Chương26

Lần này càng bị dày vò tàn bạo hơn. Chuyển động thật nhanh, nghiền nát hết thảy. Da thịt non

mịn trên bắp đùi tùy theo va chạm mà run rẩy. Đau đớn, nóng rực, da thịt toàn thân theo từng động tác của ngân lang mà vui sướng.

Dã thú

có phương pháp riêng của dã thú. Răng nanh sắc nhọn, móng vuốt sắc bén,

da lông mềm mại, tất cả đều trở thành vũ khí trợ tình lợi hại nhất. Hứa

Tuấn Thiên trôi bồng bềnh giữa thiên đường và địa ngục, trong chốc lát

hưởng thụ cảm giác sợ hãi của tử vong, cũng trong chốc lát cảm nhận ôn

nhu l**m m*t. Hắn có cảm tưởng mình sắp điên rồi. Âm tinh và xuân dịch

dao động từ nh** h** trào ra, bao phủ côn th*t đang cắm sâu trong cơ

thể, vật đáng sợ kia lại trướng to thêm một vòng.

Khóe miệng Hứa

Tuấn Thiên chảy ra nước bọt, ánh mắt mơ màng. Miệng phát ra những âm

thanh rn r, bàn tay học theo động tác của Y Ân, nắm lấy nụ hoa chính

mình mà vân vê.

“Ân ân, chính là nơi đó, sâu nữa, a a!”

Cuối cùng, sau một trận trừu sáp mãnh liệt, côn th*t cực đại phun ra một

dòng chất lỏng nóng rực, giống như một viên đạn đánh mạnh vào da thịt

bên trong. Đau đớn xen lồng kh*** c*m, mị thịt bị ma sát cực điểm trở

nên vô cùng mẫn cảm sung sướng tiếp nhận dòng chảy ấm áp này, co rút

liên hồi, hấp thu toàn bộ tnh dch.

Hứa Tuấn Thiên thở ra một hơi dài, thân mình khẽ run rẩy, hưởng thụ tư vị tuyệt vời khi đạt đến cao trào.

Ngân lang chậm rãi rút nm cn ra, lúc rời khỏi h** h***t còn phát ra tiếng vang nho nhỏ.

Gương mặt Hứa Tuấn Thiên đỏ bừng, khẽ khép mắt lại giả vờ ngủ.

Phía sau xuất hiện một luồng ánh sáng,sau đó cơ thể bị một cánh tay mạnh mẽ

bế bổng lên. ”Từ đầu ta đã nói mình không thể khống chế được, đừng

trách ta.” Y Ân ngậm lấy vành tai hắn, tủm tỉm cười.

Rõ ràng ăn

hắn sạch sẽ vô cùng thỏa mãn, lại còn giả vờ vô tội. Hứa Tuấn Thiên cũng lười tức giận, trầm giọng nói: “Ngươi là tên hỗn đản.” Tuy nói là không tức giận nhưng cũng nhịn không được hung hăng trừng mắt liếc Y Ân một

cái: “Vừa rồi ngươi thật là không có chút ý thức nào sao?”

nhiên Y Ân không dám nói sự thật, thở dài nói: “Nếu ta có ý thức, còn

làm như vậy với ngươi sao?” Bản tính lang tộc vốn xảo quyệt, để đạt được mục đích sẽ không từ thủ đoạn nào, tuy rằng y yêu thương Hứa Tuấn Thiên nhưng tật xấu này vẫn không thể bỏ được. Ngược lại y có cảm giác đôi

khi nói dối để gia tăng tình thú thì cũng không có gì xấu.

Hứa

Tuấn Thiên nhìn y một hồi lâu, vẻ mặt Y Ân rất trầm tĩnh nhìn không ra

bất thường gì. Hắn quả thực cũng rất mệt, ngáp một cái nói: “Ngủ đi!Ngày mai còn phải lên đường nữa!”

Y Ân vui vẻ trả lời một tiếng rồi nhanh chóng lăn lên giường, ôm chặt lấy Hứa Tuấn Thiên.

Một chốc sau liền nghe thấy tiếng hít thở trầm ổn của nam nhân, nhưng Y Ân

vẫn chưa ngủ. Trong lòng y biết rất rõ, năng lực chỉ tạm thời hồi phục,

không biết lúc nào lại biến về hình dáng lúc nhỏ? Y cần một nguồn năng

lượng cực đại. Đi tiếp về phía trước sẽ tới trung tâm của xà tộc. Thủ

lĩnh hiện tại của xà tộc là Lưu Sa, một người tâm tư khó dò.

Trong bóng đêm, đôi mắt ngọc bích hơi nheo lại. Nếu như có thể bí mật tiến vào phía đông của khu rừng…..

Hứa Tuấn Thiên ngủ rất sâu, mãi đến khi có người gõ cửa phòng mới tỉnh lại.

Cánh tay đang ôm mình chợt siết chặt, mặc dù chưa mở mắt nhưng Hứa Tuấn

Thiên biết Y Ân đang tức giận. Vỗ vỗ lên cánh tay y, ý bảo hắn phải

xuống giường.

“Tối hôm qua ngươi mệt muốn chết rồi, sao không ngủ thêm chút nữa.” Y Ân hôn nhẹ lên gò má hắn: “Ta đi đuổi cậu ta.” Ánh

mắt nhìn về phía cánh cửa mang theo vài phần sát khí. Nhân tiện xử lý

luôn, dù sao y cũng không vừa mắt người này, dám kết cấu làm bậy với Hứa Tuấn Thiên.

Hứa Tuấn Thiên làm sao lại không biết suy nghĩ trong lòng Y Ân? Đẩy y ra, xuống giường mặt quần áo. “Đừng ồn ào, ta có hẹn

với cậu ấy.”

Cơ thể Hứa Tuấn Thiên rất đẹp, từng đường cong khỏe

mạnh, tràn ngập nam tính. Kéo rèm cửa để ánh bình minh xua tan đi bóng

tối trong phòng. Hứa Tuấn Thiên nâng tay lên che tầm mắt: “Đã trễ thế

này cơ à!”

Y Ân sớm trở nên ngây ngốc. Trên người nam nhân phủ

đầy dấu hôn xanh tím, còn có thể mơ hồ nhìn thấy điểm bí ẩn giữa hai

chân. Yết hầu có hút khô khốc, y Ân lm lm môi: “Hứa Tuấn Thiên….” Y

muốn ôm hắn nhưng lại bị Hứa Tuấn Thiên đánh một chỏ vào ngực.

“Mau mặc quần áo vào.” Nhìn thấy cơ thể tr*n tr** của Y Ân, ánh mắt lập tức nhíu lại hiện ra vài phần uy h**p.

Y Ân chưa bao giờ bị người khác uy h**p, nhưng trước mặt Hứa Tuấn Thiên

liền vô cùng ngoan ngoãn. “Hảo hảo, mặc quần áo, mặc quần áo.” Động tác

của y rất nhanh, Hứa Tuấn Thiên còn chưa mặc xong thì y đã hoàn tất hết

thảy. Y đi tới phía sau Hứa Tuấn Thiên, ngón tay chạm vào nút áo: “Ta

giúp ngươi cài.”

Ngón tay Y Ân thon dài, trắng nõn hệt như được

điêu khắc từ thạch cao. Đầu ngón tay chuyển động lưu loát đem cúc áo

buộc lại gọn gàng.

Hứa Tuấn Thiên ho khan một tiếng, lấy lại bình tĩnh sau đó đi ra mở cửa.

Người đứng trước cửa quả nhiên là Chung Hạo, cậu ta nhìn thấy trong phòng Hứa Tuấn Thiên còn có người khác thì có chút kinh ngạc. Sau đó nghĩ tới

cái gì, sắc mặt có chút không được tự nhiên: “Ta nghĩ ngươi đã thức nên

muốn lên gọi…..ta đã chuẩn bị điểm tâm sẳn rồi, bây giờ xuống ăn nha?”

Lời nói có chút gượng gạo, vẻ mặt cũng có chút bất thường. Hứa Tuấn Thiên

thấy có chút kì quái, nghĩ nghĩ một chút cũng có thể tưởng tượng được.

Chung Hạo ở ngay sát bên phòng hắn, tối hôm qua âm thanh lại lớn như

vậy, cậu ta không nghe thấy mới là lạ. Mặc dù da mặt Hứa Tuấn thiên dày

như tường thành nhưng cũng không chịu được mà hơi đỏ ửng: “Chúng ta đi

xuống đi.”

Y Ân mỉm cười một chút, đi ở bên cạnh Hứa Tuấn Thiên, ôm lấy vai hắn.

Hứa Tuấn Thiên muốn tránh lại nhận cái liếc mắt hung hăng của Y Ân: “Nếu

ngươi dám tránh, ta liền muốn ngươi ngay chổ này.”Y nói vô cùng tàn bạo. Hứa Tuấn Thiên biết y lại ăn dấm chua, thời điểm này tốt nhất không nên cãi lời y. Huống chi cơ thể hắn vẫn còn mệt mỏi, cứ để Y Ân ôm đi.

Chung Hạo thấy hai người như vậy cũng không quấy rầy. Lúc đi xuống lầu cũng chọn vị trí cách xa hai người kia nhất.

Bữa sáng có bánh mì nướng và súp ngô. Khách sạn ở nơi hẻo lánh, chủ đ**m thì đã chết, không khí vắng vẻ bao trùm lên tất cả.

Tối hôm qua Chung Hạo nghe thấy tiếng dã thú gầm cùng tiếng nam nhân rên

rỉ, đến bây giờ vẫn còn thất thần. Hứa Tuấn Thiên vì bị người khác biết chuyện mà cũng không được tự nhiên. Y Ân ngoại trừ Hứa Tuấn Thiên thì

thờ ơ với hết thảy. Ba người, ba loại tâm tư làm bữa sáng trôi qua cực

kỳ im lặng.

Cuối cùng Hứa Tuấn Thiên không chịu nỗi bầu không khí này nữa, ho khan một tiếng hỏi: “Hôm nay chúng ta sẽ lên đường, ngươi

muốn đi đâu? Nếu cùng đường có thể đi chung với nhau!”

Nghe thấy thế ánh mắt Y Ân đột ngột giống như lưỡi dao, lao ầm ầm về phía Chung Hạo.

Chung Hạo co rúm hết cả người, bị khí thế Y Ân áp chế đến không thể ngẩng đầu.

Hứa Tuấn Thiên liếc mắt cảnh cáo y, ôn hòa nói: “Ngươi một thân một mình,

thân thể lại không khỏe, trên đường đi có nhiều người sẽ tốt hơn.” Ánh

mắt đảo về phía bụng Chung Hạo, nơi đó quả nhiên mập mạp hơn hẳn.

“Ta….” Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, Chung Hạo lúng túng nói: “Ta cũng không biết phải đi đâu.”

“Thế thì tốt lắm.” Quay đầu lại nhìn Y Ân liếc mắt một cái. “Y Ân, chúng ta

đi cùng với cậu ta đi. Ngươi không phải nói muốn đi về phía đông sao?”

“Hảo.”

Hứa Tuấn Thiên kinh ngạc trừng to mắt, dường như muốn nhìn xem người thanh niên trước mắt có đang giả vờ hay không.

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Lấy cớ trở về phòng thu dọn đồ đạc, vừa vào cửa Hứa Tuấn Thiên liền dứt khoát hỏi thẳng Y Ân.

“Trên người cậu ta có mùi của Lưu Sa.”

“Lưu Sa?”

“Là thủ lĩnh xà tộc.” Y Ân cũng không muốn dấu hắn, ngồi xuống ghế, ngón

tay tao nhã gõ gõ lên đầu gối. “Nếu là như vậy, Lưu Sa sao có thể yên

tâm để cậu ta ở ngoài một mình, Chung Hạo đang mang con nối dòng của Lưu Sa.” Khóe miệng khẽ nhếch lên, đôi mắt ngọc bích xẹt qua một đạo tinh

quang.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.