự bao dung và

phong thái vốn có của người Trung Quốc.

Đợi xong việc, Hàn Kiến Quốc vội giục Mộ Lạc Lạc gọi

điện thoại cho Địch Nam.

Mộ Lạc Lạc cảm thấy không vui, nói thật cô vẫn chưa có

cơ hội nào cùng Địch Nam ăn một bữa tối chính thức, cơ hội khó gặp, nhưng đã bị

ông bố chồng hung hãn này cướp mất.

Nhưng cô vẫn chưa về nhà lấy điện thoại, cho nên chỉ

có thể sử dụng điện thoại của bố chồng gọi cho Địch Nam, bố chồng đã lệnh cho

Mộ Lạc Lạc mở loa ngoài, ông muốn quang minh chính đại nghe trộm.

Điện thoại nhanh chóng có người nhận…

Mộ Lạc Lạc mở loa ngoài, trong lòng rất sợ Địch Nam

nói ra những câu “đại nghịch bất đạo”.

Mộ Lạc Lạc: “Chồng ơi, anh đang bận à?”

Địch Nam: “Cũng không bận lắm, xong việc rồi à?”

Mộ Lạc Lạc: “Vâng… cũng được.”

Địch Nam nghe bên điện thoại này có tạp âm, giọng nói

của Mộ Lạc Lạc cũng không rõ, anh gấp hồ sơ lại, hỏi: “Em ở đâu? Có thể tự về

được không? Có cần anh đến đón không?”

Hàn Kiến Quốc ném ánh nhìn sắc lạnh, cảnh cáo Mộ Lạc

Lạc chuyển ngay về chủ đề chính mà ông đã đặt ra!

Mộ Lạc Lạc nhún vai: “Bố chồng mời em ăn cơm, anh đến

nhà họ Hàn đón em được không?”

Địch Nam im lặng một lúc, trịnh trọng nói: “Chủ tịch

Hàn, người lớn đứng đắn đừng như đứa trẻ vậy. Xin lập tức thả vợ tôi xuống xe.”

Hàn Kiến Quốc thấy việc nghe trộm đã bị Địch Nam phát

hiện ra, ông giằng lấy điện thoại, bực bội nói: “Ta giữ vợ anh ở lại thì đã

sao? Tám giờ tối đến đón nó, nếu không… bất cứ việc gì ta cũng có thể làm!”

Bụp!... Hàn Kiến Quốc gập điện thoại, tắt máy, thậm

chí bật cười “ảm đạm”.

Mộ Lạc Lạc đứng dán chặt vào cửa xem, run run, lẽ nào

muốn giết người?


Mộ Lạc Lạc ngồi trong phòng khách lớn, dưới sự giám

sát của Hàn Kiến Quốc và quản gia Trần. Quả giống như trong tưởng tượng của cô,

ngôi nhà, vườn hoa, hồ bơi, những gia đình giàu có có thiết kế giống như nhà họ

Hàn cũng không ít, trên bãi đỗ xe đỗ rất nhiều xe có thương hiệu nổi tiếng,

những người giúp việc mặc đồng phục màu xanh, một cảnh tượng rất tráng lệ, xa

xỉ.

Hàn Kiến Quốc còn có một số việc phải đích thân mình

làm ở ngân hàng, cho nên lệnh cho quản gia Trần ở lại nói chuyện với cô con

dâu.

Cô nhìn đồng hồ treo trên tường, một giờ chiều, ít

nhất cũng phải đợi ở đây hơn bảy tiếng, hừm, hừm.

Trần quản gia cũng không biết, thanh niên bây giờ

thích những trò tiêu khiển nào, trong lúc đang ủ rũ không biết phải làm sao thì

cánh cửa phòng ngủ của Hàn Tư Viễn mở ra, hẳn là đã ngủ dậy.

“Hàn Tư Viễn! Hi hi…” Mộ Lạc Lạc nhảy lên.

“?!”… Hàn Tư Viễn đứng ở hành lang tầng hai sững sờ

nhìn: “Lạc Lạc, sao em lại ở đây?”

Mộ Lạc Lạc bặm miệng: “Bố chồng ‘mời’ em ăn cơm…”

Sắc mặt Hàn Tư Viễn không vui, vẫy tay: “Lên đây!”

Mộ Lạc Lạc nghe lời, bước từng bước lên cầu thang, nét

mặt vui vẻ.

Hàn Tư Viễn nắm lấy bàn tay cô lôi vào phòng ngủ, một

chân đạp cửa.

Mộ Lạc Lạc không rõ tại sao: “Anh làm gì vậy? Tức giận

quá hay tâm trạng không tốt?”

Nếu như Hàn Tư Viễn không nhớ nhầm, ngày hôm qua Mộ

Lạc Lạc mới tức giận chuyển đến sống tại nhà Địch Nam, lúc đó hình ảnh cô khóc

lóc lại hiện lên trong đầu anh, hôm nay sao thấy như không có gì xảy ra vậy?

Anh khẽ nhướn mắt nghi ngờ, vô tình nhìn thấy vết hôn

trên tai cô, rất nhanh, Hàn Tư Viễn nâng cằm cô lên, ánh mắt tức giận. Mộ Lạc

Lạc thấy khó tránh khỏi, Hàn Tư Viễn kéo cổ áo cô xuống, bên phía nội y hiện

lên những vết cắn màu hồng.

Mộ Lạc Lạc kinh ngạc kêu lên, đẩy mạnh anh ra, vội

vàng kéo khóa lên chạy ra ngoài. Hàn Tư Viễn lại nắm chặt tay cô đẩy cô lên

ghế, ánh mắt đầy tức giận.

“Mộ Lạc Lạc! Em rốt cuộc có lòng tự trọng không?!”

“…” Mộ Lạc Lạc chưa từng thấy Hàn Tư Viễn tức giận bao

giờ, cô ngồi thu lu vào một góc ghế sofa, nhìn anh sợ sệt.

Hàn Tư Viễn tức giận đấm vào cánh cửa, khó có thể tin

được anh lại bực bội chỉ thẳng vào mặt Mộ Lạc Lạc, chất vấn: “Hôm qua ai khóc

lóc gọi điện cho anh?! Em là thú cưng mà Địch Nam nuôi sao?! Anh ta muốn thế

nào em liền làm thế ấy sao?!”

“Anh ấy nói… anh ấy và Phương Dung không có gì…”

“Anh ta nói không có là không có sao?! Em ra nước

ngoài hai năm, có khi nào anh ta quan tâm em chưa?! Khi em vì anh ta cố gắng

học tập, anh ta có hỏi em mệt hay chưa?! Em từng thắc mắc về anh ta với anh, em

đều quên rồi sao?! Không phải em muốn báo thù anh ta sao? Không phải em hận anh

ta đến tận xương tủy sao?!” Hàn Tư Viễn đã bị cô gái ngốc nghếch này khiến cho

điên đảo rồi!

Mộ Lạc Lạc nhắm hờ mắt: “Em cho rằng em hận anh ấy,

nhưng vẫn yêu anh ấy như cũ… xin lỗi Hàn Tư Viễn.”

“Để anh ta lấy em là làm trò đùa cũng không sao sao?!”

Mộ Lạc Lạc thật thà gật đầu.

“Nếu như anh ta và Phương Dung có quan hệ trong thời

gian em ra nước ngoài, em cũng giả vờ câm điếc à?!”

Mộ Lạc Lạc hoài nghi một lát, ngước mắt nhìn, mặc dù

sợ Hàn Tư Viễn mất kiểm soát, nhưng vẫn không thể làm mất đi lòng tin của cô

đối với Địch Nam: “Anh ấy, anh ấy nói không có. Anh ấy nói không có, em tin

liền…”

Hàn Tư Viễn giận dữ nắm chặt tóc: “Còn anh, em coi là

gì?!”

Mộ Lạc Lạc từ từ đứng dậy, ủ rũ xin lỗi: “Xin lỗi, Hàn

Tư Viễn… Em không thể quên Địch Nam. Anh ấy mặc dù chưa từng quan tâm em, nhưng

cũng không có ý làm tổn thương em… vốn là do em…, thực sự anh ấy có yêu em

không, cũng không quan trọng đến như vậy. Em biết mình yêu ai…”

Hàn Tư Viễn uất đến tận cổ, anh vơ lấy chìa khóa xe,

giật cửa đi ra.

Ngày nào Địch Nam chưa biến mất thì Mộ Lạc Lạc còn

chưa chịu quay đầu lại, vĩnh viễn!

Nếu như anh ấy buông tay, sớm muộn cũng sẽ từ bỏ, anh

vốn không có tư cách chế giễu Mộ Lạc Lạc ngu ngốc, vì anh cũng biến thành kẻ

ngốc rồi.

Mộ Lạc Lạc đẩy cửa đuổi theo ra ngoài phòng, nhưng chỉ

thấy đuôi xe của Hàn Tư Viễn, chân tay lóng ngóng gọi điện thoại, nhưng luôn ở

trong tình trạng không nghe máy, cô rất sợ Hàn Tư Viễn chạy xe nhanh xảy ra

chuyện, cô ôm chặt túi xách chạy ra khỏi biệt thự, nhưng đột nhiên bị Hàn Kiến

Quốc ngăn lại.

Mộ Lạc Lạc đắn đo quay lại, thực sự cô cũng không biết

còn có thể nói với Hàn Tư Viễn những gì, nên nói gì và không nên nói gì, cô đều

nói cả rồi, tình bạn giữa họ đến đây chấm dứt.

Xin lỗi Hàn Tư Viễn, rất xin lỗi.


Mười lăm phút sau.

Hàn Tư Viễn bước thẳng vào tập đoàn Thác Nhuệ, một

chân đạp cửa phòng làm việc của Địch Nam.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.