Chương 68: Trâu tướng quân cũng rất tiểu nhân

Hai người vẫn phải quay về thành phố B một chuyến, bởi

họ còn chưa kết hôn mà đã có con sẽ trở thành người ở chui,

cần phải tái hôn mới được đăng ký hộ khẩu, mà hộ khẩu của họ đều để cả ở thành

phố B.

Quay trở về nội địa, lấy được giấy

chứng nhận kết hôn rồi quay trở về A Lí, từ đó sống một cuộc đời vui vẻ, hạnh

phúc. Đó là một ước vọng sống động biết bao.

Trâu Tướng Quân và Ngụy Nhất thu dọn hành lý đơn giản,

chuẩn bị quay về nội địa.

Lần trở về này, họ không thể đi đi về về trong thời

gian ngắn, vì vậy không thể mang theo Quân Quân, Ngụy Nhất rất lưu luyến ôm chú

chó nhỏ vào lòng, rơi nước mắt. Cuối cùng cũng đem tặng cho đứa trẻ của một gia

đình dân tộc Tạng ngay cạnh nhà. Ngụy Nhất dùng vốn tiếng Tạng méo mó mà Trâu

Tướng Quân dạy cô, dặn đi dặn lại nhiều lần; nó tên là Quân Quân, nó rất thích

gặm xương lợn".

Khi hai người ngồi lên xe đi ra sân bay Côn Sa của A

Lí, chú chó nhỏ Quân Quân hăm hở chạy đuổi theo phía sau xe.

Hôm đó, ánh mặt trời thật rạng rỡ, Ngụy Nhất nhìn qua

cửa kính, thấy Quân Quân, chú chó mà cô

đã nuôi duỡng bấy lâu nay đang tung bốn vó lên chạy thục mạng, vừa đuổi theo

vừa sủa vang trong gió cát. Ngụy Nhất khóc không thành tiếng, Trâu Tướng Quân

ôm cô, nói chú chó nhỏ sẽ quen với chủ mới ngay thôi.

Mãi tới khi xe tới sân bay Côn Sa, Ngụy Nhất vẫn không

ngừng quay đầu lại, nước mắt giàn giụa, giọng nghẹn ngào.

Máy bay khứ hồi về Thành Đô là chuyến bay buổi chiều.

Trên sân bay, người người qua lại, đủ mọi loại da.

Buổi trưa hôm đó, trời nắng gay gắt, Trâu Tướng Quân

mua cho Ngụy Nhất một chiếc mũ chống nắng. Tâm trạng của Ngụy Nhất không tốt,

vẫn còn nhớ tới Quân Quân, khóe mắt có thể rưng rưng bất cứ lúc nào.

Mua vé xong, hai người ngồi trong phòng đợi, tình tứ

khóac vai nhau trò chuyện.

Ngồi cạnh Ngụy Nhất là một người đàn ông mang dáng dấp

của người dân tộc Tạng, bề ngoài vạm vỡ, thấy mắt Ngụy Nhất đỏ hoe, bèn dùng

vốn tiếng phổ thông khập khiễng để nói chuyện với cô, hỏi Ngụy Nhất tại sao lại

khóc.

Ngụy Nhất nói đã tặng Quân Quân cho ngưòi khác rồi.

Nhắc tới chú chó đó là chạm vào nỗi buồn, nước mắt cô lại tuôn rơi. Người dân

tộc Tạng rất tốt bụng, trao đổi với Ngụy Nhất một vài cảm xúc khi nuôi chó,

xong rồi nói: "Cô gái đừng khóc nữa, tôi đưa khăn giấy cho cô lau nước mắt

nhé." Nói xong, anh ta rút ra một chiếc khăn giấy. Trâu Tướng Quân rất

tinh mắt, liếc thấy trong túi của người đó có một vật đen sì được bọc trong

khăn giấy, hình như là một khẩu súng ngắn. Trong lòng cảm thấy lo sợ, ngoài mặt

vẫn thản nhiên nói với Ngụy Nhất: "Tiểu Trư, đi cùng anh tới nhà vệ sinh

một lát nhé!".

Ngụy Nhất mông lung không hiểu, đứng lên đi cùng Trâu

Tướng Quân.

Trâu Tướng Quân không đến nhà vệ sinh, anh chạy đi báo

án, cảnh sát bảo vệ an ninh sân bay lập tức ập tới, định bắt giữ người đó.

Người đàn ông kia thấy hành tung của mình đã bị bại

lộ, hiện rõ bộ mặt hung ác, quả nhiên rút từ trong ngực mình ra một khẩu súng

tự vệ. Hắn thừa cơ túm lấy người phụ nữ ngay bên cạnh, gí họng súng vào thái

dương của cô, hét lớn: “Không được động đậy, không được lại gần!”

Đám đông trong giây lát đã trở nên náo loạn, đổ xô về

khắp các hướng như nước lũ, tiếng la hét đinh tai vang

lên.

Bên cạnh đó có một bé trai, khoảng bốn, năm tuổi,

trắng trẻo bụ bẫm, chắc là khách trong nội địa đến đây du lịch cùng bố mẹ. Cậu

bé bị đám đông xô đẩy ngã sấp xuống, kêu khóc không ngớt, hét gọi “mẹ ơi"

với người phụ nữ đang bị tên ác ôn hung dữ lôi đi. Người phụ nữ đó vốn đã hỏang

sợ đến nỗi hai chân mềm nhũn, thấy con trai bị xô ngã xuống đất lại càng hoảng

hốt muốn giây giụa chạy lại đỡ con dậy.

Tên ác ôn cuống lên, lập tức chĩa mũi súng vào đùi của

người phụ nữ đó bóp cò, "đoàng" một tiếng, cùng với tiếng kêu thất

thanh đau đớn vang vọng trong đại sảnh của sân bay, vài đụn khói mang theo mùi

thuốc súng lan tỏa trong không gian, đám đông lại càng hoảng hốt như đàn kiến

bị tan đàn, náo loạn.

Thấy đám đông hoảng lọan dường như sắp giẫm đạp lên

người đứa bé. Vốn đang cùng Ngụy Nhất đứng tại nơi an toàn, Trâu Tướng Quân

không kịp suy nghĩ nhiều, liền từng bước lớn lao tới. Trâu Tướng Quân dáng

người cao lớn, đi ngược lại với đám đông đang chạy trốn khắp nơi rõ ràng rất

nổi bật. Tên ác ôn kia đã nhận ra, Trâu Tướng Quân ban nãy đứng bên cạnh các

viên cảnh sát nên đoán anh là người đã tố cáo. Hắn lại càng căm hận anh, giơ

súng nhắm thẳng về Trâu Tướng Quân, hét lên:”Đứng im! Còn động đậy nữa, tao bắn

chết!”

Ngụy Nhất sợ hãi hét lên:”Đừng.”

Trâu Tướng Quân lúc đó chỉ quan tâm tới việc cứu đứa

trẻ đang bị ngã dưới đất, không hề để ý tới lời nói của tên ác ôn kia. Nhanh

chóng tới đỡ cậu bé dậy, ôm chặt cậu bé vào lòng.

Lúc này, khoảng cách giữa Trâu Tướng Quân và tên ác ôn

kia chỉ có vài bưóc chân, tên ác ôn cảm thấy hành động của Trâu Tướng Quân lúc

này đang uy h**p nghiêm trọng tới hắn ta, hoảng hốt ra lệnh: "Tên kia, quỳ

xuống, quỳ xuống!".

Trâu Tướng Quân không thèm để ý, ôm lấy đứa trẻ định

đến chỗ an toàn, cứ tự động đứng lên. Chính vào lúc đó, tên ác ôn đã nổ súng.

Ngụy Nhất đứng ở phía xa, quan sát được mọi diễn biến một cách rõ ràng, toàn

thân run rẩy, thấy tên ác ôn kia nổ súng, cô dường như muốn ngất xỉu. Cô cầu

xin người cảnh sát đứng bên cạnh, hét lớn: "Mau nổ súng đi, mau nổ súng

đi! Hãy cứu chồng tôi!".

Mấy viên cảnh sát đều mang súng trên tay, thấy tên ác

ôn chỉ trong nháy mắt đã nổ liền hai phát, vô cùng hiểm ác, lại có con tin đang

trong tay hắn, sợ làm hại tới người vô tội, đều không dám tùy tiện nổ súng.

Phát súng thứ hai của tên ác ôn nhằm trúng vào bắp

chân của Trâu Tướng Quân. Trâu Tướng Quân chỉ cảm thấy bắp chân mình tê buốt,

ngay sau đó là cảm giác đau nhói như bị lửa đốt, cắn răng chịu đựng, động tác

đứng lên hầu như không bị ảnh hưởng bởi cái chân đau, anh quay người đẩy đứa

trẻ về phía khoảng không trước mặt. Đứa trẻ được đám đông bên cạnh đỡ lấy, đưa

về nơi an toàn.

Tên ác ôn thấy Trâu Tướng Quân vẫn rất khỏe khoắn

nhanh nhẹn, cứ ngỡ chưa bắn trúng, hắn không hề do dự, lại nổ tiếp một phát

súng nữa, nhằm trúng vai trái của Trâu Tướng Quân. Trâu Tướng Quân mặc rất

nhiều quần áo, nhưng chiếc áo trắng của anh ám đầy khói súng, trong chốc lát,

trên vai áo anh xuất hiện một lỗ sâu đen ngòm, dòng máu trào ra.

Nhưng thấy Trâu Tướng Quân vẫn đứng vững, tiến về phía

mình, tên ác ôn vô cùng kinh ngạc, giọng nói cũng trở nên run rẩy, hét lên "Không được lại đây, tao bảo mày không được lại đây! Tao, tao thật sự sẽ

bắn chết mày đây!".

Trâu Tướng Quân gắng gượng chịu đựng nỗi đau đớn khiến

anh muốn ngất xỉu, nghiến răng trấn tĩnh lại, bình thản nói: "Hãy thả

người phụ nữ kia ra trước. Dùng một người phụ nữ để thị uy, còn gọi gì là đàn

ông nữa!".

Tên tội đồ càng siết chặt cánh tay vào cổ của người

phụ nữ kia hơn, sắc mặt đã trở nên kinh sợ: "Tao không phải là thằng ngốc!

Tao thả cô ta ra, chúng mày sẽ lập tức bắn chết tao ngay!".

Trâu Tướng Quân dừng lại một chút, hỏi: "Anh muốn

gì? Hãy nói mau".

"Chúng tao muốn tới Bắc Kinh! Chúng tao muốn được

tự do, muốn độc lập!", tên ác ôn cao giọng hét lên.

Hóa ra đó là một phần tử ngây thơ ngu ngốc đòi độc lập

cho Tây Tạng, bị tẩy não một cách qua quýt mà muốn đơn thương độc mã mang súng

tới tận Bắc Kinh để gây chuyện thị uy.

Trâu Tướng Quân vẫn rất lạnh lùng, nói: "Hãy thả

người phụ nữ kia ra, tôi sẽ làm con tin của anh".

"Dựa vào đâu mà tao phải thay con tin? Mày to

khỏe thế kia, dựa vào đâu mà tao phải dùng mày làm con tin?" đầu óc của

tên ác ôn đó cũng khá linh hoạt.

Trâu Tướng Quân nghĩ một lát, nói: "Tôi là Trâu

Tướng Quân, cháu của nguyên Phó chủ tịch Trâu Thần Quốc. Chắc rằng nếu tôi ở

trong tay anh, sẽ có giá trị hơn người phụ nữ kia nhiều".

"Tao dựa vào cái gì mà phải tin mày chứ? Tao cũng

có thể nói tao là cháu của Phật sống đây!" Tên ác ôn với hai mắt vằn lên

những tia máu đỏ kia đâu dễ tin như vậy, hắn dùng họng súng chỉ về phía Trâu

Tướng Quân, hét lên, "Lùi lại, lùi lại! Nghe rõ không hả?".

Trâu Tướng Quân đang rất lo lắng, bất chợt nhớ tới tên

tội đồ đó, lúc trước thấy Ngụy Nhất mắt đỏ hoe, đã rút khăn giấy ra an ủi cô,

rõ ràng là một người có nhân tính với những phụ nữ yếu ớt, vậy là, anh chỉ về

phía cậu bé đang gào khóc đòi mẹ, nói: "Người phụ nữ mà anh bắt giữ là một

người mẹ, nếu anh giết cô ấy, đứa trẻ kia sẽ thế nào? Ai sẽ nuôi dưỡng nó? Anh

đã nghĩ tới chuyện đó chưa, các anh đã có độc lập, có thể thương lượng, sát hại

phụ nữ và con chỉ có thể khiến người ta khinh rẻ mà thôi! Anh cũng có có con,

hãy nghĩ tới người nhà của anh, nếu họ qua đời, liệu anh có đau buồn không?".

Những lời nói đó quả nhiên có tác dụng đối với tên tội

đồ kia, sắc mặt của hắn như chợt bừng tỉnh, cánh tay siết vào cổ người phụ nữ

kia được nới lỏng hơn một chút.

Trâu Tướng Quân tiến lại gần thêm một bước nữa, giơ

cánh tay lên, ra hiệu rằng mình không làm hại hắn ta, chuyển sang dùng tiếng

Tạng, dụ dỗ nói: "Hãy nghĩ về người nhà của anh, họ đều là những người mẹ

yêu thương con hết mực, hãy nghĩ tới điều đó... buông súng xuống, thả ngưòi phụ

nữ kia ra... tôi sẽ làm con tin của anh..”

Cũng may mà câu nói hãy nghĩ về người nhà của anh của

Trâu Tướng Quân đã khiến tên tội đồ động lòng trắc ẩn, cũng may mà Trâu Tướng

Quân chuyển sang dùng tiếng Tạng khiến tên ác ôn kia có cảm giác thân thiện mà

lơ là cảnh giác, tên đó vẫy vẫy cánh tay đang cầm súng, nghiêm giọng nói "Mày lại đây!".

Trâu Tướng Quân sải từng bước lớn lại gần, tên tội đồ

quả nhiên đã thả người phụ nữ ra. Người phụ nữ đó vừa được thả ra liền mềm oặt

người, đổ vật xuống đất, rõ ràng là hoảng sợ tới cực điểm, lúc này chắc đã ngất

xỉu đi rồi.

Cảnh sát bảo vệ sân bay dù thế nào cũng là những người

được huấn luyện một cách bài bản, tận dụng kẽ hở khi tên tội đồ buông con tin

ra, quả quyết nổ súng về phía hắn, khiến hắn tử thương ngay tại chỗ.

Cả sân bay vang lên những tràng pháo tay cổ vũ nhiệt

liệt.

Trâu Tướng Quân lúc bấy giờ mới cảm nhận được cảm giác

đau đớn từ vết thương, anh cau mày. Chỉ vì đã cứu được hai sinh mệnh mà trong

lòng vẫn vui mừng, thần thái rất tốt.

Ngụy Nhất thấy Trâu Tướng Quân đã thoát khỏi nguy

hiểm, mừng tới rơi nước mắt, cô hét gọi chồng ơi rồi chạy như bay tới bên Trâu

Tướng Quân.

Trâu Tướng Quân ngẩng đầu lên, vốn đang muốn nở nụ

cười rạng rỡ, anh chợt liếc mắt nhìn thấy một người dân tộc Tạng khác, đang

hướng họng súng đen ngòm về phía mình, sắc mặt của Trâu Tướng Quân trong chổc lát

bỗng trở nên trắng bệch, hét lớn: "Cẩn thận!". Ngay sau đó anh lao

ra, bế thốc Ngụy Nhất xoay một vòng trong không trung, cũng chính lúc đó, tiếng

súng vang vọng trong đại sảnh rộng lớn yên tĩnh, nghe vô cùng thê lương.

Ngụy Nhất được Trâu Tướng Quân ghì chặt trong lòng,

hai người cùng ngã xuống đất theo tiếng súng.

Hóa ra, phần tử nổi dậy người dân tộc Tạng không chỉ

có một mình, còn một đồng bọn khác đang ẩn náu trong đám đông, lựa thời cơ để

hành động. Thấy đồng bọn bị bắn tử thương, hắn vô cùng phẫn nộ, giơ súng nhắm

thẳng về phía Trâu Tướng Quân bóp cò, Trâu Tướng Quân đã sớm nhìn thấy tên đó,

vốn có thể né tránh, nhưng đúng lúc đó, Ngụy Nhất lại đang lao tới, trong tình

cảnh ấy, Trâu Tướng Quân không còn nhiều thời gian để suy nghĩ anh ôm lấy Ngụy

Nhất xoay tròn một vòng, dùng tấm lưng của mình để đỡ đạn thay cô.

Chỉ vài giây sau, cảnh sát lại tiếp tục nổ súng, tên

tội đồ thứ hai cũng bị bắn tử thương.

Ngụy Nhất hốt hoảng chui ra từ dưới cơ thể của Trâu

Tướng Quân, loạng choạng, quỳ bên chồng, thấy hai mắt anh nhắm chặt, toàn thân

bất động, sau lưng anh là một lỗ sâu đen ngòm, máu đỏ đang không ngừng tuôn ra.

Ngụy Nhất sợ đến nỗi chân tay mềm nhũn, mặt cắt không còn giọt máu, cảm thấy

mọi vật trước mắt trở nên tối đen, cố gắng để mình không bị ngất đi, cô gào

lên, "Chồng ơi! Chồng à!", muốn đổ sập lên người anh nhưng lại không

dám. Ngụy Nhất không thể điều khiển được cảm xúc, kêu gào thê lương với những

người xung quanh: "Cứu với, cứu người với! Cứu chồng tôi với, mau lên, mau

lên! Cầu xin mọi người đấy... Hãy cứu anh ấy... Nhanh lên! Anh ấy là chồng

tôi...".

Ngụy Nhất như lên cơn điên loạn, trợn tròn đôi mắt đỏ

hoe, lao vào giữa đám đông, mặt mũi và cơ thể cô đều dính đầy máu, quỳ xuống

trước đám đông, túm chân từng người một, giống như đang cố tìm một cọng rơm cứu

mạng: "Hãy cứu anh ấy! Cứu anh ấy! Mau lên! Cầu xin mọi người! Anh ấy

không thể chết được! Chúng tôi còn phải quay về nội địa để kết hôn! Chúng tôi

đang đi làm thủ tục kết hôn mà...".

Những người phụ nữ đang đứng quan sát xung quanh khi

xem những bộ phim đầy sinh ly tử biệt của Quỳnh Dao, hoặc xem cảnh Lâm Đại Ngọc

chôn hoa trong phim Hồng Lâu Mộng phiên bản cũ, đều không thể kìm được những

giọt nước mắt xót thương, đồng cảm, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng thực xảy ra

ngay trước mắt, một người phụ nữ đang phải đối mặt với sự chia ly sinh tử với

người thân, họ lại chỉ kêu lên kinh sợ rồi lùi lại phía sau, sợ bàn tay dính

máu của Ngụy Nhất làm bẩn váy áo của họ.

Cậu bé được Trâu Tướng Quân bất chấp tính mạng cứu

sống kia đang nằm một bên, run rẩy trong vòng tay của bố, cơ thể nhỏ bé khẽ

động đậy, người bố liền ôm con chặt hơn, đồng thời dùng bàn tay to lớn bịt mắt

đứa trẻ lại.

Toàn bộ đại sảnh trong sân bay lúc đó trở nên yên

lặng, tiếng kêu cứu vô vọng của Ngụy Nhất như tiếng kêu của ma nữ trong gió

thoảng.

Xe cứu thương cuối cùng cũng tiến đến, đưa Trâu Tướng

Quân vào cấp cứu tại bệnh viện tốt nhất của Sư Tuyền Hà.

Viên đạn cuối cùng của tên tội đồ đã nhắm trúng vào

phần phổi của Trâu Tướng Quân, điều kiện y học của bệnh viện A Lí lúc đó không

thể thực hiện được những ca phẫu thuật phức tạp như vậy, bắt buộc phải chọn

cách duy trị liệu trước, ngừng cung cấp máu, sau đó lập tức chuyển anh về nội

địa.

Như vậy, thời điểm tốt nhất để tiến hành phẫu thuật đã

bị bỏ qua, tính mạng của Trâu Tướng Quân đang gặp nguy hiểm.

Người nhà họ Trâu ngay sau khi biết được thông tin đã

vội vàng bay tới đón Trâu Tướng Quân bay về Thành Đô ngay trong đêm đó.

Ngụy Nhất đã tỉnh táo hơn một chút, sắc mặt tái nhợt,

cũng muốn đi theo cùng. Cô bị mẹ của Trâu Tướng Quân ngăn lại cay nghiệt nói "Cô vẫn còn mặt mũi mà đi theo sao? Cô cảm thấy hại gia đình họ Trâu chúng

tôi như thế vẫn chưa đủ sao? Hại thằng Quân như thế vẫn chưa tàn nhẫn sao? Con

trai tôi giờ chỉ còn nửa sinh mệnh, có cứu được hay không... vẫn chưa biết rõ.

Coi như tôi cầu xin cô, hãy tránh xa nó ra? Đừng lại làm hại nhà họ Trâu chúng

tôi nữa!”

Về tới nội địa, bệnh viện lập tức tiến hành phẫu thuật

gắp viên đạn ra nhưng Trâu Tướng Quân vẫn chưa tỉnh lại.

Ngụy Nhất khẽ lén vào, muốn nhân cơ hội nhìn thấy Trâu

Tưóng Quân, mới nhìn được một chút về phía giường bệnh đã bị người nhà họ Trâu

phát hiện, đuổi cô ra ngoài. Nhưng chỉ cần rướn được một cái đã đủ khiến trái

tim cô tan nát thành trăm mảnh: Trâu Tướng Quân sắc mặt trắng bệch, ngay cả đôi

môi mỏng, đỏ hồng thuờng ngày cũng nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân

cắm đủ loại ống, thiết bị. Ngụy Nhất muốn lao tới bên anh, muốn gọi một tiếng

"chồng ơi"... nhưng lại không thể.

Ngụy Nhất tìm các bác sĩ điều trị, dò hỏi tin tức,

được biết, Trâu Tướng Quân có khả năng ra đi bất cứ lúc nào. Lúc đó, Ngụy Nhất

đã khóc lóc vô cùng thảm thiết.

Khó khăn chống chọi được nửa tháng, cuối cùng Trâu

Tướng Quân cũng từ giã cõi đời.

Ngụy Nhất vẫn túc trực bên ngoài bệnh viện, trước khi

anh ra đi, người nhà họ Trâu vẫn không cho cô vào nhìn mặt anh lần cuối. Ngụy

Nhất muốn mang theo tro cốt của Trâu Tướng Quân, cứ quỳ mãi ngoài bệnh viện.

Người nhà họ Trâu hận Ngụy Nhất tới tận xương tủy, đâu dễ dàng trao tro cốt của

anh cho cô. La Anh đạp chân lên người cô, cay nghiệt lớn tiếng quát mắng "Cút! Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa!". Sau đó, người

phụ nữ với mái tóc hoa râm đó, nguyên Chủ tịch hội đồng quản trị của Tập đoàn

La Thái Tông cao quý đó, lại ngửa mặt lên trời gào khóc thảm thiết. Đâu còn vẻ

nhanh nhẹn, tôn nghiêm của ngày xưa nữa.

Cựu Bộ trưởng Trâu lại hiểu lý lẽ hơn, ông hỏi Ngụy

Nhất: "Thằng Quân là con trai của chúng tôi. Cô là người thế nào của nó?

Cô có quyền gì mà đòi mang tro cốt của nó đi?”

Ngụy Nhất muốn mở miệng nhưng lưỡi đã cứng đờ, bấy giờ

cô mới nhớ ra việc cô và Trâu Tướng Quân quay lại nội địa lần này là để tái hôn

nhưng còn chưa về đến nội địa, anh đã bỏ cô mà vĩnh viễn ra đi rồi. Đúng vậy,

cô có quyền gì cơ chứ? Chỉ dựa vào chiếc nhẫn không có chút sức thuyết phục.

Ngụy Nhất thần sắc đờ đẫn, cứ quỳ trước cổng bệnh viện

suốt ba ngày trời, cuối cùng, sức tàn lực kiệt, cô ngã vật xuống đất ngất lịm.

Đôi chim uyên ương luôn ở bên nhau, đậu cùng đậu, bay cùng bay, con cái và con

đực chưa bao giờ rời xa nhau, nếu một con ra đi trước, con còn lại nhất định sẽ

chết vì thương nhớ. Trâu Tướng Quân cũng rất tiểu nhân, chắc cũng đã biết rõ

điều đó. Vì vậy, khi thần Chết tới, anh lại đạo nghĩa không cho phép chùn bước,

đỡ thay đạn cho cô, giành lấy cái lợi trước mắt đó. Kiếp này bỏ lại một mình

cô, dần dần gặm nhấm nỗi lòng đó mà ra đi.

Vì cứu hai mẹ con người khách du lịch, Trâu Tướng Quân

đã một mình anh dũng đấu tranh với phần tử nổi dậy người dân tộc Tạng, một mình

lĩnh ba phát đạn, cuối cùng đã anh dũng hy sinh. Sự tích đó được lan truyền

khắp nước. Trâu Tướng Quân nhận được biết bao lời biểu dương.

Ngụy Nhất tiếp nhận tình cảm của Trâu Tướng Quân, tình

cảm đó đã được anh đánh đổi bằng cả sinh mạng của mình, khiến cả đời này, cho

dù héo mòn ủ rủ hay làm trâu làm ngựa, cô cũng không thể báo đáp hết được.

Cô gái Ngụy Nhất nhát gan, ngốc nghếch, thích khóc

thích cười. Nói tóm lại, cô là một cô gái bình thường. Chỉ là tự ti với thân

phận con hoang của mình đã khiến cô quen với việc cất giấu những nỗi buồn trong

lòng, mỗi khi gặp lại sự việc đau khổ tuyệt vọng, cô lại càng trấn tĩnh, không

hé rơi một giọt nước mắt nào trước mặt người khác.

Khi tất cả những sự vật đáng yêu trên thế giới này cứ

Iần lượt biến mất, cô lại không ra đi một cách đầy cảm động, đầy ý thơ. Cô bắt

buộc phải tiếp tục sống những ngày tháng đó, muốn sống cũng cần phải có dũng

khí.

Ngụy Nhất một mình quay trở về A Lí.

Ngụy Nhất tới nhà hàng xóm, xin lại con chó nhỏ Quân

Quân.

Từ khi Ngụy Nhất rời đi, Quân Quân ngày nào cũng hướng

về phía cô chủ đã đi, chờ đợi, lại không buồn ăn uống gì cà, mỗi ngày chỉ uống

một chút nước. Đến khi Ngụy Nhất tới đón, nó đã gầy tới nỗi chỉ còn da bọc

xương. Vẫn đang nằm thở thoi thóp trên mặt đất, vừa thấy Ngụy Nhất, nó liền

đứng dậy, cái đầu rên ư ử, vẫy đuôi ngoe nguẩy, đôi mắt đen như có những giọt

nước mắt.

Ngụy Nhất mang theo Quân Quân dọn đến sống ở căn nhà

mà trước đây Trâu Tướng Quân đã từng ở, dù căn nhà trống trải nhưng vẫn khiến

người ta yên tâm hơn bất cứa nơi nào khác. Con chó đó quả rất khôn, lần đầu vào

căn nhà của Trâu Tướng Quân, nó cứ chậm rãi đi đi lại lại, hít ngửi từng ngóc

ngách, sau đó nằm đè lên đôi dép mà Trâu Tướng Quân đã từng đi, thần sắc rầu

rĩ, phát ra những tiếng rên ư ử. Ngụy Nhất gọi “Quân Quân”, con chó liền ngước

đôi mắt buồn rầu lên, khẽ “ư” một tiếng.

Từ khi Quân Quân được Ngụy Nhất đón về nuôi, nó mạnh

hơn, chỉ có điều không linh hoạt như trước, tính cách lạnh lùng thật giống với

người đó.

Ngụy Nhất cùng Quân Quân sống những ngày tháng bình

thường. Mỗi buổi sáng thức dậy, cô đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc vì mình vẫn

còn sống.

Ngụy Nhất đắp một ngôi mộ mới ngay trước cửa nhà, trên

tấm bia đề hàng chữ: Mộ chồng - Trâu Tướng Quân. Vật được chôn cất trong ngôi

mộ chính là chiếc nhẫn cưới mà Trâu Tướng Quân đã trao lại cho cô bên hồ Ban

Công hôm nào. Trên nóc nhà của thế giới với độ cao cách mặt nước biển bốn nghìn

sáu trăm mét đó, nơi gần với bầu trời nhất đó, tình yêu của họ vững vàng như

tuyết liên hoa, muôn đời bất diệt.

Ngụy Nhất lại đến hồ Ban Công một lần nữa. Mặt hồ xanh

ngắt tươi đẹp đó có tên gọi kín đáo mà nho nhã, ngụ ý một con thiên nga đang

vươn chiếc cổ dài. Ánh nắng mặt trời tại A Lí vẫn hết sức tận tụy như vậy, dù

giờ này đang là tình chàng ý thiếp hay âm dương cách biệt, nó vẫn rạng rỡ chói

lọi. Chỉ có cơn gió liều lĩnh, thổi mạnh hơn rất nhiều. Hồ Ban Công vẫn thiêng

liêng và kiều diễm như vậy. Nụ cười đầy mê hoặc của Trâu Tướng Quân vẫn hiển

hiện trước mắt, lời nói của anh vẫn vang vọng bên tai, còn ca khúc Secret Love

mà anh thổi bằng cây đàn harmonica nữa, vẫn còn vang vọng nơi triền núi, con

diều hâu đang bay lượn trên không trung kia, có phải là con diều hâu ngày ấy?

Anh nói, anh thích sự thiêng liêng ở nơi này, sau khi

anh chết đi, đem tro cốt của anh rải ở đây.

Ngụy Nhất khom người, nắm một vốc cát mịn dưới chân,

rắc lên mặt hồ, gió thổi tung từng hạt cát nhỏ bay xa xa.

Vào một ngày của một tháng sau đó, Ngụy Nhất vốn đang ngồi

phơi nắng trong sân, cô bỗng cảm thấy buồn nôn.

Đến bệnh viện để kiểm tra, cô mới biết mình đã có

thai, Ngụy Nhất nhìn chằm chằm vào vị bác sĩ, lặng người sửng sốt. Về đến nhà,

cô nằm trên chiếc giường gỗ mà Trâu Tướng Quân đã từng ngủ, khẽ đưa tay lên xoa

bụng rất lâu.

Ngụy Nhất không thể tin rằng, ông Trời lại tốt bụng

với cô như vậy, trong lúc tuyệt vọng nhất của đời người, lại mang đến cho cô sự

tiếp diễn sinh mệnh của Trâu Tướng Quân, cho cô một ước vọng mới sinh động. Nó

cũng giống như khi đứng trên đỉnh của một vực sâu tăm tối, một giây trước khi

sa chân rơi xuống đã nhìn thấy luồng ánh sáng lấp lánh. Bỗng có cảm giác lành

lạnh trên khuôn mặt, cô đưa tay lên vuốt, thì ra nước mắt đã giàn giụa. Đó là

những giọt nưóc mắt đầu tiên sau khi Trâu Tướng Quân ra đi.

Chín tháng sau, Ngụy Nhất sinh ra một cặp song sinh

một trai một gái mạnh khỏe tại Lạp Tát. Hai chị em đều rất xinh, khuôn mặt

thanh tú, gọn gàng, mắt sáng, mày rậm, giống hệt như bố của chúng.

Ngụỵ Nhất mừng rơi nước mắt, thầm nghĩ, hai đứa trẻ

này được sinh ra trên cao nguyên, nhất định sẽ giống như bố của chúng, có thể

đội trời đạp đất.

Hai đứa trẻ tròn một tháng tuổi Ngụy Nhất lại vội vàng

đưa con trở về A Lí. Ngày nào cô cũng chỉ vào tấm bia trước phần mộ, nói với

con rằng, bố các con khi sống là một nhân tài, khi chết thì là anh hùng, bố các

con là liệt sĩ mang tên Trâu Tướng Quân. Hai đứa trẻ đâu hiểu được những điều

đó, chúng ngước đôi mắt to ươn uớt hiếu kỳ nhìn xung quanh. Cậu con trai nhỏ

giơ tay định với về phía phần mộ của Trâu Tướng Quân, miệng lại khóc oe oe.

Hai đứa trẻ cứ lớn lên từng ngày, ở một nơi có bầu

trời trong xanh đáng yêu như vậy, một gia đình có bốn người đã an cư như thế.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.